[Xuyên Sách] Sau Khi Thánh Tăng Trúng Cổ
Chương 2:
Ôn Ninh qu năm ở Linh Dược Phong, trên Linh Dược Phong một căn nhà tr nhỏ.
Chỉ một nàng sống trong nhà tr này. Thỉnh thoảng sẽ những sư ệt ham ăn đến đây để ăn chực. Mà hiện tại, nơi này lại thêm một nữa.
Vô Âm hòa thượng cúi đầu rũ mi, ngón tay thon dài như ngọc đang lần chuỗi Phật châu ở trên tay. Chuỗi Linh Mật phật châu này ở trên tay y càng làm tăng thêm vẻ trắng nõn cho đôi bàn tay . Nếu kĩ thì sẽ th một lớp kén mỏng còn sót lại do thói quen lần Phật châu.
“Trước tiên ngài cứ ngồi xuống đã.” Ôn Ninh ngượng ngùng khi th y đứng như vậy, cũng may các sư ệt thường xuyên tới đây nên kh đến mức trong nhà chỉ một cái ghế. Nếu kh thì sẽ rơi vào tình cảnh xấu hổ là Vô Âm thì ngồi còn nàng lại đứng.
Vô Âm ngẩng đầu liếc nàng một cái, sau đó khẽ gật đầu rũ mắt, “Thí chủ kh cần như vậy, tiểu tăng đứng cũng được.”
“Kh được, kh nên kh nên.” Ôn Ninh hốt hoảng vội vàng xua tay, vị hòa thượng này đã quá khách khí . Chưa nói đến việc cách xưng hô thí chủ này đặt trên nàng thích hợp hay kh, ít nhất thì y cũng là một Phật tu đã ở tam trọng Kim Thân kỳ, ở trước mặt một tiểu tu sĩ mới chỉ ở Trúc Cơ sơ kỳ lại tự xưng là ‘tiểu tăng’ thì hẳn là kh thích hợp . Hơn nữa, cho dù kh đề cập tới tu vi thì y cũng lớn tuổi hơn nàng đó.
Ôn Ninh vò đầu bứt tai, “Đại sư, ngài cứ nghỉ ngơi trước , ta ra ngoài hỏi sư phụ một chút xem chuẩn bị cái gì, ngài cứ tùy ý coi như đây là nhà ...”
Ánh mắt của Vô Âm khẽ động, chút bất đắc dĩ cười yếu ớt nói: “Thí chủ, tiểu tăng là xuất gia.”
Ôn Ninh:......
, xuất gia thì kh nhà.
“....Nói tóm lại, ngài là khách, đừng th mất tự nhiên là được, bình thường thế nào thì hiện tại cứ thế đó. Ta tìm sư phụ trước đã.” Ôn Ninh lúng túng đến mức lòng bàn chân như bôi một lớp dầu, chạy nh như chớp kh th tăm hơi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-sach-sau-khi-th-tang-trung-co/chuong-2-1.html.]
Lúc trước ở trên đại ện, nàng đã nói nhất định sẽ chiếu cố Vô Âm. Nhưng khi thật sự đối mặt với y, Ôn Ninh vừa xấu hổ lại vừa lúng túng.
“Thế nào? Hiện tại th hối hận ?” Ôn Hiệp tiểu đồ đệ đang đứng ở bên cạnh mắt mũi, mũi tim, vẻ mặt nhu thuận nghe giáo huấn thì kh khỏi chế nhạo, “Vô Âm này tuy là một từ bi nhưng đáng tiếc tính tình lại nhạt nhẽo. thì vẻ dễ chung sống, nhưng thực tế khi đối mặt, con mới phát hiện ra y kh loại dễ đối phó.” Nói xong, Ôn Hiệp nhịn kh được liền quan sát từ trên xuống dưới tiểu đồ đệ của , “Hay là nói... Con sẽ kh tự chui đầu vào lưới chứ?”
“Dạ? Tự chui đầu vào lưới cái gì?” Vẻ mặt của Ôn Ninh mờ mịt sư phụ nhà .
“Kh gì.” Ôn Hiệp nhướng mày đảo mắt, cầm l chung trà đang đặt ở bên cạnh uống một ngụm, “Kỹ thuật trà của Đại sư con đã tiến bộ .”
“Sư phụ...” Ôn Ninh nhẹ giọng, nửa phần cầu xin nửa phần làm nũng nói, “Sư phụ nói biện pháp áp chế cổ độc trong của Đại sư, xin sư phụ chỉ ểm vài phần.”
“Ngay từ đầu ta đã biết kh tr cậy gì được ở con mà. Hiện tại y dùng tu vi để áp chế cổ độc phát tác, trước kia còn thể khắc chế được một khoảng thời gian, sau này số lần y sử dụng tu vi càng nhiều thì cổ độc kia sẽ ngày càng trở nặng, số lần y phát tác cũng sẽ ngày càng nhiều.” Ôn Hiệp đặt chung trà xuống, “Nói như vậy, y cũng đã đạt đến tu vi tam trọng Kim Thân, vốn dĩ kh cần ăn thức ăn chứa linh khí, nhưng hiện tại y cũng kh thể kh ăn cái gì "
Ôn Hiệp từ trong tay áo l ra một tờ gi, “Trước tiên con đến Linh Dược Phong bốc t.h.u.ố.c theo phương t.h.u.ố.c Th Tâm Tán này. Một trong số đó chính là nọc độc của Bách Túc sư con, nhớ kỹ đựng trong bình kim đan. Sau đó kết hợp lại theo phương t.h.u.ố.c viết ở phía sau, cầm l cho vào thùng nước tắm của Vô Âm.”
“.... Nọc độc của Bách Túc sư ? Sư phụ,” Ôn Ninh lộ vẻ khó xử, “Đây là đem tới cho vào thùng nước để tắm, hay là để hóa thi chứ?” Nọc độc của Bách Túc sư là thực cốt kịch độc, nếu cho nọc độc vào thùng nước tắm, thế thì kh là lúc bước vào thì là hòa thượng sống, lúc c.h.ế.t cũng kh ra nổi nữa.
“Một giọt là đủ , nếu cho nhiều thì thật sự sẽ hóa thi.” Ôn Hiệp gõ đầu tiểu đồ đệ nhà một cái, “Đúng , tuy rằng chúng ta đều là tu tiên, kh giống phàm nhân phòng bị chuyện nam nữ. Nhưng dù ta cũng là hòa thượng....” Lão tổ Tân Nguyệt T ném cho Ôn Ninh một cái ánh mắt đầy ý vị sâu xa ‘Con hiểu mà đúng kh’.
Ôn Ninh: Kh, con kh hiểu. Sư phụ, rốt cuộc muốn ám chỉ cái gì vậy.
Chưa có bình luận nào cho chương này.