Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

[Xuyên Sách] Sau Khi Thánh Tăng Trúng Cổ

Chương 20:

Chương trước Chương sau

Ở Tu Chân Giới, nếu được hỏi là làm thế nào để trở nên mạnh mẽ hơn thì mỗi thể sẽ những câu trả lời khác nhau.

Nhưng nếu hỏi Ôn Hiệp, mười hỏi thì đến chín nhận được những đáp án đều dở khóc dở cười, còn lại một thì cũng vô cùng dở khóc dở cười.

Nghe nói sư phụ dẫn môn đều là dựa vào tự thân tu hành. Đa số các sư phụ ở Tu Chân Giới sau khi thu nhận đệ t.ử thì ít nhiều cũng sẽ truyền dạy một số c pháp, cho ăn một chút đan dược, và cũng chỉ ểm một số mẹo vặt. Mà Ôn Hiệp là một trong số những kì ba, là một đại kì ba trong số những kì ba kia, trước giờ nàng ta chỉ dạy cách làm thế nào để dẫn khí vào cơ thể. Còn lại...thì tùy thuộc vào việc ngươi thể chạy nh như thế nào.

Dựa theo tiêu chuẩn của Ôn Hiệp thì Ôn Ninh nhất định là đồ đệ lười biếng nhất mà nàng ta từng dạy dỗ.

lại chạy tới tìm ta?” Ôn Hiệp đặt cuộn thẻ tre ở trên tay xuống, ném một viên đậu phộng vào miệng. Tuy là hóa thần kỳ thể hoàn toàn tích cốc, nhưng mỗi lúc Ôn Hiệp kh việc gì làm liền thích uống một chút rượu tự ủ lâu năm, ăn kèm với món đậu phộng chiên. Sở thích này đã nhiều năm kh thay đổi, từ khi nàng ta còn là tiểu tân m Trúc Cơ kỳ đến đại lão Hóa Thần kỳ vẫn luôn như vậy.

“Sư phụ, c pháp nào thể khiến ta trở nên mạnh mẽ hơn kh ạ?” Ôn Ninh cũng kh hề kiêng kị, thân thân thiết thiết ghé sát vào Ôn Hiệp, “Con muốn trở nên mạnh mẽ hơn.”

Ôn Hiệp đang cầm trên tay một viên đậu phộng, một lúc lâu sau mới nhét viên đậu phộng này vào trong miệng của Ôn Ninh. thể nói tay nghề của Ôn Ninh hơn phân nửa đều là do Ôn Hiệp chỉ dạy mà thành, cũng kh nói tay nghề nấu nướng của Ôn Hiệp tốt, chủ yếu là bởi vì vị lão tổ Hóa Thần kỳ này mà nấu cơm thì kh thể ăn được, cũng chỉ món đậu phộng chiên là thể miễn cưỡng th qua.

Hơn nữa, đậu phộng này trộn với linh rêu xào ở Đ Hải ăn ngon, nếu nhai đậu phộng khô kh thôi thì vẫn luôn cảm th thiếu một thứ gì đó.

Ôn Ninh ngậm đậu phộng trong miệng, ngơ ngác sư phụ nhà , “Sư phụ?”

“Ôi chao,” Ôn Hiệp thở dài, “Ăn .” Nàng ta giơ tay gõ nhẹ vào môi của Ôn Ninh, “Đứa nhỏ này, chỉ cần ăn đậu phộng vào thì sẽ kh say thành như vậy nữa.”

“.....” Khuôn mặt của Ôn Ninh đều đã nhăn cả lại, “Sư phụ! Con nói thật đó! Con kh uống rượu mà!”

“Kh uống rượu ?” Ôn Hiệp lại ném một viên đậu phộng vào trong miệng, sau đó quan sát từ trên xuống dưới tiểu đồ đệ đột nhiên chút tiến bộ này của , cuối cùng lắc đầu nói, “Y tu thăng cấp chậm, nói cách khác là con còn làm việc một cách khiêm tốn trong một khoảng thời gian dài nữa, càng khiêm tốn, trước tiên kẹp chặt cái đuôi của mới được.” Sau đó nàng ta lại liếc Ôn Ninh một cái, “Con là trúc cơ kỳ, trúc cơ kỳ cũng là một cơ hội khác để chuyên tu luyện c pháp, con thể lựa chọn kh tiếp tục làm y tu nữa...”

A, cái này tương đương với việc chơi một trò chơi đến một cấp bậc nào đó là thể chuyển sang chức phận khác ! Ôn Ninh nh đã dùng phương thức mà thể hiểu được để giải thích ý tứ trong lời nói của Ôn Hiệp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-sach-sau-khi-th-tang-trung-co/chuong-20-1.html.]

“Nhưng nếu là âm tu thì ngũ âm của con kh được đầy đủ....”

Thật đau lòng.

“Vậy kiếm tu , nhưng con lại quá nhiều tạp niệm....”

Đau lòng x2

“Phật tu... thôi quên , đầu trọc kh thể đội hoa được.”

Đau lòng x3

“Linh tu , nhưng khi thăng cấp còn kh bằng y tu nữa.”

Đau lòng x4

“Đan tu thì dùng nhiều tiền, mị tu thì ta sợ con chưa kịp thu phục khác thì đã bị khác ăn sạch trước , phù tu thì chữ của con lại chút xấu....” Ôn Hiệp búng ngón tay.

Đau lòng x5x6x7.

Ôn Ninh mang theo một thân bị sư phụ đ.â.m d.a.o ngồi xổm xuống bên cạnh sạp quý phi của Ôn Hiệp, bi t.h.ả.m như một củ khoai tây. Ôn Hiệp đưa tay xoa đầu của Ôn Ninh, “Nha đầu.”

“Dạ?” Tiểu cô nương khịt mũi.

“Tu tiên là đại đạo, là một con đường bằng phẳng, con đường này rộng, lại dài, mà cảnh vật cũng đẹp... nhưng lại kh một con đường tắt nào cả. Chúng ta là y tu tu tâm là chính, tuy vẻ như là đang chậm một chút, nhưng nếu cứ tiếp tục thì ắt sẽ tới được đích.” Nàng ta tựa hồ nghĩ tới cái gì đó, “À, nếu con muốn ch chóng trở nên mạnh mẽ, mà kh khiến tu vi cao hơn thì con thể tu luyện độc dược.”

“Đa tạ sư phụ đã chỉ ểm!” Ôn Ninh chợt th suốt, xoay chạy ra ngoài.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...