[Xuyên Sách] Sau Khi Thánh Tăng Trúng Cổ
Chương 22:
Đương nhiên Vô Âm sẽ kh niệm kinh “tẩy não” cho Ôn Ninh, tiểu cô nương qua lại chút ủ rũ, giống như chú chim thập tỉ bị dội nước.
“Ôn thí chủ kh cần khẩn trương như vậy.” Vô Âm dịu dàng nói, y suy nghĩ một hồi, sau đó cảm th Ôn Ninh thể là bởi vì việc Ôn Hiệp thể ổn định được thương thế cho Đạm Đài được hay kh mà lo lắng, nên mới tự trấn an nói, “M năm nay Ôn lão tổ nhất định là đã gặp qua kh ít bị bệnh giống như Đạm Đài thí chủ, tuy thể kh chữa khỏi nhưng để thương thế kh chuyển biến xấu thì hẳn là vẫn khả năng.”
Ôn Ninh kh hề lo lắng cho thương thế của Đạm Đài Minh Nguyệt, mà là bởi vì trong sách kia, Đạm Đài Minh Nguyệt nguyên kỳ bị một kim đan kỳ đ.á.n.h cho t.h.ả.m hại nên đã nản lòng thoái chí, cam chịu một đoạn thời gian dài, sau đó lại ngoài ý muốn gặp được Khâu Uyển Uyển một thân c pháp đặc biệt, tiếp đó là cùng nàng ta [kích thích, kích thích, lại kích thích] m ngày m đêm, liền... khỏi bệnh.
Nghĩ tới đây, Ôn Ninh càng kh thể thẳng vị đệ t.ử của Tiêu Dao cung vẻ th cao xuất trần này được.
Kh được, kh thể khác một cách phiến diện được, ều này với việc kh được xem phim mát mẻ nhưng khi tắt máy tính thì lại khinh bỉ diễn viên thì gì khác với đám tiêu chuẩn kép đâu chứ, kh thể mang theo thành kiến khi khác, kh thể mang theo thành kiến khi khác,... Ôn Ninh che mắt, liều mạng tẩy não của chính . Dù thì hai cũng là ngươi tình ta nguyện, ân, chính là ngươi tình ta nguyện, kh thể một cách phiến diện được....
.....
.....
Vô Âm cảm th tay áo của lại bị tiểu cô nương khẽ kéo.
“Phật tử.”
“Thí chủ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-sach-sau-khi-th-tang-trung-co/chuong-22-1.html.]
“Ngài niệm kinh cho ta , kinh gì cũng được mà QAQ”
Vô Âm:.....
Sau một lúc lâu, Đại hòa thượng mới thở dài, bất đắc dĩ nói, “Nếu thí chủ muốn nghe kinh thì lát nữa ta sẽ giảng kinh cho thí chủ.” Th âm của y ôn nhu, trầm thấp. Giống như trước kia khi lên lớp, y cũng đã quen như vậy , nếu Ôn Ninh đã muốn nghe mà còn mạnh mẽ yêu cầu như vậy thì đương nhiên y cũng sẽ nguyện ý.
Tiểu cô nương t.h.ả.m hại “Ân” một tiếng.
th nàng như vậy, Vô Âm kh khỏi muốn bật cười, lại cảm th lúc này mà cười ra tiếng thì thật lỗi với tiểu cô nương đã khổ cực tìm giải d.ư.ợ.c cho , nên đã gắng gượng ho khan một tiếng để che ý cười vừa .
Một tiếng ho khan này của y khiến cho vị Đạm Đài Minh Nguyệt ngồi trên ghế khách liếc mắt một cái.
Một như Vô Âm đứng ở giữa đám thiếu niên, thiếu nữ đồng nhất mặc chế phục Trúc Cơ kỳ của Tân Nguyệt T, đương nhiên là thập thần chói mắt. Lòng tự trọng của nam nhân là một thứ gì đó kỳ quái, Đạm Đài Minh Nguyệt ở Tiêu Dao cung là một trong những đệ t.ử đứng đầu tư chất nhất, tuấn tú nhất, mọi thứ đều xuất chúng nên được các sư phụ coi trọng.
Chỉ là một khi loại kiêu ngạo này được đặt ở Tu Chân Giới thì sẽ kh thể kh đối mặt với đả kích của “con nhà ta”, ít ra thì đều là tu sĩ tư chất nên Đạm Đài Minh Nguyệt cũng nghe qua đại d của Vô Âm Phật tu hơn hai mươi tuổi này là kim thân kỳ, nghe nói là được sinh ra vào lúc phật âm lượn lờ.
Còn chỗ vi diệu khác là... thật ra chính là d sách ‘Những nam nhân mà nữ tu muốn X nhất’ kia, đúng vậy, mặc dù ngoài mặt các nam tu lúc nào cũng khí thế khinh thường mà nói “Cắt, đám nữ tu này lại hồ nháo nữa ”, nhưng thật ra trong lòng bọn họ lại th tự hào vì bản thân hấp dẫn được nhiều nữ tu.
Vô Âm th tự hào hay kh thì Đạm Đài Minh Nguyệt cũng kh biết, tuy rằng gã cũng kh quan tâm đến vấn đề này nhưng là một chuyện gì cũng muốn đứng đầu, trong mọi chuyện khí thế đều mạnh mẽ nhất thì dù gã cũng khó chịu khi bị một hòa thượng lấn át như vậy.
Cho dù là chuyện hồ nháo cũng vậy.
Chưa có bình luận nào cho chương này.