[Xuyên Sách] Sau Khi Thánh Tăng Trúng Cổ
Chương 49:
“Tại Ninh nha đầu lại muốn bọn ta đổi chỗ khác?” Mặc dù Miêu Dưỡng kh kháng cự khi Ôn Ninh đẩy ra khỏi khách ểm để đổi sang chỗ khác, nhưng sau khi vào một khách ếm khác, trong lúc ăn cơm vẫn nhịn kh được mà hỏi một câu Theo lý mà nói, một tu sĩ cường giả như kh cần ăn cơm, chỉ cần hấp thụ linh khí của đất trời là được, bất quá xem ra là bị ảnh hưởng từ Ôn Hiệp nên cũng thích vừa đường vừa ăn uống....
Bách Túc là rết, các nguyên liệu nấu ăn kỳ quái thể th được ở khắp nơi trong các khách ếm của Nam Cương, chẳng hạn như món mà bây giờ gọi là đĩa nhộng ve sầu chiên và ấu trùng ong vàng chiên nhắm rượu, chỉ ăn mặn chứ kh đụng đến đồ chay.
Vô Âm ở một bên bắt đầu gảy Phật châu.
Vừa bước vào khách ếm, Ôn Ninh đã nói với tiểu nhị rằng trưởng nhà thân thể yếu ớt từ nhỏ, tin vào Phật nên kh thể đụng vào thức ăn mặn, để tiểu nhị chuẩn bị đồ chay cho Vô Âm.
Vốn dĩ Vô Âm đang nhắm mắt yên tĩnh nhẩm đọc kinh văn, cũng ngẩng đầu lên Ôn Ninh. Dù tiểu cô nương cũng kh thể nói là đã th Khâu Uyển Uyển được, để đảm bảo an toàn thì vẫn nên cách xa nàng ta ra một chút. Vì vậy nàng quyết định úp cái bát này lên đầu của Đạm Đài Minh Nguyệt, “Ta th của Tiêu Dao cung.”
Vô Âm hiểu ra liền gật đầu: “Đúng là nên cách xa một chút.”
Bọn họ bốn , Ôn Ninh là nữ hài t.ử nên ở một một gian phòng, Miêu Dưỡng kh quen ở cùng với khác nên cũng ở một một gian phòng hảo hạng, còn Bách Túc ban đêm thích biến về nguyên hình để ngủ, chỉ cần cho một chậu hoa đất là được, vì vậy và Vô Âm ở cùng một gian. Ba gian phòng nằm cạnh nhau, phòng của Ôn Ninh ở giữa. Để phòng ngừa vạn nhất, Ôn Ninh đã rắc t.h.u.ố.c bột lên trên cửa sổ và ở trước cửa phòng, treo chu lên.
Xuất môn ra ngoài, nàng đúng là ngã một lần thì th minh hơn một chút, kh dám lơ là một chút nào.
Cho dù tránh xa Khâu Uyển Uyển thì ở đây còn một vị Phật t.ử kh đến kh được đ!
Song, tựa hồ là khác xa với cốt truyện chính, Ôn Ninh ngủ cả đêm cũng xem như là an ổn. Đến sáng sớm ra ngoài gặp được m Vô Âm, bọn họ cũng vẻ ngủ ngon, một đêm này kh phát sinh chuyện kỳ quái nào. Mặc dù cũng thể là tiểu cô nương chỉ đang chim sợ cành cong, hoang tưởng bị hại mà thôi, nhưng nàng vẫn cố chấp.... Trong một thế giới đầy nguy hiểm như vậy, cần chuẩn bị kỹ càng mới được.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-sach-sau-khi-th-tang-trung-co/chuong-49-1.html.]
“Phù....” Buổi sáng Ôn Ninh rửa mặt chải đầu xong, ra ngoài liền th Vô Âm ngồi trong đại sảnh thong thả uống từng ngụm cháo. Trước mặt bày một đĩa rau dưa, nàng suýt chút nữa đã buột miệng gọi y là Phật tử, ngẫm lại thì th kh đúng, đành ph lại sửa thành, “.”
Vô Âm ngẩng đầu lên, gật đầu với nàng, “Hai vị tiền bối đã ra ngoài .”
Sáng sớm Miêu Dưỡng đã dẫn Bách Túc ra ngoài, kh biết là định làm gì nên để Vô Âm ở đây một chờ Ôn Ninh, hai ngồi xuống ghế, chờ một lúc thì th hai bọn họ trở về. Bách Túc xách m con gà trống còn sống, Miêu Dưỡng ở bên cạnh lại thoải mái kh cầm theo cái gì.
“Sư , xách gà làm gì vậy...” Ôn Ninh vừa hỏi ra thì đã tự nghĩ ra đáp án.
Đúng , hỏa linh châu được đặt ở thánh đàn của cổ t, thánh đàn nằm trong thâm sơn cùng cốc ở phía bên của Xuân Quy thành, được rết lửa trong côi vì ở cùng với Bách Túc đã lâu nên Ôn Ninh biết khẩu vị của Bách Túc ngoại trừ các loại sâu bọ ra thì cũng chỉ ... gà mà thôi.
Đây là định dùng gà trống lớn làm mồi nhử, lừa rết lửa ra ngoài.
Ôn Ninh nhớ lại nguyên tác, mặc dù con rết lửa kia cứng đầu cứng cổ, một thân áo giáp vô cùng cứng rắn, tốt hơn nhiều so với tiên bảo, nhưng chỉ số th minh... đáng lo.
Vốn dĩ yêu tu tu luyện cực khổ, càng khổ hơn chính là khác với sinh linh được tự nhiên sinh ra hóa thành linh bảo. Nếu bọn họ muốn tiến thêm một bước đạt được linh trí thì cần đã th qua tu luyện làm phép. Năm đó Bách Túc chỉ là một con rết nhỏ, thể bước lên con đường tu luyện cũng là nhờ Ôn Hiệp làm phép, bằng kh đã là một loại d.ư.ợ.c liệu hảo hạng .
M con gà này bị nhốt lại trong lồng, chen chúc lại một chỗ, còn con hung hãn kh sợ c.h.ế.t muốn nhảy lên để mổ Bách Túc. lẽ là do gà và rết kh đội trời chung .
Nhóm mang theo lồng gà cùng nhau lên phi toa, bay về phía bên của Xuân Quy thành Mặc dù đang là mùa đ nhưng hiện tại Xuân Quy thành ở Nam Cương, vẫn x tươi rợp bóng cây, khắp nơi trong thành đều thể th hoa nở, cái tên Xuân Quy thành xuất phát từ câu ngạn ngữ cổ “Trung Nguyên phủ tuyết, gió xuân lại về đây”.
Vì cây đa trong rừng rậm rạp nên phi toa khó vào, Bách Túc dừng phi toa ở trên Thiên Nữ Phong, làm phép để che nó lại. Ôn Ninh đưa lọ nước t.h.u.ố.c tránh côn trùng cho những khác, sau đó Miêu Dưỡng mở ra ngửi thử liền cười nói: “Tiểu nha đầu, lão phu kh cần cái này.” Trong cơ thể của m.á.u vạn cổ, cho dù bao nhiêu độc trùng nữa thì cũng kh con nào dám tới gần .
Ôn Ninh bôi nước t.h.u.ố.c lên cổ, “Tiền bối cứ cầm .”
Chưa có bình luận nào cho chương này.