[Xuyên Sách] Sau Khi Thánh Tăng Trúng Cổ
Chương 55:
Tiểu sâm tinh kia bị Vô Âm ném ra ngoài cửa sổ, vẫn kh biết bản thân nói sai cái gì, ưỡn lưng ưỡn n.g.ự.c lải nhải ra ngoài. Vô Âm kh thể nhịn được nữa, nhoài ra ngoài cửa sổ, lại th tên rau chay kia chui vào trong lòng đất nhưng vẫn thò đầu ra chọc vào mắt y.
Vô Âm:........
Sâm tinh này thật là vô pháp vô thiên.
Ôn Ninh kh còn cách nào khác, cũng đành nhảy ra từ cửa sổ, đem tiểu sâm tinh vào trong túi trữ vật của nghỉ ngơi. Tiểu hài t.ử kia giống như một chú gà trống nhỏ tg trận, liếc xéo Vô Âm một cái.
Vô Âm:.......
Thôi vậy, Phật từ bi, y kh so đo với một tên rau chay.
Bạch Long tự cách Xuân Quy thành kh xa, ở vùng ngoại ô của Xuân Quy thành, Ôn Ninh cầm theo t.ử chi. Vốn định gặp mặt để bái tạ với phương trượng Tuệ Tĩnh, ai ngờ đối phương dường như kh muốn gặp Ôn Ninh và Vô Âm, mà chỉ phái một đệ t.ử thân truyền đến tiễn họ, Ôn Ninh kh còn cách nào khác đành khom lưng hành lễ, xem như là tạ ơn từ xa.
Để phòng ngừa vạn nhất, Ôn Ninh l nón bội sa che mưa từ trong túi trữ vật ra đội lên đầu của Vô Âm, hiện tại lớp trang ểm trên mặt của hai bọn họ đều đã bị tẩy sạch. Vô Âm với gương mặt yêu nghiệt k quốc k thành này mà ở trên đường lớn, vạn nhất gặp yêu nữ hay mị tu gì đó, thì hỏng bét.
Vô Âm kh còn cách nào khác đành tùy theo ý của nàng.
Hai mượn xe ngựa của Bạch Long tự để vào trung tâm Xuân Quy thành mà kh gặp chuyện rắc rối nào, trực tiếp tới khách ếm mà họ đã ở trước đó. Chỉ là Ôn Ninh kh nghĩ tới khi vào trong khách ếm, đầu tiên nàng th kh là sư , mà là.... Khâu Uyển Uyển.
Ôn Ninh:.........
Đúng là nhân sinh kh chỗ nào là kh gặp mà.
Khâu Uyển Uyển th nàng bước vào, liền nhận ra cô nương này ngay từ cái đầu tiên Nàng ta đã từng xem qua bức họa của nàng ở tiệc rượu ngắm hoa ngày đó, cho nên nhớ rõ thập đệ t.ử của Tân Nguyệt t, Ôn Ninh. Từ lúc Ôn Ninh rơi xuống hồ nước lạnh, ba Tiêu Dao cung liền theo Bách Túc, nói là vội vàng muốn giúp nhưng Bách Túc chê bọn họ phiền phức, tu vi của Khâu Uyển Uyển lại tương đối thấp, cho nên đã để nàng ta thành thật chờ ở trong khách ếm. Nếu Ôn Ninh quay về thì dùng truyền âm phù th báo cho và Miêu Dưỡng.
“Ôn cô nương.” Trong mắt nàng ta hiện lên một tia kinh ngạc mà chỉ khi thả lỏng mới thể th được, sau đó kéo tay của Ôn Ninh, “Ngươi bị thương kh? Hay là gặp bất trắc gì kh?” M ngày nay nàng ta luôn nơm nớp lo sợ, chỉ sợ Ôn Ninh xảy ra chuyện gì, khiến cho Tân Nguyệt t trở mặt với Tiêu Dao cung.
th Ôn Ninh đủ l đủ cánh tiêu sái bước vào, Khâu Uyển Uyển vội vàng đến trước mặt của Ôn Ninh, sờ từ trên xuống dưới, xác nhận nàng kh bị mất tay mất chân hay gãy một chiếc xương sường nào, thì mới thở phào nhẹ nhõm, vỗ ngực, “Ngày ta thật sự kh cố ý.... thật xin lỗi Ôn cô nương.”
Ôn Ninh vội vàng lắc đầu, “Kh , kh , ta kh , ngươi kh cần xin lỗi đâu.”
Ai tới nói cho nàng biết chung đụng với Khâu Uyển Uyển như thế nào đây?
Ôn Ninh kh biết đặt tay chân ở đâu, liền theo bản năng quay đầu Vô Âm ở một bên, ánh mắt của nàng vừa chuyển liền dẫn theo ánh mắt của Khâu Uyển Uyển cũng về phía Vô Âm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-sach-sau-khi-th-tang-trung-co/chuong-55-1.html.]
Khâu Uyển Uyển khẽ mở miệng, dường như chút kh thể khép lại được, “Mĩ nam cực phẩm này.... đẹp quá .” Nàng ta nhỏ giọng lẩm bẩm.
Ôn Ninh vì ở gần nên mới nghe được:.......
Vô Âm vì tai thính nên cũng nghe được:.........
A, y quen .
Nhưng tiểu cô nương lại kh quen, nàng lập tức “vù” một cái che trước mặt Vô Âm, “Kh được, kh được, này kh được, y là xuất gia!”
Khâu Uyển Uyển:..........
Kh , nàng ta chỉ mới cảm thán vị xuất gia này tr thật đẹp một cái, Ôn Ninh này.... A, nàng ta hiểu .
Tiểu sư thật can đảm. Giơ ngón tay cái.
Vô Âm cúi đầu Ôn Ninh đang che chở cho như gà mái che chở cho con, thì kh khỏi muốn cười lại biết kh nên cười vào lúc này, liền nhịn cười tựa tiếu phi tiêu nhíu mày.
Khâu Uyển Uyển lại y một cái, trong lòng kh khỏi cảm thán vị xuất gia này thật đẹp, sau đó l tấm truyền âm phù từ trong túi trữ vật thả ra ngoài.
Chỉ qua nửa khắc, hai của Tiêu Doa cung và Bách Túc trước sau cùng về tới khách ếm, Bách Túc ỷ vào tu vi của cao, hóa thành hình cũng chút cao lớn, nên vẫn cứ dồn hai tiểu bối của Tiêu Dao cung sang một bên. Vô Âm thức thời, chuyện như vậy y đã từng trải qua nhiều lần , liền theo bản năng lui sang bên cạnh một bước, nhường vị trí bên cạnh Ôn Ninh lại cho Bách Túc.
Vốn dĩ Bách Túc thiện cảm với y, một bước nhường này của y khiến cho Bách Túc càng hài lòng hơn với tên hậu bối này hiểu chuyện hơn nhiều so với hai kia của Tiêu Dao cung!
Đạm Đài Minh Nguyệt bị Bách Túc chèn ép, lảo đảo suýt thì ngã sấp xuống, nhưng đã kịp thời ổn định lại nên kh bị mất thể diện trước mặt Ôn Ninh, gã liền tên Đại Ngô C kia nắm tay sư của hỏi han ân cần, “Sư , m ngày nay ở bên ngoài chịu ủy khuất hay kh? bị đói bụng hay bị khác khi dễ kh?”
Ôn Ninh lắc đầu: “Kh .”
Bách Túc thở phào nhẹ nhõm, “Vậy là tốt , ai khi dễ thì nói với sư , trong vòng một ngày sư sẽ khiến biến thành xác c.h.ế.t.”
Ôn Ninh:........
“Đa tạ sư ?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.