[Xuyên Sách] Sau Khi Thánh Tăng Trúng Cổ
Chương 67:
Ngay từ đầu Ôn Hiệp đã kh ý định để Vô Âm tiến vào bên trong bí cảnh, dù y cũng là Tam Trọng Kim Thân kỳ, sau khi ăn đan d.ư.ợ.c áp chế tu vi thì cũng ở cảnh giới nhập thiền. Áp chế tu vi xuống cảnh giới nhập thiền cũng kh tốt cho việc khống chế cổ độc trên của y. Nhưng Vô Âm là tu sĩ duy nhất lý do, sau khi ăn đan d.ư.ợ.c thì tu vi cũng vừa đẹp để tiến vào trong bí cảnh.
Y kiên trì như vậy, Ôn Hiệp chỉ chằm chằm vào mắt của y một lúc.
Vị Phật tu trước mặt này đã tu hành hơn trăm năm, nhưng dung mạo lại sạch sẽ giống như một thiếu niên, Ôn Hiệp kh nỡ từ chối y nên chỉ đưa cho y hai viên đan dược. Một viên đan d.ư.ợ.c áp chế tu vi, còn một viên t.h.u.ố.c độc dùng để l độc trị độc. Nếu y kh thể áp chế cổ độc ở trong cơ thể được thì thể ăn nó.
Sau khi Vô Âm tiến vào bí cảnh, lúc đầu y cũng kh biết Ôn Ninh đang ở đâu.
Y chỉ cảm th hoảng hốt, giống như kh thể lập tức đến bên cạnh nàng vậy, giống như nàng sẽ gặp chuyện kh may vậy.
Bí cảnh này quỷ dị, sau khi y bước qua lối vào của bí cảnh liền bị chìm vào trong bóng tối, một mùi thơm kỳ lạ kéo tới, y cảm th đầu óc mơ màng, liền vội vàng kho chân ngồi tại chỗ, khởi động linh khí để chống đỡ.
Ánh huỳnh quang ểm xuyết xung qu, nến đỏ lung lay, gió mát thổi chướng lụa mỏng, mùi thơm lạ xen lẫn chút mặn t, tiếng ngọc bội leng keng, xen lẫn với tiếng nước chảy róc rách. Một đôi tay ngọc mềm mại kh xương che mắt y từ phía sau, cọ bờ môi ấm mềm vào vành tai của y, nhẹ giọng nói: “Phật tử?”
Vô Âm chỉ bất động, chắp hai tay trước ngực, linh khí tu vi trong cơ thể đang xoay chuyển, vững như đồng thép.
“Phật tử, ngài ta này.” Th âm ngay sát kia nghe giống, thu hút y mở mắt vào cảnh tượng ở trước mặt.
“Tất cả ảo giác đều như bọt nước, hồng nhan cũng chỉ là bộ xương khô, kh hơn kh kém”
“Phật tử, ngài lại nói như vậy? Ngài ta mà.” Thân ảnh đang dán vào lưng của y kia di chuyển tới trước mặt y, sau đó ôm l mặt của y, dùng đôi môi đỏ mọng chạm nhẹ vào trán và đuôi l mày của y, “Phật tử, kh dám ta, chính là chán ghét ta ? Chính là kh cần ta nữa ?”
Vô Âm nhíu mày, mở mắt ra.
Y chỉ thân hình lả lướt ở trước mặt, giống hệt như đúc với tiểu cô nương, nhưng nữ t.ử này quyến rũ mê hoặc hơn Ôn Ninh một chút Giống như Ôn Ninh đã trưởng thành hơn vài phần, tiểu cô nương vẫn luôn dáng vẻ như một đứa trẻ, cho dù đã mười tám tuổi nhưng vẫn trẻ hơn so với tuổi thật một chút.
Vô Âm th trong mắt của nữ t.ử kia chính là hình ảnh phản chiếu của .
Mày cau lại, vẻ mặt đau thương.
Y vốn kh nên đau thương, nhưng vẻ mặt của y lại đang bán đứng chính .
“Phật tử,” Nữ t.ử kia ôm cổ của y, miệng gọi y, tâm hướng về y, hết đứng ngồi lại nằm, hồn nhiên như thế, “Ta là A Ninh đây,” Nàng tựa đầu vào lòng của Vô Âm, “Phật t.ử kh nhận ra ta ?”
giống với dáng vẻ của Tiểu cô nương.
Vô Âm chỉ nàng, trong ánh mắt kh rung động, cũng kh d.ụ.c niệm, càng kh vui sướng.
Mà chỉ bi thương.
“Ngươi kh .”
Y nhẹ giọng nói.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-sach-sau-khi-th-tang-trung-co/chuong-67-1.html.]
“A Ninh sẽ kh như vậy.”
A Ninh sẽ kh như vậy.
Chỉ một câu này, liền phủ nhận mọi thứ trước mắt, uy lực hơn nhiều so với câu nói “hồng nhan cũng chỉ là bộ xương khô”, cũng kiên định hơn nhiều so với câu “tất cả đều như bọt nước”.
“Nam Hải yêu, thể thấu lòng , tinh th biến hóa mị hoặc thuật, dụ dỗ khác để c.ắ.n nuốt, tên nó là Giao.”
Giao ngẩng đầu lên, vị hòa thượng này ở trước mặt, nếu nhất định nói giống thế nào thì Vô Âm cảm th Giao biến thành “A Ninh”, thật ra giống nhất chính là ánh mắt này của nàng Đôi mắt này, trong veo như mắt của trẻ con.
“ ngại lại buồn như vậy?” Giao hỏi, “Đây kh là ều mà ngài muốn ?”
Nó đưa tay ra, những ngón tay lạnh lẽo của nó chạm vào hai má của Vô Âm, “Ngón tay nhỏ n mềm mại này,” Ngón tay của Giao dọc xuống cổ của Vô Âm, dừng lại trên n.g.ự.c của y, “Cánh tay trắng mềm này,” Nó đặt lòng bàn tay lên trái tim của Vô Âm, “Thân hình uyển chuyển này, dáng dẻ ngây thơ này, sự nũng nịu thân mật này, kh là ều mà ngài mốn ?”
Vô Âm nó.
Kh nói câu nào.
Giao chỉ th môi của y khẽ mấp máy, như là muốn nói gì đó, nhưng nó cũng kh hiểu được y lại nói như vậy.
Ánh mắt của nam nhân này, tr giống như vừa buồn vừa từ bi, thế nhưng....
Phật quang bừng sáng, Giao đầy thương tích bị rơi xuống nước.
Vô Âm cần một thứ gì đó, y biết đã rơi vào hang ổ của Giao, ảo giác, ảo ảnh và sương mù dày đặc sẽ ngăn cản y rời khỏi nơi này, mãi cho đến khi bản thân trở thành miếng mồi của yêu ma trong hang ổ của Giao mới thôi.
Y cần một thứ gì đó thể rót thần thức của vào trong đó, sau đó phân tán nó ra tứ phía, tìm tung tích của Ôn Ninh. Sau khi tìm được nàng, vẫn thể ngưng tụ lại và trở thành một chỉnh thể.
Chỉ một loại pháp bảo, thể phù hợp với chủ nhân của nó như vậy, như là một bộ phận của cơ thể thì mới thể hoàn thành một mệnh lệnh khó khăn như vậy.
Mà Vô Âm kh .
Y từ từ nhắm hai mắt lại, bên trong biển ý thức lại xuất hiện một vật thể trong suốt.
Tượng xá lợi Phật bằng đá ở trong n.g.ự.c y đột hiên phát sáng, như là biết y đang cần cái gì, thân đá bên ngoài nhạt , giống như Niết bàn tiêu tán ở trong gió, kéo tu vi ở trong cơ thể của y cùng với linh khí ở bên trong hang ổ của Giao. Vô Âm chỉ cảm th linh khí trên dưới sự dẫn dắt của tượng xá lợi Phật bằng đá đã xuống m vòng, ước chừng một trăm lẻ tám hạt, mỗi vòng liền ngưng tụ thành một viên Phật châu đời muôn vàn gian truân, với số lượng là một trăm lẻ tám, mỗi một viên là một gian khổ, hết một vòng thì chính là một đời.
Tia linh khí cuối cùng xen lẫn với tu vi và thần thức của Vô Âm, dung nhập vào bên trong tượng xá lợi Phật bằng đá.
Mặc dù tượng Phật bằng đá kh thể nói.
Nhưng Vô Âm lại thể tâm linh tương th với nó.
Chưa có bình luận nào cho chương này.