[Xuyên Sách] Sau Khi Thánh Tăng Trúng Cổ
Chương 73:
Ôn Ninh Vô Âm bằng ánh mắt sùng bái.
kia chút ngượng ngùng, che miệng ho khan hai tiếng.
“Phật tử, ta đã bắt mạch cho ngài , nhưng kh phát hiện ra cái gì bất thường cả...” Tiểu cô nương chút ngượng ngùng cúi đầu, “Chỉ thể dẫn ngài ra ngoài gặp sư phụ trước, sau đó mới thể kết luận được.” Cái này cũng thể là do Phật t.ử ngưng tụ pháp khí bổn mệnh, nhưng rốt cuộc Ôn Ninh vẫn cảm th do học nghệ chưa tốt nên chút khó chịu.
“Kh thành vấn đề.” Vô Âm nói, “Chỉ là tu vi bị ứ động, linh khí bị ngưng trệ mà thôi, ta đã quen . Ôn thí chủ kh phát hiện ra bất thường cũng kh do học nghệ chưa tốt đâu.”
Khâu Uyển Uyển:.............
Trà, ngươi muốn thêm trà kh?
Bình thường dáng vẻ như đóa hoa cao lãnh, cao tăng đắc đạo, kh ra ngươi lại trà như vậy chứ?
Mặc dù Ôn Ninh là một tiểu cô nương đôi mắt thẳng nam nhưng rốt cuộc vẫn lo lắng: “Chúng ta vẫn nên ra khỏi tiên cảnh trước đã, để sư phụ xem .”
Vô Âm cúi đầu sờ con thú dữ đang ngồi xuống.
Con thú dữ rùng một cái, ngoan ngoãi cõng Vô Âm về phía trước.
Hành động của Vô Âm chắc c là ném đá xuống mặt hồ vốn đang yên bình, đám tu sĩ nghe được “Tâm Âm Thiền” của y cũng kh khỏi suy đoán được mất. Lạc Trần này dám trà trộn vào đám tu sĩ, làm trò trước mặt hai vị Đàm và Ôn, để lợi dụng bí cảnh tự nhiên này, chỉ sợ đã thật sự để lại đường lui nào đó. Lúc này thôi, xem ra tu sĩ chính đạo bọn họ đều sợ Lạc Trần. Nếu kh thì lại sợ đến lúc gặp Lạc Trần, lòng kh đoàn kết, ngược lại còn bị ta chiêu mộ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-sach-sau-khi-th-tang-trung-co/chuong-73-1.html.]
Tiến thoái lưỡng nan, tiến thoái lưỡng nan.
Ôn Ninh thu được gối đá, vội vàng ra ngoài tìm chưởng nhãn của Đàm lão tổ, nhưng thật ra cũng kh lo lắng nhiều như vậy, hơn nữa ra ngoài ôm cây đợi thỏ nhất định là tốt hơn việc cá c.h.ế.t lưới rách ở bên trong. Mặc dù ma đầu kia đã bị Vô Âm đả thương, nhưng ai mà biết được ta còn đường lui nào kh chứ? Ai mà biết được ta còn thể làm ra những chuyện mất trí như nào chứ?
Cho nên vẫn là rút lui trước mới an toàn, kh nghĩ là sợ ta, tóm lại là vì an toàn thì kh gì sai.
Đoàn của Ôn Ninh vừa ra khỏi bí cảnh đã bị vây qu chặt chẽ, mỗi đều bị t môn của kéo kiểm tra một lượt, con thú dữ kia bị đè trên mặt đất, ngay cả đầu và đuôi cũng bị sờ một lượt, nước mắt giàn giụa.
Nó thật sự là con báo xui xẻo nhất trên thế giới này mà.
Sau khi kiểm tra một lượt xong, chứng minh bọn họ đều kh bị ma đầu kia đ.á.n.h tráo thì Ôn Hiệp mới thở phào nhẹ nhõm: “ các ngươi lại ra khỏi bí cảnh sớm như vậy?”
“Sư phụ, con tìm được m mối của mộng hoàn tuyền .” Ôn Ninh vội vã nói trước, “Kh đúng, sư phụ, Phật tử, ngài ...”
Hai về phía Vô Âm đang ở một bên, y nhẹ giọng nói: “Tiểu tăng kh , chỉ là tu vi bị ứ đọng, linh khí bị ngưng trệ, bị ho khan hai tiếng mà thôi.”
Ôn Hiệp:.............
Ta mà tin ngươi thì ta làm quỷ, ngươi dùng sáo ngữ này lừa được đệ t.ử ngốc thành thực kia của ta, chứ lừa được ta ?
Chưa có bình luận nào cho chương này.