[Xuyên Sách] Sau Khi Thánh Tăng Trúng Cổ
Chương 75:
Vương Thủ Nghĩa hòa thượng trước mặt này, y đứng đó như một pho tượng Phật bằng ngọc, tay cầm chiếc bát đào nhỏ kia, thần sắc như cũ, đôi mắt như hàn tinh.
Chỉ là Ôn Ninh đứng ở bên cạnh y, từ một góc độ mà khác kh th, nàng th tay của Vô Âm đang cầm chiếc bát đào nhỏ kia chút run rẩy.
Tiểu cô nương cúi đầu, như là đang sợ Vương Thủ Nghĩa, khẽ nhích sang một bên, che bàn tay chút run kia của Vô Âm Giờ phút này, nếu nói mà Vô Âm kh muốn cho th tay của đang run nhất thì nhất định chính là vị tướng quân khinh giáp râu ria hung ác Hồ ở trước mặt này.
Vương Thủ Nghĩa cau mày, biểu hiện của Vô Âm hoàn toàn kh như ý muốn của ta, ta vẫn để bụng sự tức giận mà vừa nhận l từ tên hòa thượng này, nhưng khi nhóm bọn họ truy bắt Vô Âm và Vô Sầu, mệnh lệnh của quan trên lại là bắt sống Vô Sầu thể g.i.ế.c, nhưng Vô Âm nhất định sống.
Vương Thủ Nghĩa cho là quan trên muốn giữ tên hòa thượng dung mạo tuấn tú như yêu nghiệt này lại là để g.i.ế.c gà dọa khỉ cho những tên hòa thượng vẫn còn phần nào lưu luyến với Sa Môn, nên muốn g.i.ế.c sống y ở ngoài chợ. Vô Âm là đệ nhất thánh tăng của đại tự Từ Tể tự d tiếng lẫy lừng trên thiên hạ, mười sáu tuổi đã là khách quý của tiên đế, một “bia ngắm sống” như vậy đương nhiên là mà đương kim Thánh Thượng đang cần.
Nói vậy cũng đúng, vị hòa thượng này trời sinh đã đẹp như vậy, chỉ khuôn mặt thôi còn tưởng là một tên hòa thượng mập mạp da non thịt mềm, nhưng nếu vào đôi chân thon dài như ngọc, khớp xương rõ ràng, thậm chí đôi tay những vết sẹo nhỏ và vết chai kia, thì sẽ biết y cũng là một tăng nhân thành thạo về mặt võ thuật.
Đương nhiên Vương Thủ Nghĩa sẽ kh xem thường y.
Nhận th tiểu cô nương đang nhích sang một bên, ta liền quát: “Tiểu nha đầu ngốc nghếch nhà ngươi, di chuyển vớ vẩn gì vậy?”
“Bẩm, bẩm lão quan gia,” Ôn Ninh liếc qua Vô Âm ở bên cạnh rụt rè nói, “Lão quan gia, tiểu nữ và các vị lưu dân chỉ là trùng hợp ngang qua đây mà thôi, lão quan gia ngài là một tưỡng quân uy vũ, thể.... tha cho những tiểu dân chúng một con đường sống kh?” Nàng nhún vai, Vương Thủ Nghĩa một cách đáng thương.
Trên mặt nàng đều là bụi bặm và tro thuốc, toàn thân đầy bụi đất, tr vừa gầy gò vừa yếu ớt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-sach-sau-khi-th-tang-trung-co/chuong-75-1.html.]
Vương Thủ Nghĩa đám lưu dân ở bên cạnh, sang Ôn Ninh, tốt xấu gì ta vẫn còn nhớ là một mệnh quan triều đình, nên gật đầu: “Cái miệng của tiểu nha đầu nhà ngươi vừa ngọt vừa khéo,” Ông ta tra đao vào trong vỏ, vẫy tay với Ôn Ninh, “Qua đây.”
Ôn Ninh qua nhóm lưu dân của thôn Trần gia, dè dặt bước hai bước, ai ngờ Vương Thủ Nghĩa kia lại đột nhiên nâng tay đ.á.n.h vào cổ của Ôn Ninh, tiểu cô nương chỉ cảm th trước mắt tối sầm lại, liền mất tri giác.
“ thể tha cho đám lưu dân.” Vương Thủ Nghĩa tóm l Ôn Ninh, tiểu cô nương yếu ớt bu thõng hai tay, vẫn kh nhúc nhích, “Cứ để cho đám lưu dân này chạy , Vô Âm thánh tăng cũng kh ngoan ngoãn nghe lời như vậy đâu. Nhưng ta vẫn giữ một khác lại” Mang theo đám lưu dân bọn họ thì phiền toái, thân là một mệnh quan triều đình, mặc dù ta đủ trơ trẽn, nhưng cũng kh là thể làm ra loại chuyện tàn sát bách tính này. Cho nên chỉ cần giữ lại một tiểu cô nương để kiềm chân Vô Âm, những khác thả cũng kh .
Nói xong, ta liền kh kiên nhẫn nói với lưu dân của thôn Trần gia: “Cút, nh cút mau, tâm trạng của lão t.ử đang tốt, cút càng xa càng tốt!”
Lão trưởng thôn của thôn Trần gia kh , tuổi đã cao, cũng biết được vài chữ, chỉ đành chống gậy xuống, cầu xin Vương Thủ Nghĩa: “Lão hủ già , nếu tướng quân muốn giữ một lại thì giữ lão hủ này được kh? Vẫn xin tướng quân nhân từ, thả tiểu thần y ra...”
Vương Thủ Nghĩa chậc lưỡi, ta làm còn muốn nghe đám nghèo đói rách rưới này nói nữa chứ? Ông ta chỉ hừ lạnh một tiếng, liền ném tiểu cô nương lên lưng ngựa, xoay tự lên ngựa, dùng roi ngựa chỉ vào Vô Âm và Vô Sầu đang nắm c.h.ặ.t t.a.y nói: “Ngươi, ngoan ngoãn theo lão tử.” Càng xe ngựa đã bị Vô Sầu c.h.é.m đứt , đương nhiên là kh thể dùng được nữa, nhưng ta đã chuẩn bị xe tù từ trước, vừa khéo để cho hai tên xương cốt cứng rắn này sử dụng.
Nơi này cách châu phủ của Sâm Châu cũng chỉ hai ba ngày đường, xe tù được áp giải một chút, tính cả thời gian nghỉ ngơi và lại cũng chỉ mất bốn ngày mà thôi.
“Mau lên, nếu dám nhân cơ hội chạy trốn thì ta sẽ bóp gãy cổ của tiểu cô nương này.” Bàn tay thô chắc của Vương Thủ Nghĩa ra dấu ở trên cổ của Ôn Ninh một cái, càng khiến cho cổ của tiểu cô nương thon dài và trắng nõn hơn, dáng vẻ kh giống một cô thôn nữ nhà quê một chút nào.
Suy cho cùng, tính khí của Vô Sầu kh tốt bằng Vô Âm, một hòa thượng như chút mất thể diện, khi th Vương Thủ Nghĩa dùng một cô nương vô tội để uy h.i.ế.p và sư thì tức đến đến đỏ mặt tía tai, muốn mở miệng nói chút gì đó.
Vô Âm vươn tay, ngăn lại.
Chưa có bình luận nào cho chương này.