[Xuyên Sách] Sau Khi Thánh Tăng Trúng Cổ
Chương 81:
Ôn Ninh mở một gian hiệu t.h.u.ố.c bắc trong con hẻm nhỏ tên là Xuyên Tâm Hạng ở phủ Vĩnh An, thường xuyên ngồi ở đó chữa bệnh từ thiện, những bách tính đã th nàng vào ngày đại hôn với Vô Âm đều kh dám tìm đến nàng để xem bệnh, thậm chí còn nàng bằng ánh mắt kỳ lạ. Suy cho cùng nàng cũng là thê t.ử của một tăng nhân hoàn tục, mà tăng nhân này còn từng là thánh tăng tiếng tăm ở phủ Vĩnh An.
Ôn Ninh cũng kh để ý tới những ánh mắt khác thường này, nàng yên vị ngồi trước quầy t.h.u.ố.c nghiên cứu phương t.h.u.ố.c mà sư phụ để lại, năm tháng tĩnh lặng trôi qua.
Hôm nay trời mưa phùn, Ôn Ninh theo thường lệ ngồi trước quầy t.h.u.ố.c đọc sách, dư quang nơi khóe mắt lại th một thiếu niên đang vừa vừa khóc, trên đầu quấn một tấm vải trắng, phía sau còn kéo theo một chiếc xe đẩy, trên đó một đang nằm được phủ một cái chiếu rơm, đôi chân trần lộ ra bên ngoài. Như là đã thấm mệt, thiếu niên kia lau nước mắt, ngồi xuống dựa vào góc tường để nghỉ ngơi.
Ôn Ninh nhất thời tò mò, liền đặt sách xuống qua đó: “Tiểu đệ, làm vậy?”
Thiếu niên kia chỉ lau nước mắt, ngước đôi mắt màu nâu lên nàng, khịt mũi, tr đáng thương.
Ôn Ninh đưa mắt chiếc chiếu rơm ở phía sau , kh biết vì liền ngồi xổm xuống, đưa tay nhéo vào đôi chân trần lộ ra ở bên ngoài kia. Tiểu cô nương nhướn mày, phát hiện ra chuyện kh hề đơn giản.
Nàng đưa tay muốn nhấc chiếc chiếu rơm kia lên để rõ hơn nhưng lại bị thiếu niên ngăn lại: “Ngươi muốn làm cái gì?”
“Ta là một thầy thuốc, nếu tin ta thì để ta một chút.” Ôn Ninh vỗ vào tay , kh biết vì , ánh mắt của nàng như là ngàn cân sức mạnh, chỉ một động tác nhỏ như vậy nhưng lại khiến cho thiếu niên kia bất giác thả tay ra.
Ôn Ninh nhấc tấm chiếu rơm lên, phát hiện nằm trên đó là một già khoảng sáu mươi tuổi, nàng đặt tay lên trên cổ tay của già đó, xác thực kh còn một chút mạch tượng nào nữa. Nhưng nàng gần như thể khẳng định rằng già này vẫn còn sống, chỉ là bị rơi vào loại trạng thái bị sốc c.h.ế.t giả, nàng nói với thiếu niên: “Đi, mau đỡ vào bên trong.”
Nếu trạng thái c.h.ế.t giả này kéo dài hơn thì này sẽ thật sự kh cứu được nữa.
Thiếu niên trừng mắt nàng: “Ông nội của ta.....”
“May mà gặp được ta, nếu kh nội của đã thật sự mất .” Ôn Ninh cũng kh giải thích với , chỉ đưa tay ra muốn đỡ già bị c.h.ế.t giả kia dậy. Thiếu niên khẽ run, vội vàng như là ngựa c.h.ế.t gặp được thầy t.h.u.ố.c chữa thành ngựa sống, giúp nàng đỡ nội của dậy, Ôn Ninh đặt già lên trên ván giường trong gian chữa bệnh từ thiện.
Lúc thiếu niên vừa khóc vừa kéo nội của suốt dọc đường cũng thu hút kh ít ánh mắt đồng tình của mọi , Ôn Ninh làm như vậy đã khiến ánh mắt của bọn họ đều tập trung vào gian chữa bệnh từ thiện này.
“Tiểu cô nương này nghĩ thể cải t.ử hoàn sinh ?”
“Suỵt, cũng khó nói lắm, kh trước đây tướng c của nàng là một thánh tăng ? Kh chừng lại một sức mạnh thần kỳ nào đó thì ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-sach-sau-khi-th-tang-trung-co/chuong-81-1.html.]
“Nói nhảm, thánh tăng cái gì, rõ ràng là một yêu tăng hoàn tục mà.”
Ôn Ninh chỉ giả vờ như kh nghe th, trái lại trong lòng nàng còn chuyện đáng quan tâm hơn, cứu một mạng , nàng kh thể để xảy ra sai sót một chút nào được. Cho dù muốn ều trị xương cốt và ều dưỡng thân thể cho già này thì nàng cũng đưa ta trở lại từ trạng thái c.h.ế.t giả này trước đã.
Thiếu niên nín thở nàng cắm từng mũi châm lên trên của nội , đôi mắt đẫm máu, vừa lo lắng vừa hy vọng, nhưng lại sợ hy vọng quá sẽ thành thất vọng. Nhất thời nhiều cảm xúc đan xen, kh nói được câu nào ngoại trừ việc chằm chằm.
Thế nhưng trong chốc lát già vẫn kh tí khởi sắc nào.
“Đây kh là đang chà đạp lên t.h.i t.h.ể của già này ?” Mọi xem kịch vui kh nhịn được mà nói một câu, lập tức hùa theo.
“Đúng vậy, đúng vậy.”
“Đúng vậy, ngươi kh thể cải t.ử hoàn sinh được, uổng c để ngươi châm nhiều kim lên của nội nhà ta như vậy, kh để c.h.ế.t được yên lòng, rõ ràng là một tên lang băm mà.”
Ôn Ninh vẫn kh để ý đến bọn họ.
Nàng mở một hiệu t.h.u.ố.c bắt chữa bệnh từ thiện ở đây, đã mười ngày nửa tháng kh tới, chưa kể còn của phủ trưởng c chúa đến chăm sóc cho nàng. Ngay cả phu quân kia của nàng, nghe nói cũng đã chuẩn bị một chỗ ở nơi hẻo lánh ven hồ ở bên ngoài phủ Vĩnh An như là kh còn mặt mũi nào để gặp khác, hiếm khi ra ngoài.
Sau đó, một tên lưu m vô lại trên phố th dung mạo xinh đẹp của nàng, muốn nhân cơ hội trêu ghẹo một phen, vênh váo tới muốn kéo ra, thì th tiểu cô nương đột nhiên ngẩng đầu lên, đôi mắt bình tĩnh chằm chằm vào ta. Kẻ lưu m vô lại này đã quen thói hoành hành ở quê , nhưng lại bị ánh mắt của cô nương này dọa cho nhảy dựng lên, sững sờ trong giây lát.
Tiểu cô nương quay đầu, cắm cây châm cuối cùng ở trên tay lên của già, một châm này của nàng vừa ổn định vừa chậm rãi, từ từ đ.â.m vào một chút một, chậm rãi đẩy về phía trước để dò xét, cho đến phút cuối cùng thì nàng nhắm mắt lại, cảm nhận được một chút xúc cảm truyền đến đầu ngón tay, lại đẩy vào bên trong non nửa phân nữa để dò xét.
Ông già nằm ở trên giường rên lên một tiếng phun một ngụm đờm mủ màu x ra, vào ngay mặt của tên lưu m vô lại đang đứng ở cách đó kh xa.
Ôn Ninh thu tay lại, vẻ mặt ủ rũ kh nhịn được bật cười “hì hì” một tiếng.
Những vây xem là một mảng yên lặng đến xấu hổ, như là kh thốt ra được câu nào, đến lúc tên lưu m vô lại kia bị nôn cục đờm lên khắp mặt, ta ghét bỏ đến mức chạy ra bên ngoài nôn mửa.
Ôn Ninh quay đầu nói với thiếu niên: “Ta bốc t.h.u.ố.c cho , nhớ cho nội của uống nhé.” Vừa dứt lời thì nàng thu châm lại, để già khắp đều vết bẩn nằm ở trên ván cửa, vào bên trong bốc thuốc.
Chưa có bình luận nào cho chương này.