Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Xuyên Sách: Ta Gả Cho Nam Phụ Hung Ác

Chương 102: 2

Chương trước Chương sau

Hiện thực và hồi ức đan xen khiến nàng ngẩn ngơ, mãi đến khi Thịnh Hằng cất lời hỏi, nàng mới chợt tỉnh. Nàng ngừng một chút, chậm rãi mở lời: “Dân nữ biết ện hạ đang lo lắng về việc quét sạch bọn thổ phỉ, muốn giúp ện hạ giải trừ nỗi ưu phiền này.”

Nghe nàng nói vậy, Thịnh Hằng đặt mạnh cuốn sách trong tay xuống bàn, sải vài bước đến gần Lý Tử Yên. Gương mặt khẽ cúi thấp, ánh mắt sắc lẹm lướt xuống nàng, tạo thành một luồng áp lực vô hình, nặng nề đè lên nàng: “Ngươi quả nhiên đã lén nghe cuộc đàm thoại của bổn hoàng tử và Tống gia tiểu thư tại Tống phủ. Vậy ngươi nói xem, ngươi thể giúp bổn hoàng tử giải quyết mối ưu lo này bằng cách nào?”

Lý Tử Yên bị khí thế Thịnh Hằng làm cho hoảng sợ, cũng tự biết hành vi lén nghe của là kh phép. Nàng theo bản năng lùi lại một bước, cúi thấp đầu: “Dân... dân nữ biết được thời ểm quét sạch bọn thổ phỉ là vào... vào tiết Tiểu Tuyết.” (Tiết Tiểu Tuyết là tiết khí thứ 20 trong 24 tiết khí, trước tiết Đại Tuyết, sau tiết Lập Đ.)

Thịnh Hằng chắp tay sau lưng, cúi đầu liếc nàng, ngữ khí nửa tin nửa ngờ: “Đến cả Tống gia tiểu thư còn kh biết việc này, ngươi vì cớ gì lại tường tận?”

biết ư? Lý Tử Yên nhất thời nghẹn họng, kh biết nên giải thích cớ sự này ra . Dẫu nàng kể những lý do hoang đường của , Thịnh Hằng hẳn cũng chẳng tin lời nàng.

Khi nàng còn đang do dự, Thịnh Hằng lại cất lời: “Giả như lời ngươi nói là thật, bổn hoàng tử hỏi, ngươi vì lại muốn phò tá bổn hoàng tử?”

muốn phò tá ư? Duy bởi một chữ tình.

Lòng nàng tràn đầy ái tình, từ ngày ở cuộc đua ngựa tr cờ đó, kh biết Thịnh Hằng từng nhận ra chăng. Nhận th cô độc một , nàng bướng bỉnh muốn tiến đến bên cạnh , nguyện ý đứng sau lưng , dùng hết khả năng của để phò tá .

Nhưng khi thực sự đối mặt với Thịnh Hằng, cơ hội bày tỏ nỗi lòng, nàng lại đ.â.m ra khiếp sợ.

Cuối cùng nàng vẫn kh dám nói ra tâm tư, chỉ khẽ khàng lẩm bẩm: “Điện hạ ôn nhu như ngọc, tài hoa hơn , khiến kẻ hèn mọn này nguyện một lòng theo. Dân nữ ở cuộc đua ngựa tr cờ đã th khí phách dũng của ện hạ, liền tin rằng tương lai thiên hạ ắt thuộc về ện hạ.”

Tương lai quả thực thuộc về Thịnh Hằng, trong thâm tâm nàng, mãi là vị đế vương minh. Nàng khát khao được mãi mãi ở bên cạnh đế vương, càng mong ước thể thay đổi mọi sự, trở thành đặc biệt nhất trong mắt .

Lời đáp của Lý Tử Yên khiến Thịnh Hằng lâm vào trầm tư suy nghĩ. xoay chiếc nhẫn ngọc trên ngón cái, chậm rãi bước trong thư phòng, tựa hồ đang cân nhắc xem lời Lý Tử Yên thể tin cậy chăng.

Tiết Tiểu Tuyết, quả là một thời ểm vô cùng khả thi để ra tay. Nếu để lâu hơn, bọn thổ phỉ ắt đã lẩn sâu vào núi, khó lòng bắt giữ. Nhưng nếu ra tay quá sớm, lại dễ gặp sơ suất vì chưa chuẩn bị chu toàn.

Tống Hoành cùng Thịnh Kỳ vốn là kẻ cẩn trọng, mọi sự đều làm đến nơi đến chốn, tuyệt kh dung thứ cho bất kỳ sai sót nào, há thể hành động qua loa đại khái?

Lý Tử Yên làm cách nào dò la được tin tức này, Thịnh Hằng vẫn còn mờ mịt. Còn vì lẽ gì nàng ta lại tha thiết muốn theo , gã cũng chưa thể lý giải. Song một nữ nhi yếu ớt há thể gây trở ngại gì lớn cho gã được chứ? Bởi vậy, gã tạm thời giữ lại quan sát thêm động tĩnh.

Sau một khắc trầm ngâm, gã dừng bước chân, trên môi nở nụ cười ôn hòa Lý Tử Yên: “Đa tạ Lý cô nương đã tận tình cung cấp tin tức. Bổn hoàng tử tự tính toán an bài. Nếu sau này còn việc cần đến sự hỗ trợ của cô nương, sẽ tìm đến. Hôm nay, xin cô nương hãy hồi phủ trước.”

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Thịnh Hằng đã thu hoạch được tin tức hữu ích, tuy chưa thể xác định thật giả, song cũng xem như một chút tiến triển. Lý Tử Yên hiển nhiên ái mộ gã, tạm thời giữ ả lại để xem liệu ả còn giá trị lợi dụng nào chăng.

Lý Tử Yên hiểu rõ đây là lời đuổi khách khéo léo từ Thịnh Hằng. Dẫu trong lòng kh cam, ả cũng đành hành lễ cúi chào, toan xoay gót rời . Bất chợt, ả nhớ đến chiếc hộ giáp vẫn còn nằm trong tay, bèn vội vàng quay trở lại.

Ả nâng hộ giáp lên, khẽ cất giọng: “Dân nữ trong lúc đổi l phần thưởng từ cuộc thi đua ngựa đoạt cờ, tình cờ th chiếc hộ giáp này vô cùng hợp với Điện hạ, bèn đổi l để dâng tặng Điện hạ.”

Chiếc hộ giáp này, ở kiếp trước ả đã từng th Thịnh Hằng mang theo bên , và biết rõ gã yêu thích nó. Nay vừa th liền nh chóng đổi l, ý muốn thể hiện sự thân cận đặc biệt của .

Thịnh Hằng tr th chiếc hộ giáp trong tay Lý Tử Yên, đôi mắt khẽ hiện vẻ ngạc nhiên, đoạn gã mỉm cười nhận l. Đoạn, gã cởi chiếc áo khoác màu x biển của , nhẹ nhàng khoác lên vai Lý Tử Yên, dịu dàng căn dặn: “Trời trở lạnh, chớ để nhiễm phong hàn. Nàng hãy khoác chiếc áo này hồi phủ .”

Giờ phút này, Lý Tử Yên cảm nhận được hơi ấm thoang thoảng từ Thịnh Hằng, trái tim như chìm vào dòng nước ấm. Thân thể đang run rẩy vì giá lạnh của ả như được sưởi ấm bởi ngọn lửa cháy bùng. Vốn kh mong cầu ều gì, nay lại nhận được sự ôn nhu như thế, khiến ả nhen nhóm thêm muôn vàn hy vọng. Ả thầm nghĩ, lẽ trong lòng Thịnh Hằng, ả đã chiếm được một vị trí tuy nhỏ nhoi nhưng kh thể phủ nhận.

“Đa tạ Điện hạ ân ển.” Ả ngước nam nhân vừa khoác áo cho , đôi tay khẽ nâng cổ áo, niềm vui sướng trong lòng khó bề che giấu. Sau khi dứt lời cảm tạ, ả liền xoay bước khỏi thư phòng.

Cả phủ đệ này, ả quen thuộc vô cùng, những cảnh tượng ả bưng trà vào thư phòng vẫn còn hiện rõ mồn một như mới ngày hôm qua. Lý Tử Yên thầm tự thề, kiếp này ả kh chỉ muốn trụ lại nơi đây, mà còn muốn đảo lộn tất cả, trở thành tối quan trọng trong lòng Thịnh Hằng.

“Tiểu thư, Lý tiểu thư đã hồi phủ, mà khoác trên một chiếc áo khoác khác lạ.” Hàn Nguyệt nghe ngóng tin tức từ tỳ nữ theo dõi, liền tức tốc trở về bẩm báo.

Giờ khắc này, Tống Trừ Nhiên đang an tọa bên tháp mỹ nhân, miệt mài học thêu hoa từ tay Vinh Cẩm, tay nhấp từng ngụm trà hoa quế vừa hãm. Nghe Hàn Nguyệt trình bày, nàng kh hề lộ vẻ kinh ngạc, chỉ khẽ gật đầu, đáp: “Ta đã tường tận.”

Nàng đã liệu trước rằng sau khi Lý Tử Yên nghe lén cuộc trò chuyện giữa nàng và Thịnh Hằng, tất sẽ tìm đến phủ Tứ Hoàng tử. Rốt cuộc, nắm giữ thời gian quét sạch thổ phỉ là một lợi thế kh nhỏ, nếu thể dùng tin tức này để được Thịnh Hằng trọng dụng, thì đối với Lý Tử Yên, là việc kh thể bỏ qua.

Giờ phút này xem ra, Lý Tử Yên đã diện kiến Thịnh Hằng và thành c chiếm được lòng tin của gã. Ả cố ý kh khoác áo ngoài, vận dụng khổ nhục kế, quả nhiên đã khiến Thịnh Hằng động lòng thương xót, xem như thu hoạch kh ít.

Thịnh Hằng e là đã nắm rõ thời ểm dẹp yên thổ phỉ, và đang ráo riết chuẩn bị. Vậy nên, kế hoạch của ta cũng đã đến lúc bắt đầu triển khai.

Nghĩ đến đây, nàng đặt chiếc túi thơm thêu lệch lạc trên bàn, đôi mày khẽ nhíu. Trong lòng thầm oán trách Lý Tử Yên vì muốn lọt vào mắt x của Thịnh Hằng mà kh ngại phong sương, đứng giữa gió lạnh lâu đến vậy. Nếu Lý Tử Yên ngã bệnh, e rằng sẽ gây trở ngại đến kế sách của ta.

“Sáng mai, hãy bảo đầu bếp nấu một ít c gừng. Nói rằng ta hôm nay ra ngoài nhiễm phong hàn, cảm th uể oải, nghĩ rằng đúng lúc chuyển mùa, nên muốn mọi cùng uống một chén để phòng ngừa cảm lạnh.”

Trong lúc này, dẫu ta ngã bệnh cũng kh thể để Lý Tử Yên lâm bệnh, bằng kh sẽ nảy sinh phiền toái khó lường.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...