Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Xuyên Sách: Ta Gả Cho Nam Phụ Hung Ác

Chương 373: 3

Chương trước Chương sau

Vừa ra khỏi cửa ện, Tống Trừ Nhiên mới nắm tay Vinh Cẩm vui vẻ, trở lại dáng vẻ linh động vốn : "Cuối cùng cũng chẳng ngồi đợi ở đó nữa , chúng ta hồi phủ thôi, hôm nay quả là mệt c.h.ế.t được."

Nàng chỉ mong được rời khỏi cửa cung, leo lên cỗ xe ngựa quen thuộc để hồi phủ, an vị trên chiếc giường êm ái. Tâm niệm khiến bước chân nàng cũng bất giác nh hơn vài phần.

Bỗng chốc, một giọng nói trầm ấm từ phía trước cất lên: "Tống tiểu thư."

Giọng nói tựa gió xuân êm ái, nhã nhặn, lại khiến Tống Trừ Nhiên chợt cứng , tâm trí bỗng chốc trở nên cảnh giác.

Một bóng hình cao ngạo dần thoát khỏi màn đêm tĩnh mịch, tiến vào vầng sáng mờ ảo, tay khẽ phẩy chiếc quạt ngọc, tao nhã đứng c trước lối của nàng. Khuôn mặt vừa cất lời khiến đôi mày liễu của Tống Trừ Nhiên khẽ nhíu lại.

Dẫu lòng dâng lên muôn vàn hồ nghi, nàng vẫn cố giữ thái độ bình tĩnh, khẽ cúi thi lễ: "Thần nữ bái kiến Tứ Hoàng tử ện hạ. Chẳng hay ện hạ gọi thần nữ ều gì cần phân phó?"

Thịnh Hằng chỉ mỉm cười nhạt, chưa vội đáp lời nàng, mà lại quay sang Vinh Cẩm, ôn tồn cất tiếng: "Tống thiếu phu nhân, bổn hoàng tử vài lời muốn thưa cùng Tống tiểu thư, mong rằng thể đôi chút kh gian riêng tư chốn này."

Tống Trừ Nhiên kh hề muốn Vinh Cẩm rời , nhưng lời của Thịnh Hằng đã đến n nỗi này, nàng đành một đối diện với kẻ đó.

Nàng vẫn siết c.h.ặ.t t.a.y Vinh Cẩm kh bu. Cuối cùng, Vinh Cẩm khẽ nhéo tay nàng, nhỏ giọng trấn an: "Ta sẽ đợi ở bên ngoài cửa cung."

Nghe vậy, nàng mới miễn cưỡng gật đầu, ngoan ngoãn bu tay, song ánh mắt vẫn dõi theo bóng hình Vinh Cẩm cho đến khi khuất dạng. Chỉ khi bóng Vinh Cẩm hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt, nàng mới thu hồi ánh , quay sang đối diện Thịnh Hằng:

"Điện hạ đã tốn nhiều c sức cho đại ển đ chí."

"Chuyện đáng là gì." Thịnh Hằng chỉ cười nhạt, ánh mắt đảo qua nàng từ trên xuống dưới, bất chợt hỏi: "Vì hôm nay Tống tiểu thư lại kh mặc chiếc áo l chồn mà bổn hoàng tử đã ban tặng?"

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Nghe câu hỏi , Tống Trừ Nhiên nhất thời ngẩn , chưa thấu rõ dụng ý của Thịnh Hằng. Nàng khẽ chớp mắt, ngữ khí hơi mang theo vẻ ủy khuất, cất lời: "Thần nữ nghĩ rằng, với thân phận hiện tại của , nếu diện chiếc áo l chồn do ện hạ ban tặng mà ra ngoài, e rằng chút kh phù hợp lễ nghi."

Lời lẽ tuy kh tường minh, song hàm ý đã hiển lộ rõ ràng.

Thịnh Hằng khẽ phẩy chiếc quạt trong tay, bật cười nhạt hai tiếng: "Quả là bổn hoàng tử sơ suất. M ngày nay, vì bận rộn chuẩn bị đại ển đ chí, bổn hoàng tử đã kh dịp bận tâm đến Tống tiểu thư, quả thực là thất lễ. Xem ra, thất đệ của ta thật may mắn, lại được mà bổn hoàng tử đã hằng mong mỏi."

Lời thốt ra nghe chừng đầy hâm mộ, nhưng thực chất lại ẩn chứa sự c kích cùng phẫn nộ. Thịnh Hằng bất mãn vì Thịnh Kỳ đã thừa lúc bận rộn mà tiếp cận Tống Trừ Nhiên. càng tức giận hơn khi nàng, từng được ưu ái, nay lại chọn Thịnh Kỳ thay vì .

"Thôi thì đành vậy, Tống tiểu thư từ nay về sau là của thất đệ ta, cũng xem như là trong hoàng cung. Ta là trưởng, cơ hội thân cận với ắt sẽ nhiều hơn." Thịnh Hằng thu lại nụ cười trên môi, khẽ nhướng mày, tiến thêm một bước về phía Tống Trừ Nhiên hạ giọng, trầm thấp nói: "Lễ cập kê của Tống tiểu thư sắp cận kề, trong ngày trọng đại như vậy, ta nhất định sẽ hậu lễ tương tặng."

Tống Trừ Nhiên đã sớm thấu rõ mục đích của Thịnh Hằng. Dẫu Khang Thiệu Đế đã hạ chỉ chỉ hôn, song khi chưa chính thức thành thân, vẫn còn vô vàn biến số. Nếu Thịnh Hằng cứ khăng khăng qu phá, làm d lên nghi kỵ về mối quan hệ mập mờ giữa nàng và , thì e rằng nàng và Thịnh Kỳ sẽ khó lòng kết thành phu thê.

Rõ ràng, Thịnh Hằng giờ đây đang ý định gây rối.

"Điện hạ..."

Khi nàng vừa cất tiếng gọi, toan ngăn cản Thịnh Hằng, chợt một cánh tay mạnh mẽ khẽ ôm l vòng eo mềm mại của nàng, một mùi đàn hương thoang thoảng lập tức bao phủ l nàng.

Trái tim nàng chợt lỡ mất một nhịp, theo bản năng quay đầu lại, kh hay Thịnh Kỳ đã xuất hiện bên cạnh nàng tự bao giờ.

Dưới ánh trăng mờ ảo, nàng tr th Thịnh Kỳ với chiếc cằm khẽ nghiêng, đôi mắt thâm trầm sâu hun hút tựa vực thẳm. Ngay sau đó, cánh tay đang ôm l eo nàng siết chặt hơn, kéo nàng sát lại gần thêm vài phần.

Khuôn mặt Thịnh Kỳ vẫn lạnh lùng như băng, đôi mắt đen láy sâu thẳm: "Gặp qua Tứ ca. Chẳng hay Tứ ca tìm A Nhu ều gì hệ trọng? Tư thê của đệ đang việc gấp, nếu kh chuyện gì, xin phép đệ được dẫn nàng rời trước."


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...