Xuyên Sách: Ta Gả Cho Nam Phụ Hung Ác
Chương 712: 2
Khi Tống Trừ Nhiên dắt tay Hàn Nguyệt, gấp gáp chạy đến chỉ viện, Vinh Cẩm đang ngồi trong sân thêu thùa. Trên bàn đá bày biện đủ loại gấm vóc và vài món y phục nhỏ n.
Th nàng vừa bước vào, Vinh Cẩm liền vội vàng đặt đồ thêu xuống, mỉm cười vẫy tay gọi nàng đến gần.
Nàng chạy đến ngồi đối diện Vinh Cẩm, cầm các món y phục thêu trên bàn lên mà cẩn thận quan sát.
Vinh Cẩm thêu thùa vô cùng khéo léo, những đóa hoa và cành trúc trên y phục nhỏ đều sinh động như thật.
Nhiều ngày kh gặp gỡ, hai chị em hồi lâu mới lên tiếng: “Tẩu tẩu lại thêu nhiều y phục như thế?”
Vinh Cẩm lại cầm l món y phục đang thêu dở, cười nói: “A Nhu kh ở đây, ta cả ngày qu quẩn trong phủ cũng chẳng việc gì làm, liền nghĩ thêu thêm ít y phục, phòng khi hài nhi chào đời sẽ đồ để mặc.”
Phàm là làm mẫu thân, ai chẳng lo lắng cho hài nhi của được bình an vô sự chào đời? Vinh Cẩm đang cố gắng chuẩn bị chu đáo mọi thứ, từ biểu hiện trên mặt nàng thể th được nàng vô cùng mong ngóng đứa nhỏ này.
Tống Trừ Nhiên cầm lại món yếm lụa, đặt ngay ngắn lên bàn đá: “Tiểu chất nhi của ta quả thực phúc lớn, sau này khi ra đời, nhất định sẽ được khoác lên những bộ y phục đẹp đẽ thế này.”
Vinh Cẩm nghe lời này bật cười, nàng trêu ghẹo: “Đợi A Nhu sau này cùng Điện hạ hài nhi, ta cũng sẽ tự tay thêu vài món cho hài nhi của .”
Lời vừa dứt, đã khiến mặt Tống Trừ Nhiên đỏ bừng như gấc.
Nàng cùng Thịnh Kỳ vốn là do nàng bất chấp theo đuổi, khéo léo vun vào mà mới được mối hôn sự này. Thời gian ở chung, cả hai vẫn chủ yếu đối đãi như khách, nói gì đến chuyện tương lai hài nhi.
Tương lai liệu thể cùng Thịnh Kỳ gắn bó trọn đời hay kh, nàng cũng chẳng rõ.
Nghĩ đến đây, nụ cười trên mặt nàng khẽ ngơ ngẩn, nàng liền hồi tưởng lại những chuyện đã xảy ra tại Nghi Nam.
Mảnh ký ức đó nàng nhớ kh rõ lắm, chỉ biết đã uống say khướt, tựa hồ được Thịnh Kỳ cõng về khách ếm.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Trên đường trở về, nàng ngỡ rằng đã thốt ra ều gì đó với Thịnh Kỳ, song ký ức cứ mãi mơ hồ, đứt đoạn.
Sau khi tỉnh rượu, nàng cẩn thận hồi tưởng. Những câu như “Muốn nạp thật nhiều phi tần”, “Hậu cung sẽ vô số giai nhân”, “Mở rộng hậu cung” và “Yêu hậu yêu phi” chập chờn hiển hiện trong đầu nàng, khiến nàng dần dần ráp nối lại những mảnh ký ức vụn vỡ .
chăng nàng đã chưa kịp suy tính thấu đáo mà nói với Thịnh Kỳ rằng sau này sẽ đăng cơ thiên tử, nạp nhiều phi tần, và vì lẽ đó nàng muốn cùng hòa ly?
Nghĩ đến ều này, lòng nàng hoảng hốt khôn cùng. Rõ ràng Hoàng thượng Khang Thiệu vẫn còn long thể khang kiện, vậy mà nàng lại cả gan tưởng tượng viễn cảnh tương lai, thậm chí còn thốt ra những lời này trước mặt Thịnh Kỳ, tựa hồ mọi việc sẽ thực sự ứng nghiệm.
Điều đáng lo ngại nhất là hình như nàng còn lỡ hôn Thịnh Kỳ. Dù chỉ là một nụ hôn khẽ lướt qua khóe môi, nhưng với cổ đại, đó đã là hành động vượt quá lễ giáo.
Những ký ức này đối với nàng thật giả lẫn lộn, nàng chẳng thể phân định rạch ròi đâu là mộng, đâu là thực.
Sau khi tỉnh lại, nàng chấn động một phen, định giả vờ ngu ngơ để dò xét phản ứng của Thịnh Kỳ mới tính toán bước tiếp theo.
Nếu Thịnh Kỳ truy hỏi, thì nàng sẽ biết những cảnh tượng là thực, và nàng sẽ lập tức quỳ xuống thỉnh tội.
Nếu Thịnh Kỳ hoàn toàn kh hề đề cập đến, thì lẽ đó chỉ là một giấc mộng do men say làm nên, và nàng sẽ giấu kín giấc mộng đó cả đời.
Ngày hôm đó ở Nghi Nam, từ khi Thịnh Kỳ tỉnh lại cho đến tận hôm nay, chưa bao giờ nhắc đến những mảnh ký ức vụn vỡ , nên nàng đều xem đó là giấc mộng do men rượu tác quái. Song những cảm giác trong mộng vẫn khiến nàng th khôn cùng kỳ lạ.
Tống Trừ Nhiên từ khẽ giật đến chau mày, cuối cùng chuyển thành nét mặt thất thần, tất thảy đều lọt vào mắt Vinh Cẩm.
Vinh Cẩm liền đặt miếng vải thêu trên tay xuống, đẩy đĩa ểm tâm do nha hoàn chuẩn bị đến trước mặt nàng: “ lại mang vẻ mặt thất thần như vậy? Chẳng lẽ chuyến Nam tuần cùng Điện hạ chuyện gì kh thuận lợi ?”
Giọng nói th thoát kéo nàng thoát khỏi mộng mị, nàng khẽ lắc đầu, ánh mắt lướt qua những món ểm tâm bày biện trước mặt, tùy ý cầm một miếng thưởng thức. Sau đó, nàng đem những giấc mơ m.ô.n.g lung, hư ảo kia kể lại cho Vinh Cẩm nghe.
Nghe đoạn, Vinh Cẩm l tay che miệng khẽ cười, thốt: “ đời thường nói, ban ngày tư niệm, đêm đến hóa chiêm bao. Rõ ràng đã ở cạnh Điện hạ cả ngày, nay lại còn mơ th , e rằng tâm tư đã vì Điện hạ mà rung động chăng?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.