Xuyên Sách: Ta Gả Cho Nam Phụ Hung Ác
Chương 81:
“Ta hỏi lại ngươi một lần, ngươi biết ý nghĩa của việc tặng túi thơm cho nam tử kh?”
Ánh trăng chiếu sáng, lãng đãng, say đắm lòng .
Khác với những lần trước mang theo vị an ủi, vỗ về, lần này lại dường như tràn đầy thêm vài phần tình ý.
Thịnh Kỳ đỡ vai nàng, chầm chậm kéo nàng xích lại gần , vươn tay ôm l sau gáy nàng, dần dà sâu thêm nụ hôn này.
Dục vọng cháy bỏng chợt chạm đã bùng lên, kh còn cam lòng với những nụ hôn khẽ khàng lướt qua.
chậm rãi l.i.ế.m mút đôi môi nàng, đầu lưỡi khẽ khàng luồn lách thăm dò.
Tiếng ve kêu rả rích giữa hạ chợt tan biến, Tống Trừ Nhiên chỉ thể nghe được nhịp tim đập, mang theo nhịp ệu rạo rực, càng lúc càng nh.
Cơn gió đêm giữa hè ùa đến, nhẹ vuốt qua gương mặt, nhưng kh thể xoa dịu hơi thở nóng rực của đối diện.
Nàng hoàn toàn quên bặt cả việc hít thở, đại não cũng như khí tức trong khoang miệng bị đoạt , chỉ còn biết bấu chặt l vạt áo của Thịnh Kỳ, tựa kẻ c.h.ế.t đuối vớ được cành cây cứu mạng giữa dòng nước xiết.
Nụ hôn này dường như vĩnh viễn kh dứt, một lần nữa c chiếm toàn bộ tâm trí nàng. Ngay khi nàng nghĩ rằng tối nay sẽ cùng Thịnh Kỳ trải qua một đêm nồng nhiệt, Thịnh Kỳ lại chậm rãi bu lỏng nàng.
Vầng trán kề sát vầng trán, Thịnh Kỳ dùng chóp mũi nhẹ nhàng cọ sát, hơi thở gấp gáp, trầm khàn cất tiếng hỏi: “Ta hỏi lại ngươi một lần, ngươi biết ý nghĩa của việc tặng túi thơm cho nam tử kh?”
Tống Trừ Nhiên đang trong cơn choáng váng vì nụ hôn nồng nhiệt, kh hiểu vì Thịnh Kỳ lại hỏi câu hỏi lần nữa.
Đôi mắt ngập tràn mị ý, nàng chỉ khẽ gật đầu, theo bản năng lại vội vàng lắc đầu nguầy nguậy.
Nàng tưởng chừng đã thốt lên lời, nhưng thực tế lại chẳng vậy, đầu nàng chỉ biết lúc gật, lúc lắc.
Thịnh Kỳ khẽ sững , nàng với bộ dạng mờ mịt , bất đắc dĩ thở dài một tiếng, kh nói thêm lời nào, liền khẽ ôm l nàng, khinh thân phi xuống từ mái hiên.
Ánh nắng xuyên qua khung cửa, thu vàng đã sang.
Dương Vu nhiều lần dò xét, và vào mùa thu, đã chính thức phát động c kích.
của Dương Vu giảo quyệt, lén lút tập kích những thôn làng xa xôi, ít phòng bị ở vùng biên ải, chúng đốt phá, c.h.é.m giết, khiến dân chúng lầm than khốn khổ vô vàn.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Mức độ c kích lần này kh còn là lời cảnh cáo, mà là một trận giao chiến thực sự, phá vỡ hiệp ước bang giao hòa bình giữa hai nước.
Cuộc chiến giữa Tuất Kinh và Dương Vu kh thể tránh khỏi. Tống Hoành, theo thỏa thuận ban đầu với Khang Thiệu Đế, lại một lần nữa vâng mệnh, tiếp quản binh quyền, tập kết binh mã, chuẩn bị sẵn sàng chờ lệnh xuất chinh.
Trận chiến này kh biết khi nào sẽ nổ ra, khiến Tống Trừ Nhiên một lần nữa lại rơi vào một nỗi lo lắng khôn nguôi.
Từ khi trận lũ bắt đầu, nàng cố gắng thay đổi nguyên bản cốt truyện, từng sự kiện mới phát sinh đều dần dần sai khác so với nguyên tác, khiến nàng tưởng rằng trận chiến định mệnh cuối cùng sẽ kh còn xuất hiện nữa.
Dẫu nàng xoay vần thế sự ra , dẫu thời gian trôi bao lâu, vận mệnh cốt truyện lớn trong nguyên tác vẫn cứ thế ứng nghiệm.
Nàng đã trải qua muôn vàn gian truân mới cứu được Tống Đình Chi, bảo toàn mạng sống cho Thịnh Kỳ cùng Tống gia, thế mà nay lại tận mắt chứng kiến nhà bước ra sa trường.
Nếu vận mệnh vẫn trớ trêu như nguyên tác, trưởng khó lòng bảo toàn tính mạng, phụ thân và Thịnh Kỳ mang d mưu phản, bỏ mạng nơi chiến trường khốc liệt, vậy rốt cuộc nàng làm đây?
Nàng càng nghĩ càng hoảng loạn, kể từ khi hay tin chiến sự sắp sửa bùng nổ, nàng liền thất hồn lạc phách, cả theo bản năng càng thêm nương tựa vào Thịnh Kỳ.
Thịnh Kỳ hiển nhiên nhận ra sự lo lắng khôn nguôi của nàng. Dẫu cho những việc đang làm vốn kh việc nữ nhi nên nhúng tay, nhưng vẫn cho phép nàng kề bên. Thế nhưng, cho dù trao cho nàng cảm giác an tâm đến nhường nào, vẫn chẳng thể khiến nàng nguôi lòng.
“Thất ca! Cớ gì kh để ta lên sa trường?”
Giọng Thịnh Duệ chợt cắt ngang dòng suy tư lo lắng của Tống Trừ Nhiên. Nàng còn chưa kịp ngồi dậy khỏi chiếc giường La Hán, đã th Thịnh Duệ đẩy cửa thư phòng, hiên ngang x thẳng vào.
Th nàng cũng mặt tại đây, Thịnh Duệ thoáng sững sờ, khí thế ng cuồng vừa dâng lên liền thu bớt vài phần, song vẫn khó nén được nỗi phẫn uất, chất vấn: “Chẳng lẽ là Thất ca và Tống tướng quân đã hạ lệnh kh cho ta theo chân xuất chinh ư?”
Thịnh Kỳ thản nhiên bu tấm bản đồ trong tay, ngước mắt lạnh lùng , giọng trầm: “ chuyện gì?”
Bị đôi mắt kh chút gợn sóng của Thịnh Kỳ lướt qua, khí thế của Thịnh Duệ liền yếu phân nửa: “Ta... ta đã theo Tống tướng quân và phó tướng rèn luyện trong quân do hơn nửa năm nay, cớ kh cho ta theo?”
“Rèn luyện vỏn vẹn hơn nửa năm đã nghĩ thể lên sa trường g.i.ế.c địch ư? Ngươi thử hỏi những binh lính khác đã trải qua bao nhiêu năm luyện ?” Thịnh Kỳ kh chút nhân nhượng, dập tắt nhiệt huyết sục sôi của Thịnh Duệ.
Cổ nhân từng dạy: “Nuôi binh ngàn ngày, dùng trong một giờ.” Một binh sĩ ít nhất rèn luyện ngày đêm hai ba năm mới thể tỷ lệ tg trận cao hơn khi xuất chinh.
Dĩ nhiên cũng những thiên tư dị bẩm, như vị phó tướng trẻ tuổi đã thành c đính hôn với Nguyễn Y. Bởi vậy, sau khi Tống Hoành tiếp nhận binh quyền, đã tuyển chọn rộng rãi trong quân do.
Song Thịnh Duệ lại chẳng thuộc về loại nào trong số đó. Tại quân do, như chính đã tự thừa nhận, mới chỉ rèn luyện vỏn vẹn nửa năm. Dẫu chút mẫn tiệp, vẫn chưa thể sánh bằng thiên tài, hơn nữa còn chưa sửa được tính khí lỗ mãng, cố chấp của .
Chưa có bình luận nào cho chương này.