Xuyên Sách Về Thập Niên 70: Đoàn Văn Công Đón Một Đại Mỹ Nhân
Chương 108
Ngực như ai đó giật mạnh, đau nhói thể kiểm soát.
Dù , vẫn cố buộc bản đừng nghĩ đến cô nữa.
Trong giấc mơ, thể khống chế hành động . ngoài đời thực, tuyệt đối sẽ động lòng với Tống Đường.
đời , nhiều cô gái thông minh và kiên cường. ngoài Đường Tống , tất cả những còn , đều liên quan gì đến !
Tống Thanh Yểu đang trốn cánh cửa nhà họ Tống.
thấy Lương Việt Thâm, trong lòng cô mừng rỡ khôn nguôi.
Cô cứ tưởng Lương Việt Thâm đến tìm .
Cô thể ngờ , mà Lương Việt Thâm tình ý, chính Tống Đường!
Bạn thể thích: Từng Bước Ép Hôn: Tổng Tài Chỉ Sủng Mình Em - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Thật , Tống Thanh Yểu cũng bao nhiêu tình cảm nam nữ với Lương Việt Thâm.
cô thật lòng yêu Lục Kim Yến. cô nghĩ, nếu thực sự thể gả nhà họ Lục, thì ít nhất cũng nhà họ Lương.
Lương Việt Thâm con đường dự phòng cô . Cô hy vọng Lương Việt Thâm sẽ mãi mãi chờ .
từ khi Tống Đường trở về, thứ đều đổi.
Lục Kim Yến còn thấy cô chỗ nào, còn Lương Việt Thâm thì con tiện nhân Tống Đường mê hoặc đến điên đảo!
Tống Đường khiến ghê tởm, cả đời cô cũng sẽ bao giờ tha thứ cho Tống Đường!
xong lời Tần Tú Chi, Lương Việt Thâm chỉ thấy buồn bã và thất vọng trào dâng.
Sự hối hận gặm nhấm trong lòng khiến đau đến nghẹt thở.
Khác với tâm trạng sa sút , khi xong, Lương Thính Tuyết bốc lên một luồng khí thế hừng hực.
Cô kìm , đẩy mạnh trai một cái:
“! Ý dì Tần chính nếu thể tự theo đuổi chị Tống, thì dì sẽ cản ?!”
“Em nhận định chị Tống chính chị dâu em đó! Nếu chị thể trở thành chị dâu em, em nhất định sẽ vui nổi!”
“ cố gắng lên đấy! Biểu hiện cho ! làm cho chị Tống chấp nhận !”
“Hừ!”
Lục thủ trưởng liếc Lương Việt Thâm với vẻ mặt khinh thường.
Ông tin Tống Đường sẽ chịu với thằng nhóc !
Tống Đường tuy sống trong đại viện lâu, ông cũng , cô chính kiến, nguyên tắc, tuyệt đối bao giờ đầu ăn cỏ nhổ!
Nếu nó thật sự phát triển với Lương Việt Thâm, thì cũng sẽ bao giờ cố tình cho Lương Việt Thâm một cái tên giả!
Chê xong Lương Việt Thâm, Lục thủ trưởng nhịn , trừng Lục Kim Yến một cái thật sắc lẹm.
Hết Phó Văn Cảnh tới Lương Việt Thâm…
Cô cháu dâu đến sát miệng mà cũng để khác bẫy mất, cái thằng nhóc c.h.ế.t tiệt chẳng lo lắng!
Mấy thằng ranh con , đứa nào đứa nấy cũng khiến bận lòng!
Lương Việt Thâm vẫn nhờ Lục thủ trưởng và những khác qua nhà họ Tống vài lời giúp .
Đặc biệt mặt Tống Đường.
Bây giờ Tống Đường buồn để ý đến , mà thì gấp c.h.ế.t.
Thế , Lục thủ trưởng chỉ móc mé, Lục Thủ Cương và Lâm Hà cũng chẳng ý định giúp đỡ gì.
Lục Dục thì chỉ mê nghiên cứu, chẳng buồn đếm xỉa.
Lục Thiếu Du còn quá đáng hơn, mà về phía ngoài, ủng hộ Tống Đường đến với Phó Văn Cảnh!
Lương Việt Thâm hết cách, đành dắt theo Lương Thính Tuyết mặt dày ở lỳ trong phòng Lục Kim Yến, tìm nhờ vả.
“ họ, giúp em đưa mấy thứ cho Tống Đường mà!”
Gương mặt thường ngày ngang tàng bất kham Lương Việt Thâm, giờ hiếm thấy mang vẻ tội nghiệp.
Lương Việt Thâm ôm lấy cánh tay Lục Kim Yến:
“Dù gì cũng hàng xóm với cô , giúp em đưa cho cô , chắc chắn cô sẽ chịu nhận.”
“Chờ cô thư em , khi sẽ còn ghét em như nữa …”
“Bỏ tay !”
Bình thường Lương Việt Thâm vẫn cao ngạo, bây giờ cứ dính lấy buông, Lục Kim Yến thực sự cảm thấy phiền.
lạnh lùng hất tay Lương Việt Thâm , thản nhiên :
“ rảnh rỗi đến mức làm ông tơ bà nguyệt cho và Tống Đường!”
Lương Thính Tuyết cũng mong Lục Kim Yến giúp trai theo đuổi Tống Đường.
Cô lanh lợi, đảo mắt một cái quyết định tung chiêu kích tướng:
“ họ, … chịu giúp trai em, vì cũng thích chị Tống, giành chị với trai em ?”
Lục Kim Yến lập tức sa sầm mặt.
Kiếp cũng đời nào động lòng với Tống Đường!
cực kỳ ghét khác hiểu lầm quan hệ giữa và Tống Đường. Sắc mặt lạnh như băng, như tỏa khí lạnh mấy độ, cuối cùng vẫn hờ hững với Lương Việt Thâm một câu:
“Đặt t.h.u.ố.c mỡ và thư lên bàn, lát nữa sẽ mang qua nhà họ Tống.”
xong câu đó Lục Kim Yến, Lương Việt Thâm và Lương Thính Tuyết mừng đến mức như sắp bay lên trời.
Bức thư mà Lương Việt Thâm cho Tống Đường chất chứa tình cảm chân thành, từng chữ như moi hết tâm can. Hai em đều tin rằng, khi Tống Đường thư, ít nhất cũng sẽ bớt bài xích Lương Việt Thâm một chút.
Lục Kim Yến chịu giúp đỡ, Lương Việt Thâm phấn khích đến phát điên.
chẳng sợ gì, bước lên , đặt tay lên vai Lục Kim Yến, hớn hở:
“ họ, thật sự quá với em !”
“ cứ yên tâm, em nhất định cũng sẽ đối với .”
“Nếu em cưới Tống Đường, em nhất định sẽ lì xì cho một phong bao thật to!”
“ , đến lúc đó em sẽ mời làm phù rể cho em và Tống Đường!”
Khuôn mặt tuấn tú mang vẻ ngỗ ngược thường ngày Lương Việt Thâm, lúc bất chợt ửng hồng. khẽ ho một tiếng để che giấu sự ngượng ngùng, tiếp tục :
“Đợi… đợi khi em và Tống Đường con, chính ruột đáng yêu nhất tụi nhỏ đó!”
“ bà mối bọn em, cả nhà bọn em sẽ mãi ơn !”
Lục Kim Yến nhíu mày thật sâu, lạnh từ tỏa ngùn ngụt.
cực kỳ chắc chắn một điều: hề thích Tống Đường.
hiểu , những lời Lương Việt Thâm khiến thấy… cực kỳ chói tai.
Nhắc đến con cái, Lương Thính Tuyết cũng hào hứng kém.
Cô kìm , hất mái tóc tết sang một bên, cả mặt rạng rỡ mong chờ:
“Chị Tống xinh như tiên nữ, em cũng trai thế , em dám tưởng tượng hai sinh con sẽ đáng yêu cỡ nào luôn!”
“ họ, lời to đó!”
Đừng bỏ lỡ: Trời Sáng Rồi, Theo Nương Đi, truyện cực cập nhật chương mới.
“Chỉ nghĩ đến việc sẽ mấy đứa cháu ngoại siêu cấp trai gái, em thấy vui !”
“ họ, cũng thấy trai em với chị Tống sinh con, xem tụi nhỏ sẽ cỡ nào ?”
“Chỉ cần họ cố gắng giúp đỡ trai em, em cảm thấy sang năm… chậm lắm thì năm nữa, thể thấy con họ !”
“A a a! Em sắp làm cô út ! Chỉ nghĩ thôi thấy sướng c.h.ế.t!”
Lục Kim Yến lập tức lạnh băng như đóng băng cả ngàn dặm.
đến mức biến thái tới độ Lương Việt Thâm với Tống Đường sinh con!
Hai em nhà họ Lương ồn ào đến phát bực.
Cũng may, Lương Việt Thâm còn bận về đơn vị lấy lòng Tống Chu Dã, nên nhanh chóng kéo theo Lương Thính Tuyết rời .
Việc Lục Kim Yến hôm nay đồng ý về nhà cùng hai , kỳ thực vì chợt nhớ , từng để một chồng phiếu vải trong tủ.
cảm thấy bộ sườn xám màu xanh trúc mà Đường Tống mặc hôm thật sự .
định khi thư hồi âm sẽ gửi kèm theo đống phiếu vải , để cô thể thoải mái may thêm vài bộ quần áo.
Dù thì, con gái ai cũng thích quần áo cả.
hy vọng Đường Tống sẽ thích những phiếu vải gửi, cũng như… sẽ thích cả nữa.
Lục thủ trưởng cứ nhất quyết bắt Lục Kim Yến ở nhà ăn tối.
mới lục xấp phiếu vải thì Cố Thời Tự gọi điện tới, rằng phòng truyền tin thư gửi cho , và tiện tay mang về ký túc xá.
Lục Kim Yến , chắc chắn đó thư hồi âm Đường Tống.
chờ thêm dù chỉ một giây, vội vàng cầm chìa khóa xe phóng thẳng đến doanh trại.
định nhờ Lục Thiếu Du mang t.h.u.ố.c mỡ và bức thư Lương Việt Thâm gửi cho Tống Đường, đưa đến nhà họ Tống.
chẳng Lục Thiếu Du chạy mất, đành tự đem đồ đến.
vốn gặp mặt Tống Đường, chỉ định giao cho Tần Tú Chi hoặc Tống Từ Nhung .
Nào ngờ, bước sân thì chạm mặt ngay với Tống Đường đang từ ngoài .
đụng , cũng chẳng cần thiết vòng vo nhờ khác chuyển hộ nữa.
bất kỳ tiếp xúc cơ thể nào với cô, nên trực tiếp đưa tận tay, mà đặt đồ lên chiếc ghế tre bên cạnh.
“Tống Đường, lấy .”
Tống Đường đầu thì trông thấy lọ t.h.u.ố.c mỡ đặt ghế.
Cô thật sự ngờ “ bụng” đến mức đưa t.h.u.ố.c mỡ cho .
đó ở nhà ga, khiến cô ngã đau ê mông, cô còn đang tức đây.
mà bây giờ chủ động đưa t.h.u.ố.c cho cô, khiến trong lòng cô bất chợt dâng lên vài phần mong đợi.
… bớt ghét con thật ngoài đời cô ?
… cô thể thử dùng phận thật để hòa thuận với ?
cô kịp vui ba giây, thì thấy giọng lạnh như băng :
“Việt Thâm gửi cho cô đấy.”
xong, dừng dù chỉ một giây, chân dài bước nhanh, đầu ngoảnh mà rời thẳng thừng.
Trái tim nhen lên chút vui mừng Tống Đường lập tức rơi thẳng xuống vực băng lạnh buốt.
lắm!
mà cô đến với Lương Việt Thâm !
, m.ô.n.g cô vẫn còn đau đây , do làm cô ngã mà!
Nếu ghét con thật cô đến , thế thì họ chẳng cần gặp nữa!
Cô cũng sẽ làm bạn thư với thêm một nào nữa!
Chưa có bình luận nào cho chương này.