Xuyên Sách Về Thập Niên 70: Đoàn Văn Công Đón Một Đại Mỹ Nhân
Chương 184
“ cả, tìm em việc gì ?”
Lục Dục tắm xong, bước phòng.
Gió đêm thổi qua làm tờ giấy thư bay lên, Lục Dục tưởng Lục Kim Yến kịp thấy chữ đó.
chỉ cần nghĩ đến cái tên xuất hiện tờ giấy , ánh đèn, khuôn mặt trắng như ngọc dần dần nhuốm màu ửng đỏ.
Lục Dục vội vàng bước tới, tai nóng ran, nhặt tờ giấy lên, gấp .
Một vốn nho nhã như ngọc, lúc lúng túng chẳng đặt tay chân .
“ bảo mang điểm tâm lên cho em.”
Lục Kim Yến cũng nhắc đến chuyện , chỉ đặt đĩa bánh lên bàn rời .
bàn học, hiếm khi tâm trạng Lục Kim Yến rối như tơ vò.
cuối cùng cũng hiểu. tại tối nay, trong phòng khách, Lục Dục đang định điều gì đó, khi ông nội nhắc “ thích Tống Đường”, Lục Dục im bặt.
Thì , mà Lục Dục thích… cũng Tống Đường.
Lục Dục tên cô, vì em đối đầu vì cùng một con gái.
Gợi ý siêu phẩm: Yêu Sau Khi Kết Hôn (Phó Tiểu Dao - Lục Hàn Xuyên) đang nhiều độc giả săn đón.
đây, Lục Dục tỏ lạnh nhạt, thậm chí khó chịu mỗi nhắc đến Tống Đường.
Mỗi câu, mỗi ánh mắt đều giấu sự chán ghét.
Lục Kim Yến từng ngờ, em trai tình cảm nam nữ với cô .
Cũng thôi…
Tống Đường như , nếu thật lòng hiểu cô , làm đàn ông rung động?
luôn xem trọng gia đình, luôn mong em trai bình an, hạnh phúc.
Thế , vẫn thể buông tay.
Vì Tống Đường một món đồ, thể nhường qua nhường .
Họ… tôn trọng lựa chọn cô .
….
“Tống Đường ơi, bài làm ?”
Sáng sớm tinh mơ, Lục Kim Yến thấy giọng líu lo Phó Văn Cảnh.
nhanh chóng bật dậy khỏi giường, kéo rèm cửa , quả nhiên, trong sân, Phó Văn Cảnh đang ôm một cuốn sách bài tập vật lý, sát cạnh Tống Đường, rạng rỡ như uống mật ong .
Tống Đường vốn ấn tượng về Phó Văn Cảnh, một trai nắng gió, vui vẻ và trong sáng.
Giờ ham học như , ngày nghỉ mà còn đến hỏi bài, tất nhiên cô sẽ kiên nhẫn chỉ dẫn.
Cô cụp mi mắt xuống, chăm chú qua đề bài một lượt, bắt đầu giảng giải từng bước một cách rõ ràng.
“Tống Đường, cô giỏi quá trời luôn á!”
Hai trò chuyện hợp gu.
từ lúc nào, Phó Văn Cảnh đổi cách xưng hô với cô, gọi cô “Tống Đường”, vì kiểu khách sáo đây.
Tống Đường thì chẳng nhận gì bất thường.
Lục Kim Yến đang cửa sổ, cực kỳ nhạy bén nhận sự đổi trong cách gọi Phó Văn Cảnh.
Trái tim vốn đầy ghen tuông giờ càng thêm khó chịu.
Khuôn mặt trẻ trung đầy sức sống Phó Văn Cảnh lúc hiện rõ vẻ ngưỡng mộ và yêu thích Tống Đường.
“Bài tối qua nghĩ cả buổi mà chẳng , ai ngờ cô chỉ một cái giải . Cô thật sự lợi hại lắm!”
Tống Đường khen, chút ngại ngùng.
Cô tươi đáp: “Chỉ trùng hợp làm bài thôi.”
“ Văn Cảnh, thấy cũng giỏi. Ở trong quân đội mà vẫn quên nghiên cứu vật lý.”
Phó Văn Cảnh cô khen xong, mặt đỏ bừng, hổ đưa tay gãi đầu, nhe răng lộ cả hàm răng trắng sáng.
Tống Đường cũng đang .
Đôi mắt cong cong, lúm đồng tiền sâu hoắm, nụ ngọt ngào như mật ong.
Thế , nụ khiến tim Lục Kim Yến đau nhói.
Vì cô đang với khác.
Trừ đầu gặp phận “Đường Tống”, Tống Đường bao giờ với ngọt ngào đến thế.
Lục Kim Yến đưa tay ấn mạnh lên ngực, nơi đó như chèn ép bởi từng cụm bông vải, khiến mỗi nhịp thở đều nặng nề, mỗi luồng khí đều mang theo đau đớn.
Thấy Phó Văn Cảnh hỏi bài mãi dứt, Lục Kim Yến mặt lạnh tanh rửa mặt xong liền sân.
“Tống Đường, cảm ơn cô giảng bài cho . mang cho cô ít socola, thử xem ngon nhé.”
Tống Đường cúi mắt xuống, liền thấy Phó Văn Cảnh đặt một hộp socola đóng gói lên bàn đá mặt hai .
Ở thời đại , socola thứ khá quý hiếm, nên cô đương nhiên định nhận.
Cô định mở miệng từ chối thì liếc thấy Lục Kim Yến đang bước tới với vẻ mặt u ám như đòi nợ.
“ Lục.”
Gợi ý siêu phẩm: Con Rể Điên Toàn Thời Gian đang nhiều độc giả săn đón.
Phó Văn Cảnh tươi chào hỏi một cách thiện.
Tính cách Phó Văn Cảnh vốn cởi mở, nhiệt tình, hôm nay đặc biệt chuẩn quà mang đến nhà Tống Đường, nên theo phản xạ định nhường một chút cho Lục Kim Yến.
Chỉ , nghĩ đến chuyện hộp socola nhờ tìm mua về tặng riêng cho Tống Đường, cuối cùng vẫn lên tiếng mời Lục Kim Yến ăn.
chỉ giữ nguyên nụ rạng rỡ, Lục Kim Yến: “Hôm nay dậy sớm quá.”
Sắc mặt Lục Kim Yến càng lạnh hơn.
Hôm nay dậy sớm thật, sớm bằng độ nhiệt tình Phó Văn Cảnh.
“ Lục, …”
Phó Văn Cảnh thực ngưỡng mộ cực kỳ lợi hại .
hôm nay, một ở riêng với Tống Đường, mà Lục Kim Yến đột ngột đến ngay cạnh, khiến phần sốt ruột.
mặt Tống Đường, thể nào thẳng Lục Kim Yến quá chướng mắt, chói sáng như một cái bóng đèn pha.
đành xoa đầu, khéo léo hỏi: “ định về phòng ngủ thêm một chút ?”
“ tìm giảng bài ?”
Lục Kim Yến ý rời , còn đáp lạnh tanh:
“ thể giảng cho .”
Phó Văn Cảnh há hốc miệng kinh ngạc.
Lục từ bao giờ nhiệt tình đến thế?
đây từng hỏi Lục mấy .
tính Lục vốn lạnh như băng, ngày thường như thể mang theo lạnh cả Bắc Cực, mỗi giảng bài cho chịu rét chịu áp lực, như dọa c.h.ế.t !
Chưa có bình luận nào cho chương này.