Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Xuyên Sách Về Thập Niên 70: Đoàn Văn Công Đón Một Đại Mỹ Nhân

Chương 323

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Tuần , Tống Từ Nhung và Tần Tú Chi đều quá bận rộn, thường đến tận khuya mới về đến nhà.

Họ chẳng thời gian hỗ trợ Tống Thanh Yểu chuyển ngoài, nên tối nay cô vẫn ở nhà họ Tống.

Tống Thanh Yểu và Thẩm Kiều từ nhỏ ưa gì .

Thẩm Kiều kỳ quặc, mỗi mở miệng đều khiến Tống Thanh Yểu bẽ mặt chui .

Tống Thanh Yểu cứ ngỡ, với kiểu mắt mọc đỉnh đầu như Thẩm Kiều, đến còn chẳng ưa nổi, thì huống hồ cái con nhà quê Tống Đường mới chui từ xó núi .

Ai mà ngờ , quen Thẩm Kiều bao năm, từng Thẩm Kiều tặng lấy một món quà, đầu gặp Tống Đường, Thẩm Kiều chuẩn quà sẵn cho bằng !

Tống Thanh Yểu giận đến mức nghiến răng nghiến lợi, hận thể c.ắ.n nát cả hàm răng .

Cái con tiện nhân Thẩm Kiều rõ ràng cố tình làm cô bẽ mặt!

tuyệt đối thể để Thẩm Kiều cướp mất cả!

Chỉ tiếc nghĩ quá nhiều .

Việc Thẩm Kiều tặng quà cho cô , thật chẳng liên quan gì đến chuyện cố tình làm nhục.

Từ bé, Thẩm Kiều cảm thấy Tống Thanh Yểu giả tạo ngọt ngoài đắng trong, ưa thì chẳng tội gì tốn tiền mua quà lấy lòng.

Còn quà dành cho Tống Đường, đơn thuần chỉ phép lịch sự khi gặp mặt.

Nếu tiếp xúc, phát hiện Tống Đường cũng giả dối như Tống Thanh Yểu, Thẩm Kiều chắc chắn sẽ bao giờ tặng quà nữa.

hiểu , cô linh cảm mãnh liệt rằng, chắc chắn cô và Tống Đường sẽ lắm.

Gương mặt Tống Đường thật sự quá xinh .

Chỉ cần thôi tâm trạng lên hẳn, bỏ tiền cho cô cũng thấy đáng!

Cô còn dám tưởng tượng, nếu Tống Đường đeo sợi dây chuyền mua, sẽ xinh đến mức nào!

Nghĩ tới đó, Thẩm Kiều nhịn nữa, giục luôn:

“Đường Đường, đeo thử dây chuyền xem nào!”

Tống Đường mở hộp trang sức, bên trong một sợi dây chuyền ngọc trai sáng bóng, ánh lên vẻ dịu dàng quyến rũ.

Đôi mắt Thẩm Kiều lúc sáng lấp lánh, giống y như Cố Bảo Bảo khi vui vẻ.

Lời cô , Tống Đường thể từ chối.

Cô lấy dây chuyền , nhẹ nhàng đeo lên cổ.

Thẩm Kiều lập tức hai mắt hóa thành ngôi , hét lên:

“Trời ơi Đường Đường, em đeo sợi dây quá mất!”

“Á á á! em trắng thế! Cái dây chuyền ngọc trai còn chẳng trắng bằng da em !”

Da trắng đến mức khiến nhéo vài cái cho thỏa!

Chỉ tiếc, trong phòng khách còn lớn, cô giữ ý một chút, nếu nhào đến ôm chặt Tống Đường và giơ vuốt .

Thẩm Kiều thật sự hề quá.

Tống Đường quả thật trắng đến mức chói mắt.

Hôm nay cô mặc một chiếc váy liền màu xanh sapphire, cổ vuông tay lửng.

Cổ váy rộng, vặn để lộ chút xương quai xanh tinh tế.

Sợi dây chuyền ngọc trai ngay vị trí đó, ánh đèn càng thêm lấp lánh, tôn lên khí chất sang trọng khó tả.

Da như ngọc, dáng như tranh, quả thật phong hoa tuyệt thế.

Thẩm Kiều đến ngẩn ngơ.

Cô vẫn kìm , tiến lên một bước, ôm lấy cánh tay Tống Đường:

“Đường Đường, tối nay tự dưng chị về nhà nữa. Chị thể ngủ với em ? nhiều chuyện với em .”

Thật , đơn xin kết hôn Tống Kỳ duyệt từ lâu.

Hôm nay, Thẩm Kiều và Tống Kỳ mới đăng ký kết hôn.

Từ nhỏ, cô gì làm nấy.

yêu Tống Kỳ, quyết định cùng cả đời, thì ngay khi về nước, việc đầu tiên cô làm bắt xin nghỉ phép để hai cùng đến cục dân chính đăng ký.

hai họ vẫn tổ chức hôn lễ, với tính cách bảo thủ , chắc chắn đời nào chịu ngủ chung phòng với cô.

nên tối nay, nhất định cô ngủ cùng Tống Đường.

Thật Tống Đường cũng ôm lấy Thẩm Kiều, cô chủ động đòi ngủ cùng, cô tự nhiên cầu còn .

Tống Từ Nhung, Tần Tú Chi, Tống Kỳ, Tống Chu Dã thấy Thẩm Kiều và Tống Đường hợp như , ai nấy đều vui mừng.

Chỉ duy nhất Tống Thanh Yểu, gần như kìm nổi ánh mắt oán độc đến méo mó .

khi trò chuyện một lúc với Tống Đường, Thẩm Kiều mới phát hiện , Tống Đường còn hợp gu hơn cả tưởng tượng.

Tống Đường cũng nhận , Thẩm Kiều thể nào Cố Bảo Bảo.

Thế , cô vẫn ngăn việc bản ngày càng thích Thẩm Kiều.

Hai càng chuyện càng thấy hợp, trò chuyện suốt hơn nửa tiếng mới chịu tách tắm.

Tống Thanh Yểu âm thầm, u ám theo dõi động tĩnh bên phía Tống Đường.

Thấy Thẩm Kiều từ phòng Tống Đường bước , cô lập tức bám theo.

“Đường Đường…”

Thẩm Kiều tưởng Tống Đường theo, theo phản xạ đầu , ngờ chạm ánh mắt oán độc đến rợn Tống Thanh Yểu.

Tim cô khẽ giật một nhịp, lập tức tránh xa cái con thần kinh .

Thật sự cô quá kinh nghiệm , mỗi Tống Thanh Yểu cô bằng ánh mắt như thế, y như rằng sẽ phát điên mà giở trò hãm hại cô!

Nghĩ đến việc trong tay đang cầm chiếc máy ghi âm mà Tống Đường nhét cho, cô lặng lẽ bật nó lên.

“Thẩm Kiều.”

Tống Thanh Yểu nghiến răng ken két, hận đến mức mặt mày vặn vẹo:

“Cướp cả , cô đắc ý lắm ?”

“Cô xem, nếu khiến tin rằng chính cô hung hăng tát , còn đẩy ngã khỏi cầu thang, còn lấy cô nữa ?”

, Tống Thanh Yểu như ma nhập, liên tục tự tát mặt thật mạnh.

chứng kiến sự điên loạn chỉ một , thấy cô tự đ.á.n.h thẳng tay đến , Thẩm Kiều vẫn nhịn mà buông một câu:

“Tống Thanh Yểu, cô thần kinh ? Tự tát thấy đau ?”

Tống Thanh Yểu đáp lời.

khi chắc chắn gò má tát sưng lên, cô nghiến răng, lao thẳng từ cầu thang lăn xuống.

Ngay đó tiếng hét t.h.ả.m thiết x.é to.ạc gian:

cả ơi, cứu em với!

Chị Thẩm Kiều phát điên !

Chị g.i.ế.c em!”


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...