Xuyên Thành Ác Nữ, Ta Chỉ Muốn Làm Giàu Nuôi Cả Nhà
Chương 133: Hai tiểu tử trở mặt thành thù
Chu Cẩm Niên và Mộc Mộc nắm tay nhau, vừa leo bậc đá vừa thì thầm to nhỏ.
Hai đứa nhỏ từ trước đã chơi thân, bây giờ vẫn biết bao chuyện để nói.
Chu Cẩm Chu theo sau chúng, lắng nghe chúng nói chuyện, cũng kh th khó chịu vì đệ đệ thân thiết với khác mà kh thân thiết với , tâm trạng hoàn toàn kh bị ảnh hưởng.
“Mộc Mộc, ta nói ngươi nghe, sau này Niên Niên kiếm được nhiều bạc, Niên Niên sẽ đưa ngươi khắp nơi chơi! Đến nhiều nơi chúng ta chưa từng đặt chân tới!”
“Ừm ừm!” Mộc Mộc gật đầu lia lịa.
“Còn nữa, chúng ta còn thể ăn nhiều món ngon!”
“Ừm ừm!”
“Và còn nữa! Sau này Niên Niên sẽ giúp đệ cưới vợ! Cưới một cô nương xinh đẹp như tiên nữ !”
Lần này Mộc Mộc kh dám gật đầu nữa, mặt đỏ bừng.
Đột nhiên, Chu Cẩm Niên quay đầu lại, “Ca ca, sau này Niên Niên cũng sẽ cưới vợ cho ca ca! Niên Niên sẽ giúp hai chọn! Tiểu tỷ tỷ nào đẹp, ta liếc mắt một cái là nhận ra ngay!”
Dù thì… đẹp hay kh đẹp? Hẳn là ai cũng ra được chứ?
Nhưng Chu Cẩm Chu kh nói gì, “Ừm, cảm ơn đệ đệ.”
“Kh gì đâu~” Chu Cẩm Niên vẫy vẫy tay nhỏ, “Việc nên làm mà.”
lớn và trẻ con vừa leo núi vừa trò chuyện, chẳng m chốc đã lên tới đỉnh núi.
Ngôi chùa mà họ leo lên thẳng đối diện được xây dựng uy nghi và lộng lẫy.
Hương khói thịnh vượng, tự nhiên việc tu sửa cũng vô cùng hoa lệ.
“Oa~~~!”
Vừa th ngôi chùa, Chu Cẩm Niên đã kích động kêu lên.
Thằng bé ngước cái đầu nhỏ lên chằm chằm kiến trúc tráng lệ và rộng lớn này, kinh ngạc đến mức mở to mắt.
Tiểu nhân nhi từ khi sinh ra chưa từng ra khỏi Tiểu Lâm thôn, căn nhà đẹp nhất mà nó từng th là nhà của thôn trưởng.
Nhưng nhà thôn trưởng cũng chỉ là hai gian nhà ngói x, so với căn nhà thể gọi là kim bích huy hoàng trước mắt này, thì hoàn toàn kh đáng để nhắc đến.
Những tiểu oa nhi khác cũng đồng loạt ngước lên ngây dại.
“Đây là nơi Thần Tiên ở kh?”
“Chắc là vậy~”
“ lại một nơi đẹp đến thế này?”
“Kh biết nữa…”
Các vị đại nhân nghe lời đối thoại của chúng, cười đến đau cả bụng.
“Thôi được , đừng lầm bầm nữa, chúng ta thôi, bái lễ, cầu xin Bồ Tát phù hộ chúng ta ai n đều khỏe mạnh, kiếm thật nhiều ngân lượng!”
Thẩm Chỉ kéo tay nhỏ của Chu Cẩm Chu và Chu Cẩm Niên, còn gọi thêm các tiểu t.ử khác.
Cha của Ngưu Ngưu đặt Chu Trường Phong lên xe lăn, mọi lúc này mới tiến vào trong chùa.
Hôm nay đ, chen chúc đến nỗi kh thể lách vào được.
M lớn cùng m đứa nhỏ mất gần một khắc mới khấn vái xong, bái Bồ Tát xong mới chen chúc ra.
“Hù...”
Chu Cẩm Niên cảm th thân thể bị chen đến mức sắp dẹt ra .
bé sờ vào búi tóc nhỏ mà nương thân đã vấn cho trên đầu, hỏi Chu Cẩm Chu và Mộc Mộc: “Ca ca, Mộc Mộc, hai mau xem ta một chút, tóc ta bị rối kh? Ta bị xấu kh?”
“Chà chà, lúc nương thân dắt tay ta vào, kh biết là kẻ nào còn giẫm lên chân ta một cái!”
Nói xong, bé vội vàng cúi đầu kiểm tra đôi giày mới của .
Đôi giày hình chú thỏ nhỏ mà nương thân mua cho, bé còn chưa mang được m lần, đã bị ta giẫm một cái, giờ đây chú thỏ nhỏ đã trở nên bẩn thỉu, phủ lên một lớp bụi mờ.
Chu Cẩm Niên muốn khóc nhưng kh ra nước mắt.
bé cảm th cả sắp tan vỡ.
Sự sầu muộn, đau khổ, tuyệt vọng đều kh đủ để diễn tả tâm trạng bé lúc này.
Chu Cẩm Chu th vậy, cũng vô cùng đau lòng, vội vàng cúi xuống phủi phủi mặt giày cho đệ đệ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-th-ac-nu-ta-chi-muon-lam-giau-nuoi-ca-nha/chuong-133-hai-tieu-tu-tro-mat-th-thu.html.]
Mộc Mộc cũng phủi phủi mặt chiếc giày bên kia: “Đây là ai vậy chứ? Thật đáng ghét, giẫm giày của Niên Niên đến bẩn thỉu như thế!”
Mộc Mộc hiếm khi tức giận, cái miệng nhỏ chu lên đến tận trời.
Chu Cẩm Niên dịu lại tâm trạng, ngược lại quay sang an ủi Mộc Mộc: “Mộc Mộc, đừng buồn vì ta nữa, giày của ngươi cũng bị ta giẫm đ thôi.”
Động tác phủi giày của Mộc Mộc đột nhiên dừng lại, khó tin về phía đôi giày của .
Chỉ th chú heo nhỏ mà bé vô cùng trân quý đã kh còn th rõ hình dạng ban đầu nữa .
“Cạch một tiếng”
Dường như Mộc Mộc đã nghe th tiếng trái tim tan vỡ thành mảnh vụn.
“Ta... ta... chú heo nhỏ của ta... Gia gia... đôi giày heo nhỏ mà gia gia mua cho ta! A!! Kẻ nào là đồ trời đ.á.n.h thánh vật vậy?!”
Mộc Mộc giận đến mức hóa thành cá nóc nhỏ, hai má phồng lên vì tức, đầy ai oán chằm chằm tất cả mọi vừa bước ra từ trong chùa.
Dường như mỗi trong số họ đều là hung thủ giẫm bẩn đôi giày heo nhỏ của bé.
“Ôi chao!! Đúng là đồ trời đ.á.n.h thánh vật!”
Chu Cẩm Niên cũng tức kh chịu nổi, vội vàng ngồi xổm xuống, dùng hai tay phủi giày cho Mộc Mộc: “Mộc Mộc, đừng giận đừng giận, chờ Niên Niên bắt được kẻ mặt dày giẫm giày ngươi, ta... ta sẽ đ.á.n.h ta nát bươm!”
“Ừ ừ! Đánh nát bươm! Kẻ mặt dày giẫm giày Niên Niên cũng đ.á.n.h nát bươm!”
Hai tiểu t.ử đồng lòng căm thù kẻ địch.
Thẩm Chỉ mím môi, nàng đã cười đến mức kh chịu nổi nữa .
Nếu chúng biết kẻ địch thực sự là ai, kh biết sẽ biểu cảm ra đây?
“Thật tức c.h.ế.t ta ! ta còn tiếc kh dám mang! Kẻ mặt dày này! Tên đại ác ôn này!”
“Hừ! sẽ bị Bồ Tát bắt đ.á.n.h đòn đ!”
Hai tiểu t.ử ngồi xổm dưới đất như hai quả cầu nhỏ, vừa phủi giày vừa lầm bầm lầu bầu, e rằng ta kh để ý một chút nào sẽ đá chúng mất.
Các vị đại nhân cười bất lực, nhưng vẫn vây qu chúng, bảo vệ chúng. Chu Cẩm Chu và Ngưu Ngưu cũng ngồi xổm bên cạnh an ủi.
Bỗng nhiên, Tam Nha nói: “Ta biết ai đã giẫm bẩn giày của các đệ.”
Chu Trường Phong ánh mắt lóe lên, nụ cười trên mặt mang theo vẻ trêu chọc, y ngồi trên xe lăn nên tầm mắt thấp, tự nhiên biết là ai giẫm.
Hai tiểu đệ này giờ phút này đang đồng lòng căm thù kẻ địch, chỉ mong chúng đừng quay sang thù hận nhau thì tốt .
“Ai vậy ai vậy!” Chu Cẩm Niên vội vàng ôm l Thẩm Chỉ: “Tam Nha tỷ tỷ, rốt cuộc là kẻ vô liêm sỉ nào? Tỷ mau nói ! Ta sẽ c.ắ.n c.h.ế.t !”
Mộc Mộc cũng dụi dụi vào vai Thẩm Chỉ: “Tam Nha tỷ tỷ, rốt cuộc là ai vậy? là cảm th chú heo nhỏ của ta đẹp nhất thiên hạ, nên cố ý giẫm bẩn nó kh? Chắc c là như vậy!”
Chu Cẩm Niên nghĩ nghĩ, vẫn kh nhịn được phản bác một câu: “Chú thỏ nhỏ của ta mới là đẹp nhất thiên hạ.”
“Chú heo nhỏ mới đúng!”
“Chú thỏ nhỏ mới đúng!”
Thẩm Chỉ: “Dừng!”
Hai tiểu t.ử lập tức ngậm miệng, chỉ chớp chớp đôi mắt long l nàng.
Thẩm Chỉ về phía Tam Nha: “Tam Nha, là ai vậy?”
Khóe miệng Tam Nha cong lên: “Chú heo nhỏ là Niên Niên giẫm, chú thỏ nhỏ là Mộc Mộc giẫm.”
Lời này vừa nói ra, kh khí ngay lập tức trở nên tĩnh lặng.
Các vị đại nhân và m đứa nhỏ mím môi, kh nói một lời. Chu Trường Phong rũ mắt, che ý cười trong đáy mắt.
Chủ nhân của chú thỏ nhỏ và chú heo nhỏ ngẩng đầu lên, nhau một cái, sau đó đồng loạt “hừ” một tiếng, quay đầu , kh muốn nhau thêm một lần nào nữa.
Chu Cẩm Niên: “Hừ! Quả nhiên là đồ mặt dày! Mắng mặt dày cũng kh thừa nhận!”
Lâm Mộc Mộc: “Ha! Quả nhiên là đồ trời đ.á.n.h thánh vật! Mắng cũng kh thừa nhận!”
“Hừ! Ngươi mới là đồ trời đ.á.n.h thánh vật!”
“Ha! Ngươi mới là đồ mặt dày!”
Hai tiểu t.ử ngươi càu nhàu vài câu, ta lầm bầm vài câu, nh đã nhịn kh được muốn nhào vào đối phương.
Thẩm Chỉ kéo mạnh chúng ra, chơi đùa thì được, nhưng quá trớn là kh nên.
“Dừng tay! Giày của các con bị bẩn, chẳng đã phủi cho nhau ? Kh màng đến tình nghĩa ngày thường nữa à?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.