Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Xuyên Thành Ác Nữ, Ta Chỉ Muốn Làm Giàu Nuôi Cả Nhà

Chương 152: Phụ thân biết hắn là giả rồi

Chương trước Chương sau

“Phụ thân kh , ngoan nào.”

Chu Cẩm Chu lúc này mới ngừng giãy giụa: “Phụ thân, muốn nói gì với con ạ?”

Chu Trường Phong dùng hai tay giữ chặt eo , mới hỏi: “Con là ai?”

Chu Cẩm Chu ngẩn : “Cái gì ạ?”

“Con đến từ đâu? Làm đến được đây? Thằng bé kia đâu?”

Chu Trường Phong muốn biết sự thật, cho nên vẻ mặt nghiêm nghị.

Nghe xong, khuôn mặt nhỏ của Chu Cẩm Chu trắng bệch đáng sợ.

Chu Trường Phong th mà đau lòng, nhưng vẫn cố nhịn kh đưa tay xoa đầu, dỗ dành : “Con nói cho phụ thân biết .”

“Phụ thân… con xin lỗi…”

Chu Cẩm Chu ngẩn ngơ, dáng vẻ vừa thất vọng lại vừa tuyệt vọng: “Con xin lỗi…”

biết xong đời . Cái gia đình mà khó khăn lắm mới được, phụ thân, nương thân, đệ đệ và bà nội đều kh còn là của nữa.

Phụ thân đã phát hiện là giả, Phụ thân muốn tìm lại con trai ruột của .

Chu Trường Phong cố gắng làm dịu tâm trạng: “Con đừng nói xin lỗi, hãy nói cho phụ thân biết, con là ai, đến từ đâu? Con đến đây bằng cách nào?”

Tim Chu Cẩm Chu đột nhiên co thắt lại, nước mắt chảy ròng vì quá đau khổ. Phụ thân chưa bao giờ hung dữ với như vậy. Phụ thân… thực sự kh muốn làm phụ thân của nữa

“Phụ thân, đừng giận con… Con… con nói cho biết…”

Chu Trường Phong chờ đợi.

Đứa nhỏ lau nước mắt, bĩu môi nhỏ bé bắt đầu nói: “Con kh là Chu Chu đó… con là một đứa trẻ kh cha kh mẹ… con…”

Chu Cẩm Chu vừa khóc vừa kể, nói về những đau khổ từng trải qua, càng khóc càng t.h.ả.m thiết.

Tại lại bất hạnh đến thế? Dù đã c.h.ế.t , cũng kh thể được một cha ?

Nói đến việc bị b.o.m nổ c.h.ế.t, kh hiểu lại tiến vào cơ thể này, tay Chu Trường Phong đang giữ siết chặt lại.

Chu Cẩm Chu chỉ cảm th phụ thân đoán chừng muốn bóp c.h.ế.t .

Nếu chưa từng được thì đã kh đau lòng đến vậy… Chu Cẩm Chu chỉ th trái tim đã vỡ vụn thành từng mảnh, dùng thứ gì cũng kh thể chữa lành.

“Phụ thân, chính là như vậy đó. Con kh biết Chu Chu kia đâu … nhưng mà… nhưng mà nó kh là đứa trẻ ngoan đâu, nó bắt nạt , cho uống t.h.u.ố.c độc…”

Chu Cẩm Chu lần đầu làm chuyện này. giống như một con chuột nhỏ hôi hám, trước mặt phụ thân của Chu Cẩm Chu kia, nói xấu về nó.

Nhưng chỉ hy vọng phụ thân thể đừng ghét bỏ , nếu sau này Chu Chu kia trở về, phụ thân thể đề phòng nó.

đang dùng chút mánh khóe nhỏ, nhưng kh biết trong lòng Chu Trường Phong đã đau lòng đến cực độ.

“Chu Cẩm Chu, con nhớ lần trước con hỏi phụ thân câu hỏi gì kh?”

“Câu hỏi… gì cơ.”

“Con hỏi ta nếu con kh là Chu Chu, phụ thân còn thích con kh.”

Chu Cẩm Chu ngây ra.

“Ta lần trước đã nói với con , phụ thân chỉ thích Chu Chu hiện tại, thích Chu Chu ngoan ngoãn hiểu chuyện, hiếu thảo.”

Nói xong, Chu Trường Phong xoa xoa đầu : “Tiểu gia hỏa, trước kia chịu nhiều đau khổ đến thế, vất vả lắm mới đến được bên chúng ta. Con chính là bảo bối trong nhà. Phụ thân kh hề trách con, cũng sẽ kh giận con.”

“Oa oa”

Chu Cẩm Chu kh kìm được, bật khóc nức nở. Đầu vùi vào n.g.ự.c Chu Trường Phong, nước mắt lập tức làm ướt áo .

Chu Trường Phong thở dài một hơi, vuốt ve đầu và lưng .

Chỉ nghe miêu tả của đứa nhỏ, cũng thể cảm nhận được sự khủng khiếp của chiến tr.

Huống hồ nó còn là một tiểu oa nhi, bao nhiêu năm qua, làm mà sống sót được chứ…

Chu Trường Phong cảm th quan tâm, yêu thương thế nào, cũng vẫn cảm th chưa đủ.

“Chu Chu, phụ thân vừa muốn nghe sự thật, nên mới hung dữ như vậy, con đừng trách phụ thân.”

“Ô ô ô… Phụ thân…”

“Phụ thân ở đây.”

Chu Cẩm Chu khóc kh ngừng được. cảm th dường như đã được toàn bộ thế giới!

Phụ thân, Nương thân đều biết là giả, nhưng họ kh bỏ rơi .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-th-ac-nu-ta-chi-muon-lam-giau-nuoi-ca-nha/chuong-152-phu-than-biet-han-la-gia-roi.html.]

Họ còn nói thích .

“Phụ thân… Cảm ơn … Phụ thân…”

Cục nghẹn trong lòng Chu Trường Phong lập tức tan biến.

Sau này Chu Chu này chính là con trai , còn về đứa bé kia…

Chu Trường Phong ngẩn ngơ nghĩ, nó lẽ kh cần cha là .

lẽ bọn họ kh duyên phận này, chỉ mong nó kiếp sau được một cha nó thích và hài lòng.

“Thôi nào, tiểu nam t.ử hán đừng khóc nữa. Chẳng lẽ còn muốn phụ thân dỗ dành con ?”

“Con đã là đứa lớn , là ca ca, kh thể cứ như Niên Niên mà làm tiểu khóc nhè, thật mất mặt.”

“Phụ thân… nhưng con chỉ muốn khóc… con cũng muốn cười…”

Biểu cảm đứa nhỏ trở nên kỳ quái, muốn khóc lại kh khóc, muốn cười lại kh cười.

Chu Trường Phong ha ha cười vài tiếng: “Cứ lẳng lặng khóc một chút thôi, đừng để những khác phát hiện.”

“Vâng.”

“Còn nữa, phụ thân còn muốn hỏi con một câu hỏi.”

“Câu gì?”

“Con biết nương thân con đến từ đâu kh? Trước kia nàng sống như thế nào? khổ như con kh?”

Chu Cẩm Chu ngây ra với khuôn mặt nhỏ bé đẫm lệ.

“Con nói nhỏ cho phụ thân biết, ta sẽ kh nói với nương con đâu.” Chu Trường Phong dụ dỗ .

Chu Cẩm Chu chớp chớp mắt, do dự một lát, bé nhỏ giọng nói: “Phụ thân, con kh thể nói được, nương thân đã bảo , chuyện của con và nương, ai cũng kh được nói.”

“Cả phụ thân cũng kh được nói ?”

“Kh... kh thể được ạ…”

Chu Trường Phong cũng kh miễn cưỡng, thôi vậy, luôn cơ hội để hỏi nàng.

“Vậy chuyện hôm nay, con đừng nói cho nương của con hay, đừng để nàng biết ta đã biết thân phận của con.”

“Vâng! Vâng!”

An ủi tiểu gia hỏa xong, Chu Trường Phong hiếu kỳ về nơi bé đang ở, cũng hiếu kỳ về những thứ nơi đó, bèn hỏi tiếp.

Chu Cẩm Chu ngoan ngoãn kể cho nghe. Hai trò chuyện miên man, mặt trời cũng nhô lên.

“Hù ồ ồ ồ…”

Chu Cẩm Niên ngáp dài, vỗ vỗ miệng, chậm rãi bước ra.

“Ca ca ~ ca ca ~”

“Phụ thân! Các đệ tỉnh !”

Trong lòng Chu Trường Phong nặng trĩu, quyến luyến đặt bé xuống. “Chu Chu, nơi này kh những đáng sợ kia, kh khí độc con nói, cũng kh s.ú.n.g đạn pháo binh, con chỉ là đứa trẻ của gia đình chúng ta, sau này đừng sợ hãi nữa.”

Nghe xong những lời tiểu gia hỏa kể, cũng hiểu được cơn ác mộng hôm đó của ý nghĩa gì.

Chu Cẩm Chu gật đầu, “Phụ thân, vậy con tìm đệ đệ đây!”

Chu Trường Phong gật đầu. bé lập tức chạy về phía Chu Cẩm Niên, “Đệ đệ!”

bé ôm chặt l Chu Cẩm Niên, “Đệ đệ! Ca ca thích đệ lắm nha!”

Chu Cẩm Niên ngơ ngác, kh hiểu vì cứ mỗi sáng thức dậy, ca ca lại thể hiện tình cảm mãnh liệt đến vậy, thật khiến ta ngại ngùng.

“Ai da, Niên Niên cũng thích .” bé cười híp mắt đáp lại.

Chu Cẩm Chu kéo bé vào nhà. Lúc này, Mộc Mộc cũng bước ra từ căn phòng nhỏ.

Chiếc búi tóc nhỏ trên đầu rối bù, chiếc áo ngắn ngủ đã bị làm cho xộc xệch, để lộ cả bờ vai nhỏ.

Tuy nhiên, bé kh để ý đến những ều này, đôi mắt vẫn còn nheo lại, vì buồn ngủ mà chưa mở hẳn ra được.

Mơ mơ màng màng th Chu Cẩm Chu và Chu Cẩm Niên, bé gọi , “Chu Châu ca ca, Niên Niên…”

Chu Cẩm Chu cũng cho bé một cái ôm thật chặt, “Mộc Mộc! Ta thích đệ lắm nha!”

“Ừm… ừm…” Mộc Mộc mơ màng đáp lại.

Chu Cẩm Niên: “…”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...