Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Xuyên Thành Ác Nữ, Ta Chỉ Muốn Làm Giàu Nuôi Cả Nhà

Chương 155: Mua Cửa Tiệm

Chương trước Chương sau

Th lớn im lặng, dường như chuyện quan trọng muốn bàn, Chu Cẩm Chu “suỵt” một tiếng bên tai hai đệ đệ.

“Đừng nói chuyện nữa.” bé nhỏ giọng.

Căn phòng lập tức trở nên yên tĩnh.

Thẩm Chỉ hít một hơi sâu, hai tay đặt lên bàn, “Giờ chúng ta đã ngân lượng, ta dự định xây lại nhà, xây nhà lớn, nhà ta đ con, xây thêm vài gian phòng.”

Ba lớn gật đầu.

Ba tiểu t.ử lại nhíu mày.

“Nương thân, nếu xây nhà mới, chúng con kh thể ngủ cùng nhau nữa ? Nhưng con muốn ngủ với Chu Châu ca ca và Mộc Mộc mà.”

Chu Cẩm Niên nói.

Mộc Mộc: “Con… con cũng muốn ngủ với Chu Châu ca ca và Niên Niên, con kh cần phòng riêng.”

“Con cũng kh cần!” Chu Cẩm Chu vội vàng nói.

Thẩm Chỉ: “Các con lớn , kh thể cứ ngủ chung mãi được, xây phòng riêng cho các con, các con thể chọn một gian để ngủ chung mà.”

Ba tiểu t.ử lúc này mới yên tâm.

Chu Xương và Lâm Tr cũng đồng ý.

Ngôi nhà hiện tại của họ quá nhỏ, kh đủ chỗ ở, hơn nữa cũng kh là nhà tốt.

Dù đã tu sửa, nhưng đến mùa đ, gió sẽ lùa vào khắp nơi, chịu lạnh rét.

lớn còn khó chịu đựng, huống hồ còn ba đứa trẻ.

Chu Xương: “Nếu muốn xây nhà, ngày mai ta sẽ tìm , nhân lúc thời tiết còn đang thuận lợi, chưa trở nên lạnh giá.”

Chu Trường Phong: “Nếu nhà ta xây lớn, sẽ tốn nhiều thời gian hơn. Bắt đầu xây ngay bây giờ, hy vọng trước khi mùa đ tới thể dọn vào ở.”

Thẩm Chỉ đập nhẹ xuống bàn, “Vậy cứ quyết định như thế! Cha ngày mai tìm , phụ trách việc xây nhà, con ngày mai dạo phố, xem thể mua được một tiệm nhỏ hay kh.”

Sau khi bàn bạc xong, Thẩm Chỉ giục mọi nghỉ.

Nàng thì dùng thang t.h.u.ố.c do lão đại phu đưa, đun một thùng nước nóng pha với nước Linh Tuyền cho Chu Trường Phong ngâm . Vừa ngâm, Thẩm Chỉ vừa xoa bóp chân cho Chu Trường Phong để t.h.u.ố.c dễ thấm.

“Thế nào, bây giờ cảm giác gì kh?”

Chu Trường Phong gật đầu, “Hơi đau... Chân vừa nhức vừa căng cứng.”

cảm giác là tốt ! Kh ngờ vị đại phu kia lại lợi hại đến thế, nếu sớm biết như vậy, lẽ ra ta đã đưa sớm hơn!”

Tuy nhiên, trước kia Chu Trường Phong kh những chân kh cảm giác mà ngay cả tay cũng kh sức lực.

Lúc đó nếu , e rằng cũng khó chữa trị.

nhờ uống nước Linh Tuyền, dùng nước Linh Tuyền tắm rửa, mới thể hồi phục đến trạng thái như hiện nay.

Xoa bóp chân cho xong, Thẩm Chỉ lại xoa bóp vai cho .

Chu Trường Phong nghiêng đầu nàng, “Chỉ Chỉ.”

“Ừm?”

Chu Trường Phong áp đầu ướt đẫm của vào cánh tay nàng, “Nàng vất vả , cảm ơn nàng.”

Thẩm Chỉ ngẩn , sau đó đôi mắt cong cong mỉm cười, “Kh cần cảm ơn, ta thích , nên nguyện ý đối tốt với .”

Mắt Chu Trường Phong rơm rớm lệ, “Cảm ơn nàng... thích ta.”

Thẩm Chỉ mím môi, kh nói gì nữa.

Chu Trường Phong thầm nghĩ, nếu nàng cũng giống như Chu Chu, chăng nàng cũng đã c.h.ế.t ở thế giới của ?

Nàng đến từ khi nào?

Hình như là ngày ta sắp c.h.ế.t.

Nàng đã đưa ta ra khỏi căn phòng nhỏ tối tăm, chăm sóc ta.

Đối xử với một kẻ phế nhân xa lạ như ta, làm nàng thể kh hề ghét bỏ?

Kiếp trước ta ắt hẳn đã làm được đại thiện sự, mới thể đổi lại được nàng làm nương t.ử của .

Ngày hôm sau.

Chu Xương và Lâm Tr đã sớm tìm xây nhà, còn Thẩm Chỉ thì lên huyện thành.

Nàng kh quen biết ai ở huyện thành, liền đến Tần phủ tìm Tần bà tử.

Dùng một bữa cơm ngon thuyết phục được Tần bà t.ử đồng ý giúp nàng tìm tiệm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-th-ac-nu-ta-chi-muon-lam-giau-nuoi-ca-nha/chuong-155-mua-cua-tiem.html.]

Tuy nhiên, Tần Cửu An nghe nói về chuyện này, lập tức chủ ý.

Vừa hay một tiệm trà thu hồi từ nhị phòng, tạm thời chưa dùng đến, nhưng họ vẫn cứ cách vài ngày lại tới qu rầy.

Là muốn đòi lại tiệm.

dứt khoát bán thẳng tiệm cho Thẩm Chỉ, dẹp yên mọi chuyện.

“Thẩm cô nương, ta một tiệm trà ở phố chính, vị trí tốt, nếu nàng muốn, ta sẽ bán cho nàng.”

Thẩm Chỉ nhớ lại, quả thực trước đây ở phố chính một tiệm trà.

Tuy nhiên tiệm này còn kể chuyện nên diện tích lớn.

Vị trí lại tốt như vậy, cái giá này...

“Tần tiểu c tử, ...”

gọi là Tần c tử! Tại cứ gọi ta là Tần tiểu c tử?!”

Tần Cửu An vô cùng bất mãn! Bị cô nương mà thích chê là nhỏ, thực sự giận.

“Nhưng ngươi chưa tròn mười ba tuổi, kh vẫn là một đứa trẻ ư.” Thẩm Chỉ thản nhiên nói.

Tần Cửu An tức đến kh biết làm , “Cẩn thận ta kh bán tiệm cho ngươi nữa!”

“Quả nhiên là trẻ con, làm việc thật ấu trĩ.”

Tần Cửu An nghiến răng nghiến lợi, trong lòng vừa buồn bã vừa bực bội, chỉ mong mau chóng lớn lên, thoáng cái biến thành một thiếu niên mười tám tuổi cho hả dạ.

“Thôi được , tiểu thiếu gia, nếu ta mua tiệm của ngươi, ta xem trước đã.”

Tần Cửu An: “Vừa hay bổn thiếu gia kh việc gì, liền dẫn ngươi xem.”

Thẩm Chỉ chưa từng bước vào tiệm trà này, vừa vào đã kinh ngạc.

Đây hoàn toàn là dáng vẻ của một tửu lầu nhỏ.

Trong đại sảnh ít nhất thể kê hai mươi chiếc bàn, lầu trên còn các nhã gian.

Phòng bếp phía sau càng thêm rộng rãi.

Kh chỉ vậy, tiệm còn một hậu viện, trong sân giếng nước, từ nay về sau kh cần lo lắng chuyện dùng nước.

Đây quả thực là một tiệm mơ ước.

Mọi ngóc ngách đều hợp ý nàng, thể tưởng tượng cái giá chắc c sẽ khiến tim nàng đau nhói.

Thẩm Chỉ thậm chí kh dám hỏi.

“Thế nào? Tiệm của ta kh tệ chứ? Ngươi dùng nó để mở tửu lầu thì còn gì hợp hơn!”

Tần bà tử: “Đúng vậy! Vị trí tiệm này là đệ nhất, bất kể bán thứ gì ở đây, việc làm ăn cũng kh tệ được.”

Thẩm Chỉ vuốt ve tay vịn cầu thang, “Tần tiểu c tử.”

“Tần c tử!”

“Được , Tần c tử, tại tiệm này lại bán?”

“Vì ta giữ nó vô dụng, nó chỉ là một cục nợ, để trong tay ta sẽ bị khác dòm ngó, ta lười gây thêm phiền phức.”

Tần Cửu An nói thật lòng.

Nếu làm nghề bán nhà, e rằng cả đời cũng kh bán được một gian nào.

“Vậy tiệm vấn đề như thế mà bán cho ta, sau này lỡ đến gây phiền phức thì làm ?”

Tần Cửu An thản nhiên nói: “Ngươi yên tâm, bọn họ chỉ dòm ngó tài sản dưới d nghĩa của ta. Tiệm đã bán , bọn họ sẽ chuyển sang nhắm vào những thứ khác của ta. Nếu bọn họ thực sự đến tìm ngươi, ngươi cứ tìm ta là được.”

Thẩm Chỉ: “Vậy ngươi nói , tiệm này giá bao nhiêu?”

“Một ngàn lượng.”

Thẩm Chỉ cười mà như kh cười, “Ngươi th ta giống thể l ra một ngàn lượng bạc ?”

Tần Cửu An dời mắt , rõ ràng xinh đẹp như vậy, lại suốt ngày mặc đồ mộc mạc cũ kỹ, thỉnh thoảng trên váy còn vết vá. Tần Cửu An cảm th nàng lẽ ngay cả một trăm lượng cũng kh l ra được.

Thẩm Chỉ: “Ta chỉ thể trả năm trăm lượng, kh hơn một xu nào, ngươi cứ cân nhắc .”

Tần bà t.ử lập tức nhíu mày, “Thẩm nha đầu, tiệm của thiếu gia ta đâu chỉ đáng một ngàn lượng bạc! Bán cho ngươi giá đó đã là quá rẻ , tại ngươi lại...”

“Được, cầm l .”

Lời Tần bà t.ử chưa dứt, Tần Cửu An đã ngắt lời.

Bà trợn tròn mắt, tiểu thiếu gia hỗn đản nhà bà chẳng lẽ bị Thẩm Chỉ câu hồn mất ?

ên ư?


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...