Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Xuyên Thành Ác Nữ, Ta Chỉ Muốn Làm Giàu Nuôi Cả Nhà

Chương 242: Giống như một con chuột nhỏ

Chương trước Chương sau

Lâm Tr lau nước mắt, th toàn thân là máu, vô cùng lo lắng, “Trường Phong, con... con kh bị thương chứ?”

Chu Trường Phong cúi đầu, kh nói gì.

“Chỉ Chỉ ôm Niên Niên đột nhiên biến mất, đây là chuyện gì vậy? Bọn họ rốt cuộc đã đâu ? ...”

Chu Trường Phong khó khăn mở miệng, “Mẹ, đừng nói nữa...”

Thần sắc thê lương, tr như sắp sụp đổ, khiến Lâm Tr sợ đến mức kh dám nói thêm lời nào.

Những khác đều khóc thút thít.

Mỗi đều lộ ra vẻ mặt tuyệt vọng.

Ngưu Ngưu và Thạch Đầu cùng đám tiểu gia hỏa khác vừa khóc vừa nghẹn ngào, miệng kh ngừng lẩm bẩm tên Chu Cẩm Niên.

Chu Xương và Trương đại bá bọn họ ít nhiều đều bị thương.

Nhưng bọn họ dường như kh cảm th đau.

“Niên Niên bị thương nặng kh? Kh chứ?”

Vừa bọn họ kh hề để ý tới vết thương mà g.i.ế.c đám kia, hoàn toàn kh rõ tình hình.

Trương đại nương vừa khóc vừa lắc đầu, “Niên Niên... Niên Niên... ...”

Nàng ta nói nửa ngày cũng kh đành lòng nói ra lời tiểu gia hỏa đã tắt thở.

“Bà mau nói ! Niên Niên chắc c kh , đúng kh?”

Trương đại nương nắm chặt tay, nước mắt kh ngừng rơi, “Hết khí tức ... thật sự hết khí tức ... Niên Niên...”

“Câm miệng!” Chu Trường Phong đột nhiên ngẩng đầu, ánh mắt lạnh lẽo hung ác, “Con ta sẽ kh c.h.ế.t, tuyệt đối sẽ kh!”

Trương đại nương c.ắ.n môi, khóc càng thêm đau lòng, nhưng biết làm đây?

Vốn dĩ bọn họ đã mất một đứa con, giờ Niên Niên lại mất, bọn họ làm ?

Tại ?

Ông trời tại lại đối xử với bọn họ như vậy? Bọn họ tốt như thế... tốt như thế...

Lồng n.g.ự.c Chu Trường Phong kịch liệt phập phồng, cơ thể khẽ run rẩy.

Mộc Mộc: “Phụ thân ~ Niên Niên sẽ kh c.h.ế.t đâu, mẫu thân nói , nàng sẽ cứu Niên Niên! Nhất định sẽ kh !”

Tiểu gia hỏa Chu Trường Phong như vậy, dù trong lòng đau đớn muốn c.h.ế.t, nhưng lại càng thương xót Chu Trường Phong hơn.

Chu Xương và Lâm Tr ngồi xuống bên cạnh, chợt nhớ ra ều gì đó, hai đột nhiên thêm vài phần hy vọng.

“Chỉ Chỉ... lẽ đã đưa Niên Niên đến nơi kia , Trường Phong... Niên Niên chắc c còn hy vọng, chúng ta kh thể nản lòng!”

Chu Trường Phong cha mẹ, Mộc Mộc, nước mắt đột nhiên trào ra từ khóe mắt.

“A!!”

kh kiểm soát được mà rên rỉ nghẹn ngào...

“A... Niên Niên... Chu Chu...”

Tại ngay cả con cũng kh bảo vệ được?

Tại ?

Ông trời tại lại cướp cả hai đứa con của ?

Tại ?

khóc đến run rẩy toàn thân.

Mộc Mộc chỉ thể vừa khóc vừa an ủi , “Phụ thân... ô ô ô... phụ thân... đừng khóc...”

Mộc Mộc thật sự quá bối rối và sợ hãi, chưa bao giờ gặp chuyện như thế này.

ngước cái đầu nhỏ Chu Trường Phong, còn muốn nói thêm ều gì đó, đột nhiên, chạm vào tóc Chu Trường Phong.

Cả ngây ra, “Phụ thân... tóc bạc ...”

Tuy kh toàn bộ đều chuyển bạc, nhưng thể th rõ ràng nhiều sợi đã trắng.

Chu Trường Phong ôm vào lòng. Hoàn toàn kh để ý, tiếp tục khóc.

Mộc Mộc bĩu cái miệng nhỏ, càng thêm đau lòng, “Phụ thân...”

Trời sắp sáng, tất cả mọi đều kh ngủ, đều ngồi ngẩn ra với nhau.

Nước mắt trên mặt Chu Trường Phong đã sớm khô cạn.

mặt trời đang mọc ở đằng xa, nhắm mắt lại, ánh mắt đột nhiên đầy vẻ mơ hồ, cơ thể kh kiểm soát được ngã ra phía sau.

“Phụ thân! Phụ thân!”

Trước khi mất ý thức, th là hai tiểu oa nhi quen thuộc, đáng yêu kia.

Chu Chu của , Niên Niên của ...

“Trường Phong!!!”

“Phụ thân!!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-th-ac-nu-ta-chi-muon-lam-giau-nuoi-ca-nha/chuong-242-giong-nhu-mot-con-chuot-nho.html.]

“Thúc thúc!!”

Mọi hoảng hốt vây qu .

Lâm Tr và Chu Xương kiểm tra cơ thể , trên vài vết đao, chảy nhiều máu, lẽ vì mất m.á.u quá nhiều mà ngất .

Vừa kh cho phép mọi tới gần, nên kh ai biết bị thương nặng như vậy.

Lâm Tr vội vàng đắp t.h.u.ố.c cầm m.á.u lên cho .

th những sợi bạc ẩn hiện trong mái tóc , Chu Xương và Lâm Tr lòng đau như cắt.

Chu Trường Phong tỉnh lại thì đã là buổi tối.

vừa mở mắt, kh th Thẩm Chỉ, cũng kh th Chu Cẩm Niên, đôi mắt kia lập tức tối sầm lại.

“Phụ thân... đau kh? muốn ăn chút gì kh? Bà nội đã nấu một chút thịt, để dành cho nhiều!” Mộc Mộc nhẹ nhàng vỗ vỗ cánh tay , “Phụ thân, mẫu thân nhất định sẽ cứu Niên Niên trở về, mẫu thân là tiên nữ mà.”

Chu Trường Phong xoa đầu , “Ngoan.”

kh biết nên làm gì, cũng kh biết làm .

“Phụ thân, để con bưng c thịt tới cho .”

Chu Trường Phong lắc đầu, “Mộc Mộc, phụ thân kh ăn.”

muốn chờ bọn họ.

Chu Xương đã xử lý hết t.h.i t.h.ể đám Vương Ngũ.

Mọi cứ thế ở lại tại chỗ đó nhiều ngày.

Thẩm Chỉ và Chu Cẩm Niên vẫn kh xuất hiện.

Chu Trường Phong vẫn kiên nhẫn chờ đợi.

Kh hay kh biết, mái tóc đen sáng của đã nửa phần chuyển bạc.

Trong lòng Chu Xương và Lâm Tr làm thể kh đau buồn, hai cũng già nhiều, như thể lão hóa mười tuổi.

Càng chờ đợi, lòng Chu Trường Phong càng thêm hoảng loạn và thống khổ.

kh biết Thẩm Chỉ đã đưa Chu Cẩm Niên đâu, là kh gian của nàng? Hay là... thế giới của nàng?

chỉ thể mong mỏi nàng chỉ đưa tiểu gia hỏa vào kh gian.

Nếu bọn họ tới một thế giới khác, vậy thì lẽ bọn họ sẽ kh bao giờ trở về nữa...

Kh... Nếu thể làm cho Niên Niên khỏe lại, bất kể bọn họ tới đâu cũng là ều tốt.

Niên Niên... Niên Niên nhỏ bé của ...

Mỗi khi nhớ tới tiểu gia hỏa, trong đầu đều hiện lên hình ảnh con nằm rạp trên đất, toàn thân đẫm máu.

Một đám tiêu sư hộ tống tiêu qua một đoạn đường núi, đột nhiên nghe th tiếng sột soạt.

Mọi lập tức dừng bước.

nh, trong đám cỏ rậm rạp chui ra một cái đầu nhỏ.

Mọi giật sợ hãi.

Kh lâu sau, tiểu gia hỏa lộ ra dáng vẻ hoàn chỉnh.

nghiêng đầu đ.á.n.h giá đám này.

Họ ngựa xe, y phục trên cũng tươm tất sạch sẽ.

Do đó, bọn họ... hẳn kh là nạn dân.

"Xin hỏi, Huyện thành Bắc Dương theo hướng nào?"

dùng giọng trẻ thơ hỏi, nhưng vì quá đói nên giọng nói hơi nhỏ.

"Ngươi nói gì?"

Tiểu gia hỏa đành lặp lại lần nữa.

Nghe xong, mọi đều ngẩn .

"Ngươi xa như vậy làm gì? Tiểu hài tử, ngươi là nạn dân ư?"

Tiểu gia hỏa gật đầu.

Mọi kinh ngạc nhướng mày.

"Ngươi một ? Kh ai cùng ư?"

"Kh , vậy các vị biết Bắc Dương ở đâu kh?"

Mọi nhau, tiểu gia hỏa này toàn thân dơ bẩn, đen nhẻm, gầy như một con chuột nhỏ.

Dám nghĩ đến việc Bắc Dương ư? Từ đây đến Bắc Dương ít nhất mất nửa tháng lộ trình!

Một tiểu nhân yếu ớt như thế này, e rằng chỉ hai ngày nữa sẽ c.h.ế.t dọc đường.

Đoàn trưởng Tiêu , kh khỏi mềm lòng.

"Chúng ta cũng Bắc Vực, tuy kh Bắc Dương, nhưng thể cho ngươi cùng một đoạn, đến lúc đó ngươi tự tìm cách vậy."

Chu Cẩm Chu ngẩn ra, chút đề phòng, "Thật ư? Ngươi... ngươi sẽ kh đang muốn bắt ta bán chứ?"


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...