Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Xuyên Thành Ác Nữ, Ta Chỉ Muốn Làm Giàu Nuôi Cả Nhà

Chương 320: Diện Mạo Giống Hệt Nhau

Chương trước Chương sau

"Lam tướng quân, chuyện gì xin mời vào nói."

Chu Trường Phong mời.

Lam Lập: "Thôi, thôi, ta kh vào đâu. Ta cả ngày chạy đến bên đó, còn kh biết nhiễm bệnh khí hay kh, chỗ ngươi lại nhiều trẻ con thế này, ta vẫn nên đứng xa chúng một chút."

Chu Trường Phong cười một tiếng, cũng th hợp lý, "Vậy ta cùng ngài ra ngoài vậy."

quay ba tiểu gia hỏa, "Ba đứa các ngươi ngoan ngoãn ở nhà, ta ra ngoài một lát, sẽ về ngay."

Chu Cẩm Niên và Mộc Mộc ngoan ngoãn gật đầu, "Cha, vậy mau về đó nha, bằng kh chúng con sẽ nhớ lắm đ."

"Được."

Chu Cẩm Chu môi hé mở, vẫn chăm chú Lam Lập, dường như muốn ra một cái lỗ trên .

Bị tiểu gia hỏa chằm chằm như vậy, Lam Lập kh thể nào kh cảm nhận được.

liếc Chu Cẩm Chu một cái, trên mặt nó, th được một tia kinh ngạc, chấn động, cùng với sự bối rối.

"Tiểu oa nhi, ngươi ta làm gì? Ngươi quen ta ?" hỏi.

Ánh sáng nhạt nhòa trong mắt Chu Cẩm Chu vụt tắt khi dứt lời.

Nó khẽ lắc đầu.

Chu Trường Phong liếc nó một cái, đứa con trai lớn nhà hôm nay quả thực gì đó kh ổn, lại cứ chằm chằm ta mãi kh thôi?

Nhưng giờ cũng kh lúc để hỏi.

Cho đến khi Chu Trường Phong và Lam Lập rời , Chu Cẩm Chu vẫn kh nhịn được mà dõi theo bóng dáng .

Mãi đến khi họ biến mất khỏi tầm mắt, nó mới đóng cửa, lững thững như một du hồn trôi vào sân.

"Ca ca, hôm nay ngươi lạ lùng quá." Chu Cẩm Niên kéo tay nó lắc lắc, "Cảm giác như ngươi quen bá bá đó vậy."

Mộc Mộc: "Ta cũng th thế, đó là ngươi quen ?"

Chu Cẩm Chu lắc đầu với chúng, "Kh... kh quen..."

Hai tiểu gia hỏa đầy vẻ nghi hoặc, biểu hiện của nó hoàn toàn kh giống như kh quen biết.

"Ông chủ Chu, ta vẫn cứ gọi ngươi như vậy nhé." Lam Lập nheo mắt nói.

Chu Trường Phong ngây ra một chút, cười nói: "Cũng được!"

"Ông chủ Chu, kh giấu gì ngươi, hôm nay ta đến là vì thảo d.ư.ợ.c nhà ngươi. Thần y nói rằng nhờ thảo d.ư.ợ.c của ngươi, các bệnh nhân nhiễm ôn dịch mới thể hồi phục sinh cơ chỉ sau một đêm."

Chu Trường Phong: "Đây cũng kh c lao của ta. Vị đệ kia của ta gia tộc đời đời đều trồng d.ư.ợ.c thảo, những vị t.h.u.ố.c này ít nhất cũng được vài năm, thậm chí vài chục năm, c hiệu quả thực mạnh hơn các loại thảo d.ư.ợ.c th thường."

Lam Lập biết, kh ý định nói thật, chỉ là kiếm cớ để tự đứng ngoài. cũng kh định tìm hiểu sâu, chỉ cần thể cung cấp thảo dược, những thứ khác kh quan trọng.

"Ông chủ Chu, số nhiễm ôn dịch ở Bắc Dương chúng ta so với các thành khác thì kh nhiều lắm, giờ xem ra, hoàn toàn thể khống chế được. Hôm nay, ta đây mạn phép mặt dày đến cầu xin thảo d.ư.ợ.c từ ngươi."

Nói xong, lại nói: "Ngươi yên tâm, bạc chắc c sẽ kh thiếu."

Chu Trường Phong: " Lam tướng quân, việc quan hệ đến mạng , ta đương nhiên biết rõ. Ta sớm đã nói qua chuyện này với đệ ta , bằng lòng cung cấp thảo d.ư.ợ.c cho đến khi ôn dịch hoàn toàn chấm dứt."

Lam Lập trên mặt lộ ra vẻ vui mừng, nhưng còn chưa kịp cười thành tiếng, Chu Trường Phong đã chuyển giọng, "Chỉ là..."

Nụ cười của lập tức cứng lại trên mặt, "Chỉ là... gì?"

Chu Trường Phong: " đệ ta vẫn luôn muốn mở một tiệm thuốc. Ngài cũng biết đ, trồng đều là d.ư.ợ.c liệu thượng hạng, nhưng cũng chính vì chất lượng d.ư.ợ.c liệu quá tốt, e rằng sẽ kẻ nảy sinh ý đồ bất chính, đến lúc đó..."

"Ngươi yên tâm! Nếu mở tiệm t.h.u.ố.c ở Bắc Dương, ta bảo đảm sẽ thuận buồm xuôi gió, tuyệt đối kh ai thể gây khó dễ cho !"

Chu Trường Phong thở phào nhẹ nhõm, "Thế thì ta yên tâm , cũng thay cảm tạ ngài."

Hai ra ngoài đàm phán kh lâu, cả hai bên đều hài lòng với kết quả, Chu Trường Phong sớm đã trở về nhà.

vừa về, Chu Cẩm Niên và Mộc Mộc gọi hai tiếng, lại tiếp tục bận rộn việc riêng của .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-th-ac-nu-ta-chi-muon-lam-giau-nuoi-ca-nha/chuong-320-dien-mao-giong-het-nhau.html.]

Còn Chu Cẩm Chu qu sau lưng một chút, kh th kia, vẻ thất vọng lộ rõ trên mặt nó.

Chu Trường Phong đương nhiên nhận ra sự khác thường của nó, kéo tiểu gia hỏa trở vào nhà, đến căn phòng khách kh , mới hỏi: "Nói , vừa gặp bá bá kia, vì lại kích động như thế?"

Chu Cẩm Chu ngẩng đầu lên, ngón tay cào cào vuốt vuốt, chần chừ mãi, lâu sau vẫn kh nói lời nào.

"Ngay cả cha cũng kh thể nói ?" Chu Trường Phong ôn tồn hỏi.

Chu Cẩm Chu vội vàng lắc đầu, "Kh !"

"Vậy chuyện gì cũng thể nói cho cha, cha sẽ giúp con định đoạt."

Chu Cẩm Chu trầm ngâm một lát, mới mở lời, "Cha, đó... là ai ạ?"

"Là Lam Lập, Đại tướng quân trấn giữ Bắc Dương."

Đại tướng quân?

Chu Cẩm Chu ngẩn ngơ một chốc, trên mặt lộ ra nụ cười dịu dàng, Đại tướng quân thật tốt.

Chu Trường Phong ngồi xổm xuống, đột nhiên ghé sát, "Con trai, con đang cười cái gì vậy? Mau thành thật khai ra! Bằng kh cha đây sẽ đ.á.n.h vào m.ô.n.g con đ!"

Tiểu gia hỏa vội vàng ôm m, mặt đỏ lên, "Cha! lại trêu con!"

Chu Trường Phong nhướng mày, "Nói mau."

" đó... đó..." Nó đặt hai tay lên vai Chu Trường Phong, miệng ghé vào tai , "Cha, đó và Đoàn trưởng bá bá của con tr giống hệt nhau."

Chu Trường Phong sững sờ.

Tất cả mọi chuyện trước khi Chu Cẩm Chu xuyên kh, đều đã nghe qua, đều đã hiểu rõ, và được nghe đến nhiều nhất chính là vị Đoàn trưởng bá bá kia của nó.

Trong mắt tiểu gia hỏa, đó là một đại hùng đáng kính trọng.

"Thế... thế con kh nói sớm? Nói cha đã kh để ."

Con nhớ nhung vị bá bá kia đến mức nào, đôi khi ngủ còn mơ th, khó khăn lắm mới gặp được...

"Kh đúng, cũng giống con ? Nhưng hình như kh nhận ra con." Chu Trường Phong hoàn hồn.

Chu Cẩm Chu rũ mắt, " đó kh quen con... đó kh giống con..."

"Vậy nên họ chỉ là tr giống nhau, kỳ thực lẽ căn bản kh cùng một ." Chu Trường Phong nói.

Chu Cẩm Chu lại vô cùng quả quyết, "Con nghĩ là ! Chắc c! Trước kia Đoàn trưởng bá bá chính là Đại tướng quân lớn nhất, giờ bá bá này cũng là Đại tướng quân, họ nhất định là một !"

"Con trai, lẽ là trùng hợp thôi?"

"Nhưng con vẫn nghĩ là đó..."

"Được! Vậy thì đó! Chờ sau này, cha và mẹ con sẽ mời đến nhà, con hãy cho kỹ. Tuy nhiên kh giống con, con ngàn vạn lần đừng kể chuyện của con cho biết."

"Con biết ạ."

Hai cha con lén lút lẻn vào phòng khách, lầm rầm to nhỏ hồi lâu bên trong.

Th họ mãi kh ra, Thẩm Chỉ chậm rãi bước tới, lén lút nghe trộm.

Chỉ là, nàng còn chưa nghe được hai câu, cánh cửa đã đột nhiên mở ra.

Bốn mắt chạm nhau với Chu Trường Phong, bầu kh khí này quả thực chút ngượng nghịu.

Nàng làm như kh chuyện gì về phía Chu Cẩm Chu, "Hai vừa nói gì vậy? lâu thế?"

Hai cha con cũng kh giấu nàng, kể hết mọi chuyện.

Thẩm Chỉ nghe xong, kinh ngạc một chút.

Nhưng nh đã bình tĩnh lại. Bất luận đó liên quan đến Đoàn trưởng bá bá của tiểu gia hỏa hay kh, ít nhất hiện tại là một tốt vì dân.

Cả hai lại đều là tướng quân, ều này càng chứng minh hai họ chắc c một mối liên hệ nào đó.

Chỉ là nàng đoán, lẽ vị kia kh hề xuyên kh, mà đây là kiếp sống khác của ? Hoặc cũng thể họ chỉ là tr giống nhau.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...