Xuyên Thành Ác Nữ, Ta Chỉ Muốn Làm Giàu Nuôi Cả Nhà
Chương 344: Ngươi đã làm gì với cô nương nhà người ta?
Gân x trên trán Tần Cửu An giật mạnh vài cái. im lặng một lát, túm l tay nàng hất sang một bên, sau đó đột ngột ngồi bật dậy: “Lam Nguyệt!”
Lam Nguyệt mơ màng mở mắt, đối diện với gương mặt kh chút biểu cảm của , nhất thời ngây .
Hồi ức ập đến, nàng mới chậm rãi ngồi dậy, hỏi: “Ngươi khỏe ?”
Tần Cửu An khẽ gật đầu, th bộ dạng y phục xộc xệch của nàng lúc này, vội vàng dời mắt, nh chóng bước xuống giường.
“Tối qua ngươi đã làm gì? Chuyện này rốt cuộc là ?”
quay lưng về phía nàng, ngồi bên mép giường.
Lam Nguyệt mím môi, “Tối qua ngươi bị sốt, vết thương trên lưng cứ chảy m.á.u kh ngừng. Ta đã bôi t.h.u.ố.c cho ngươi, băng bó lại.”
Tần Cửu An cúi đầu, lúc này mới nhận ra quả nhiên kh mặc y phục, chỉ vải bố quấn qu ngực… Vậy vừa …
hít một ngụm khí lạnh, trong lòng vừa chua xót vừa hổ thẹn.
Thế nhưng ngoài mặt vẫn lạnh như băng, “Ta kh cần ngươi lo lắng cho ta. Đã tỉnh , ngươi mau chóng về nhà . Sau này đừng uống rượu nữa.”
Nói đoạn, kéo l y phục bên cạnh mặc vào. Vết thương trên lưng bị động đến khiến mày nhíu lại.
Lam Nguyệt lúc này cũng đã hoàn toàn tỉnh táo. Lời nói của toát ra sự lạnh nhạt đến mức thuần thục.
Th muốn đứng dậy, nàng liền túm l vạt áo , dùng sức kéo mạnh, khiến cả ngả về phía sau.
“Lam Nguyệt! Ngươi làm cái gì đó?!” hoảng hốt.
Lam Nguyệt cúi đầu : “Tối qua ngươi cứu ta làm gì?”
Tần Cửu An sững lại, kh ngờ nàng còn nhớ chuyện xảy ra tối qua.
“Chỉ là vô tình th được, kh đành lòng một cô gái bị ta làm hại.”
Lam Nguyệt: “Ta và ngươi chẳng thân thích gì, kh cần ngươi cứu. Cho dù ngươi phát lòng từ bi, cứu ta xong, tại lại đưa ta về nhà?”
Môi Tần Cửu An run run: “Bởi vì ta kh biết nhà ngươi ở đâu.”
“Ngươi cứ để ta tự , kh được ? Ngươi là ai của ta mà quản ta như vậy?”
Tần Cửu An thở gấp: “Ta quản ngươi ư?! Ngươi biết hai kẻ đó suýt chút nữa… suýt chút nữa đã làm gì ngươi kh?! Bằng kh, ta mắc gì quản ngươi?”
dường như thực sự giận dữ, vẻ mặt vô cùng hung dữ.
thật sự nghĩ rằng nàng kh đ.á.n.h lại được hai tên lưu m đó ?
Lam Nguyệt mặt kh cảm xúc: “Dù trong lòng ngươi, ta cũng chẳng là gì cả. Cho dù ta bị làm , thì liên quan gì đến ngươi?”
Tần Cửu An kinh ngạc nàng: “Lam Nguyệt! Ngươi phát ên ?!”
“Tần Cửu An, ngươi vì bảo vệ ta mà bị bọn chúng đánh, bị bọn chúng đá, còn bị thương nữa. Ngươi đối với một mà ngươi kh hề bận tâm, lại thể làm được đến mức này ?”
“…”
“Ngươi thích ta!” Nàng khẳng định.
Sắc mặt thay đổi, kịch liệt phản bác: “Kh ! Ta kh thích!” Trong đầu hồi tưởng lại sự yếu ớt và bất lực khi đối diện với hai tên đàn tối qua, giọng đột ngột tăng cao: “Hoàn toàn kh thích!”
Lam Nguyệt chợt im lặng. Kh biết đã qua bao lâu, nàng kéo kéo y phục trên , “Y phục của ta là ? Tối qua ngươi đã chiếm tiện nghi của ta .”
Khóe miệng Tần Cửu An giật giật: “Ta… ta kh …”
Nói lời này, chút chột dạ. Chính cũng kh dám chắc đã làm gì.
Hơn nữa, cả hai dán vào nhau chặt như thế, việc vô tình kéo rách y phục của nàng là hoàn toàn thể xảy ra.
“Mặc kệ ngươi thích ta hay kh, tối qua ngươi và ta đã ôm nhau ngủ trên giường cả đêm. Dù d tiếng của ta cũng đã bị hủy hoại, ngươi chịu trách nhiệm với ta!”
Nàng lý trí đến đáng sợ, dường như chẳng mảy may bận tâm đến những lời tổn thương vừa nói, mà chỉ biết rõ mục đích của .
Môi Tần Cửu An mấp máy.
tự nhiên biết một cô gái chưa chồng kh thể ngủ cùng một nam nhân trên cùng một chiếc giường, nếu kh nàng sẽ mang tiếng xấu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-th-ac-nu-ta-chi-muon-lam-giau-nuoi-ca-nha/chuong-344-nguoi-da-lam-gi-voi-co-nuong-nha-nguoi-ta.html.]
Sẽ bị tất cả mọi khinh thường.
Nhưng…
Cố gắng ép bản thân trấn tĩnh, thản nhiên nói: “Giữa chúng ta kh chuyện gì xảy ra. Chỉ cần ngươi và ta kh nói ra, sẽ kh ai biết chuyện này. Huống hồ…”
Giọng dừng lại một chút, “Huống hồ đây kh lỗi của ta, là do ngươi… Rốt cuộc ngươi đã đưa ta lên giường bằng cách nào? Nếu lúc đó ta còn tỉnh táo, tuyệt đối kh thể để ngươi làm như vậy!”
Trên mặt lộ rõ vẻ tức giận.
Lòng Lam Nguyệt lạnh như băng, như thể một cái lỗ hổng lớn, gió lạnh kh ngừng thổi vào.
Từ nhỏ nàng đã là tiểu thư cưng chiều được yêu thương. Dù đối diện với , mặt nàng dày đến m, nhưng nghe nói vậy, nàng cũng lòng tự trọng của riêng , trong phút chốc kh còn dũng khí để tiếp tục bám riết nữa.
Hơi thở nàng run rẩy, chậm rãi chỉnh đốn y phục, sau đó mang giày vào.
Khi đứng dậy bước ra ngoài, nàng hơi nghiêng đầu, “Vậy thì tối qua ta cứ coi như bị ch.ó cắn, cứ coi như ôm ch.ó ngủ cả đêm, cứ coi như một mảnh chân tình đã đổ s đổ biển!”
Nói xong, nàng mở cửa, rời .
Tần Cửu An lặng lẽ nằm trên giường, chằm chằm lên mái nhà, thẫn thờ.
dường như vẫn còn ngửi th mùi hương thoang thoảng lan tỏa trên chiếc giường này, đó là mùi hương thuộc về cơ thể nàng.
ngẩn ngơ một lát, chợt bật cười. Cười , nước mắt lại kh kiểm soát được mà chảy dài từ khóe mắt.
Sáng sớm, Chu Trường Phong xúc tuyết trong sân. Nghĩ đến Tần Cửu An sống một , kh tiện xúc tuyết một , bèn định bụng qua giúp một tay.
Chỉ là vừa đến ngoài sân nhà , đã th cô nương quen thuộc kia đẩy cửa bước ra, mắt đỏ hoe, vội vã rời .
Chu Trường Phong há hốc miệng, trợn tròn mắt, kinh ngạc chằm chằm vào căn nhà nhỏ trước mặt.
kh nhầm chứ? Căn nhà nhỏ này là của Tần Cửu An đúng kh?!
Trời mùa đ thực sự lạnh, đa số mọi đều co ro trong nhà, trên giường, nên ngoài đường lúc này kh m .
Sớm thế này, Lam Nguyệt lại khóc lóc rời khỏi phòng Tần Cửu An… Nghĩ đến mái tóc nàng vừa chút rối loạn, tr kh giống như mới đến vào buổi sáng.
Chu Trường Phong nuốt nước bọt, chuyện này… cô nương này tối qua đã qua đêm ở đây ?
Chu Trường Phong thở dài, cái tên Tần Cửu An này…
Kh ngờ tuổi còn nhỏ, mà gan lại kh hề nhỏ chút nào!
Còn bắt nạt cô nương nhà ta đến khóc, sẽ kh là…
Sợ rằng đã làm chuyện gì đó sai trái kh thể cứu vãn, Chu Trường Phong vội vã bước vào sân, kéo cửa, thẳng vào trong.
“Tần Cửu An!”
“Tần Cửu An!”
đảo mắt một vòng trong phòng, nh đã tới phòng ngủ.
Đẩy cửa bước vào, liền th Tần Cửu An nằm nghiêng trên giường, trên chỉ mặc một chiếc áo lót, cổ áo mở toang.
Chăn nệm cũng lộn xộn.
Lòng Chu Trường Phong hoàn toàn chùng xuống.
“Tần Cửu An! Ngươi! Ngươi… tối qua rốt cuộc đã làm gì với cô nương nhà ta?”
“Ngươi… ngươi quả thật…”
thật sự kh biết nên nói gì với nữa! Hai nam nữ chưa cưới, thể làm ra chuyện như vậy?
Chu Trường Phong cảm th đầu đau như búa bổ, nhất thời kh biết nên dạy dỗ thế nào.
“Ta vừa th ta khóc lóc chạy ra ngoài đ!”
L mi Tần Cửu An run rẩy, nhưng nh lại bình tĩnh.
cố gắng ngồi dậy, về phía Chu Trường Phong, ánh mắt kh chút gợn sóng, “Chu ca, chúng ta kh gì cả. Chuyện này cứ coi như chưa th, kh được nói với khác.”
“Ta chắc c kh nói đâu! Khoan đã! Kh xảy ra chuyện gì ? Thật hay giả vậy?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.