Xuyên Thành Ác Nữ, Ta Chỉ Muốn Làm Giàu Nuôi Cả Nhà
Chương 364: Lâm gia gia Bán Miến Lạnh
Lam Lập hiện tại còn chưa biết, chỉ mười m ngày nữa thôi, y mới thật sự phát ên.
Thời tiết ngày một nóng lên, thoáng cái đã tới tháng Sáu.
Quán lẩu đã lại được chuyển thành quán cơm.
Lượng khách vẫn đ đúc như trước.
Sáng sớm tinh mơ, những đứa trẻ nhà họ Chu đã thức dậy chuẩn bị ra ngoài.
Hôm nay bọn chúng kh tới thư viện, mỗi đứa đều việc riêng để làm.
Mộc Mộc vừa rửa mặt xong, Lâm gia gia đã bước vào sân: “Mộc Mộc, xong chưa? Chúng ta ra ngoài .”
“ ạ! Con tới ngay đây!”
Tiểu gia hỏa vội vàng mang giày vào.
Thẩm Chỉ kh khỏi dặn dò: “Chậm một chút, kh cần vội.”
“Hì hì, nương... Sư phụ con nói , con kh được đến trễ, lần trước con đến muộn một chút đã bị la .”
Thẩm Chỉ thở dài: “Vị lão nhân gia này yêu cầu quả là quá cao.”
Mộc Mộc cầm ba cuốn bánh trên bàn ăn, sau đó nói: “Nương, con kh nói chuyện nữa, con đây!”
Nói xong, thằng bé lao ra như một trận gió lốc nhỏ.
Lâm gia gia đẩy xe hàng phía trước, tiểu gia hỏa lẽo đẽo theo sau, trong tay cầm cuốn bánh lớn miệng nhai ngấu nghiến.
“Ông ơi, thật sự kh ăn ? Cuốn bánh này thêm khoai tây sợi và cà rốt sợi đó! Ngon lắm!”
“Ông ăn , đã uống cháo .”
“Vậy thì thôi... Vậy con sẽ mang qua cho sư phụ ăn.”
Tiểu gia hỏa ăn xong cuốn bánh mới chú ý đến đồ vật trên chiếc xe đẩy nhỏ, sửng sốt.
“Ông ơi, hôm nay kh bán đậu phụ thối nữa ?”
“Kh bán nữa, nương ngươi dạy ta làm miến lạnh, bắt đầu từ hôm nay ta sẽ bán miến lạnh!”
“Miến lạnh?!” Đôi mắt tiểu gia hỏa sáng rực: “Thật sự là miến lạnh ?”
“Lừa con làm gì?”
“Ôi chao! Tốt quá ! Nóng thế này, ăn miến lạnh là thoải mái nhất! Đợi đến giữa trưa, con sẽ ăn một chút miến lạnh, mang thêm một bát cho sư phụ nữa!”
“Được! Đến lúc đó sẽ giúp hai trộn!”
“Hì hì hì...”
Sau khi đưa tiểu gia hỏa đến tiệm thuốc, Lâm gia gia liền đẩy xe hàng . Mộc Mộc chạy ùn ùn vào cửa.
“Sư phụ! Sư phụ! Con tới !!”
Thần y tặc lưỡi: “Đừng chạy, ềm đạm một chút! Sau này con sẽ kế thừa y bát của ta, Thần y tương lai lại thể hấp tấp như vậy?”
Tiểu gia hỏa ngơ ngác, sau đó mới phản ứng lại, thằng bé chút dở khóc dở cười.
Sư phụ cũng quá kh biết xấu hổ, đâu lại tự xưng là Thần y thế này?
“Con cầm gì trong tay thế?” Ánh mắt Thần y quả là tinh tường.
Tiểu gia hỏa vội vàng đưa cuốn bánh trong tay cho y: “Sư phụ! Đây còn hai cuốn bánh nữa! Là con mang ểm tâm sáng cho ! Cuốn bánh do nương con làm đó! Ngon lắm!”
Thần y lặng lẽ nuốt nước bọt: “Vậy ta nếm thử xem.”
Y ăn cuốn bánh ngon lành, còn tiểu gia hỏa đã ngoan ngoãn ngồi một bên, cầm ngân châm bắt đầu luyện châm cứu trên khôi lỗi gỗ.
Khôi lỗi gỗ này được đ.á.n.h dấu huyệt vị khắp nơi, làm vô cùng tinh xảo.
Loại gỗ được dùng cũng thích hợp để châm cứu.
Khôi lỗi gỗ này vẫn là do Chu Trường Phong và Thẩm Chỉ tìm làm ra.
Vị lão Thần y trước đây chưa từng dùng loại đồ vật này, lần đầu tiên dùng dụng cụ như thế này, quả là nhờ phúc của tiểu đồ đệ này.
Nhưng cả nhà họ Chu này cũng quá nu chiều con cái .
Chỉ là học châm cứu, mà lại còn làm ra thứ này...
Hèn chi đứa trẻ này thiên phú tốt đến vậy, học cũng nh như thế.
Nếu lúc nhỏ y được thứ tốt như vậy, nhất định sẽ kh chậm hơn tiểu t.ử này!
Ăn xong cuốn bánh, y vẫn còn thòm thèm, lau miệng đến sau lưng Mộc Mộc: “Lực độ châm cứu kh đúng!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-th-ac-nu-ta-chi-muon-lam-giau-nuoi-ca-nha/chuong-364-lam-gia-gia-ban-mien-l.html.]
Tiểu gia hỏa run rẩy: “Vậy... vậy châm như thế nào ạ?”
Lão Thần y nắm l bàn tay nhỏ bé của thằng bé: “Như thế này... Con cảm nhận được lực đạo của ta kh?”
Tiểu gia hỏa nửa hiểu nửa kh.
“Đồ ngốc!”
Tiểu gia hỏa tủi thân.
Lão Thần y lại chột dạ, ho khan một tiếng, giọng ệu dịu dàng trở lại: “Con cảm nhận kỹ một chút nữa, thử thêm vài lần, nh sẽ học được thôi.”
“Vâng vâng!”
Ở một bên khác, khi Lâm gia gia đến chỗ bán hàng quen thuộc, đã hai đợi sẵn ở đó.
“Lão nhân gia, ta muốn năm văn tiền đậu phụ thối!”
“Ta muốn mười văn tiền! Cho nhiều ớt vào!”
Lâm gia gia lắc đầu: “Ta bắt đầu từ hôm nay sẽ kh bán đậu phụ thối nữa.”
“Cái gì?! Kh bán đậu phụ thối nữa? Vậy chúng ta ăn gì?”
“Kh , vì lại kh bán? Đậu phụ thối ngon đến thế, hơn nữa việc buôn bán của cũng tốt mà.”
Hai chỉ cảm th như tiếng sét đ.á.n.h ngang đầu, bọn họ thích ăn đậu phụ thối nhất!
Mỗi ngày đều đến mua một chút, đột nhiên kh còn nữa, cảm th lòng trống rỗng.
Lâm gia gia bày hết nguyên liệu làm miến lạnh ra: “Đậu phụ thối thì kh còn nữa, đợi đến mùa thu hãy nói. Bắt đầu từ hôm nay, ta bán miến lạnh, các ngươi thể mỗi ngày đều đến ăn.”
“Miến lạnh?!”
“Ừm! Một bát tám văn, mùa hè nóng bức này, ăn miến lạnh là tuyệt vời nhất.”
“Miến lạnh?”
Hai tò mò nguyên liệu trên sạp của : “Miến lạnh ngon bằng đậu phụ thối kh?”
“Đương nhiên ! Nhưng đây là hương vị kh giống nhau! Ăn vào chắc c sự khác biệt!”
Hai đàn nhau, “Vậy... cho chúng ta mỗi một bát!”
Hôm nay là ngày đầu tiên Lâm gia gia bán miến lạnh, bát đũa thì mang đủ, nhưng lại kh mang bàn ghế.
“Các ngươi muốn ăn, chỉ thể đứng bên cạnh ăn, tạm thời kh bàn.” Ông nhắc nhở.
Hai cũng kh để ý.
Lâm gia gia gật đầu, thoăn thoắt giúp họ trộn miến lạnh.
Nửa bát mì lớn đã được làm nguội bằng nước lạnh, cho thêm dưa chuột thái sợi, cà rốt thái sợi, thịt gà thái sợi, một thìa c nước sốt lớn, một thìa dầu ớt, một thìa lạc rang giã nhỏ, cuối cùng múc thêm một thìa sốt mè, trộn đều, vậy là bát miến lạnh đã sẵn sàng.
“Ăn !”
Hai ngửi th mùi dưa chuột th mát, còn mùi thơm của dầu ớt, nhịn kh được nuốt nước bọt.
Cầm bát lên liền kh kịp chờ đợi, ngồi xuống bậc đá ven đường ăn ngon lành.
Miến lạnh ăn vào th mát giải nhiệt, lại dai ngon, dưa chuột và cà rốt trộn với mì đưa vào miệng, quả là một sự hưởng thụ!
Ăn mì vào mùa này, ai mà kh đổ mồ hôi đầm đìa?
Nhưng miến lạnh này ăn vừa ngon vừa giải nhiệt!
Hai còn đâu nhớ gì đến đậu phụ thối nữa? Miến lạnh này chính là món khoái khẩu mới của bọn họ!
Th bọn họ ăn ngon như vậy, Lâm gia gia mãn nguyện cười cười, xem ra và Thẩm sư phụ đã kh uổng c học tập!
Tuy nói là làm kh thể sánh được với Thẩm sư phụ, nhưng chắc cũng kh tệ.
Miến lạnh này một bát là tám văn, chắc c kiếm được nhiều tiền hơn. Ông cũng đã tích góp được kha khá , đợi thêm vài ngày sẽ mua m chiếc khóa bạc nhỏ tặng cho m đứa trẻ.
Tiền bán đậu phụ thối, Thẩm Chỉ hoàn toàn kh chịu nhận của , cũng ngại, chỉ thể mua thêm nhiều đồ cho bọn trẻ thôi.
Lâm gia gia đang nghĩ ngợi, hai đàn đã ăn xong mì.
“Lão gia tử! Cho ta thêm một bát nữa! Ta còn chưa ăn đã miệng!”
“Ta cũng muốn! Ta cũng muốn! thể cho ta thêm chút dưa chuột thái sợi được kh? Dưa chuột này ngon quá!”
“Được!”
Ăn nhiều là tốt, ăn nhiều là tốt.
Ăn nhiều, tiền sẽ nhiều, tiền, cháu muốn ăn gì cũng , muốn dùng gì cũng được!
Ông sớm đã xem những đứa trẻ nhà họ Chu như chính cháu ruột của .
Chưa có bình luận nào cho chương này.