Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Xuyên Thành Ác Nữ, Ta Chỉ Muốn Làm Giàu Nuôi Cả Nhà

Chương 37: Thỏ Non Xào Gừng Cay Nồng

Chương trước Chương sau

Thẩm Chỉ nhận l con thỏ béo.

Con thỏ nặng, ước chừng được ba bốn cân.

Tiểu gia hỏa này kh chịu nói thật, cũng kh biết rốt cuộc là ta kiếm được từ đâu.

Mong là đừng ăn trộm của khác là được.

thỏ, Thẩm Chỉ cũng nảy ra ý tưởng nấu ăn.

Vừa hay sau nhà trồng gừng, gừng bây giờ còn non, dùng để xào thỏ là tuyệt nhất.

“Nếu Chu Chu đã bắt được thỏ, vậy hôm nay chúng ta sẽ ăn thịt thỏ, nương thân sẽ làm cho các con một nồi Thỏ Non Xào Gừng Cay Nồng.”

Chu Cẩm Chu và Chu Cẩm Niên đồng loạt nuốt nước bọt, món thỏ gì mà nghe tên thôi đã th ngon .

Ba mẹ con đang nói chuyện, Chu Trường Phong ngoảnh đầu lại, về phía họ cách cả gian nhà chính.

Họ nói gì kh nghe rõ lắm, trong lòng chút nóng nảy.

Quyết định xong hôm nay ăn gì, Thẩm Chỉ xách thỏ vào bếp, vo gạo nấu cơm. Thỏ được làm sạch, chặt thành miếng nhỏ, ướp với rượu nấu ăn, hành và gừng. Nàng lại ra đào vài củ gừng non tươi rói.

Trong lúc đào gừng non, nàng còn lén lút tưới nước Linh Tuyền lên các loại rau củ.

Trở lại nhà bếp, thịt thỏ đã ướp gần đủ. Nàng vớt hành gừng ra, trần sơ thịt thỏ qua nước sôi, sau đó cho thêm muối, bột ngọt, đường trắng, tiêu xay, dầu hào, bột năng vào trộn đều, tiếp tục ướp.

Gừng non, ớt đỏ và ớt x thái sợi, thái thêm vài lát tỏi, ớt ngâm, gừng ngâm và hành lá để sẵn.

Thịt thỏ ướp gần xong, bắc nồi lên bếp, đun nóng dầu.

Dầu nóng già, nàng đổ thịt thỏ vào.

“Xì xèo”

Khoảnh khắc thịt thỏ rơi vào dầu nóng, phát ra âm th vui tai, cùng với hương thịt thơm lừng tỏa ra, cả căn bếp tràn ngập hơi ấm nồng nàn của cơm khói lửa.

Thịt thỏ xào đến bảy tám phần chín thì vớt ra, tiếp đó dùng dầu còn lại, cho lát tỏi, ớt ngâm, gừng ngâm, hoa tiêu và tương đậu cay vào xào cho dậy mùi.

Sau đó đổ thịt thỏ vào xào thêm lát nữa, cho gừng non thái sợi, ớt x ớt đỏ thái sợi vào xào tiếp, cuối cùng rưới thêm một muỗng dầu hoa tiêu, một phần Thỏ Non Xào Gừng Cay Nồng thơm cay nồng nàn liền được hoàn thành.

Thẩm Chỉ ngửi mùi thơm đậm đà, kh nhịn được nuốt nước bọt.

Nàng kiềm chế cơn thèm, lại nh chóng nấu một nồi c trứng nấm.

Chu Cẩm Chu và Chu Cẩm Niên ngửi th mùi thơm, kh biết từ lúc nào, đã lén lút mò đến cửa bếp.

Hai tiểu gia hỏa đầu kề đầu, chớp chớp đôi mắt to tương tự nhau, chằm chằm bóng lưng Thẩm Chỉ, hai chiếc mũi nhỏ ra sức hít hà, say mê ngửi mùi.

“Ọt ọt…”

“Khụt khịt khụt khịt…”

Hai tiểu gia hỏa lúc thì bụng kêu ọt ọt, lúc thì hít hà nước dãi.

“Thơm quá… lại… thơm đến vậy chứ?”

Chu Cẩm Niên lẩm bẩm một tiếng, suýt chút nữa bị nước bọt tự tiết ra làm nghẹn.

Nấu xong c, Thẩm Chỉ quay đầu lại, hai tiểu gia hỏa đang nheo mắt đứng c ở cửa bếp, kh nhịn được bật cười.

“Hai con mèo tham ăn này, mau vào bưng thức ăn .”

Hai tiểu gia hỏa bước chân ngắn ngủn vào, nhưng mới được một bước thì loạng choạng, suýt nữa ngã sấp mặt.

Thẩm Chỉ ngẩn ra.

Hai tiểu gia hỏa ngơ ngác.

Phản ứng một lúc, Chu Cẩm Niên xoa xoa chân ngắn của , mặt đỏ bừng, “Nương thân… con… con bị tê chân …”

Chu Cẩm Chu cũng nhận ra mất mặt đến mức nào, nếu đây là chiến trường, mà bị tê chân, chẳng sẽ c.h.ế.t chắc ?

Các bá bá Đoàn trưởng chắc c sẽ mắng c.h.ế.t !

Nhưng ta nh chóng tìm ra lý do bào chữa cho , thực sự kh lỗi của , là vì thịt thỏ nương thân xào quá đỗi thơm ngon!

nhớ trước kia các bá bá Đoàn trưởng gặp may được thịt thỏ, họ chỉ hầm lên, cho chút muối và rau củ, hầm một nồi lớn.

Mỗi họ thể được chia một miếng thịt và một bát c rau lớn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-th-ac-nu-ta-chi-muon-lam-giau-nuoi-ca-nha/chuong-37-tho-non-xao-gung-cay-nong.html.]

lần được ăn, liền cảm th thịt chính là thứ ngon nhất trên đời, kh còn gì ngon hơn nữa.

Nhưng thể tự kiểm soát kh chú ý đến c thịt, lúc hầm thịt thỏ còn thể tuần tra cùng các thúc thúc.

Nhưng hôm nay ngửi th mùi vị này, chỉ muốn ở lại đây, chân kh thể nhúc nhích nổi.

Thành ra vì đứng yên quá lâu, chân liền tê dại .

Chu Cẩm Chu cảm th uổng c làm tiểu chiến sĩ, kh ngờ lại bị món ăn này mê hoặc dễ dàng như vậy. Haizz, thật chẳng ra thể thống gì.

cúi gằm đầu nhỏ, ngượng ngùng vô cùng, thật quá mất mặt.

Bộ dạng e thẹn của hai đệ khiến Thẩm Chỉ tâm tình đại hỉ.

Nàng xoa đầu cả hai, “Vậy thì tự từ từ dịch vào Chính sảnh ngồi , nương thân bưng thức ăn ra.”

Hai tiểu t.ử biết hiện giờ kh giúp được gì, chỉ tổ thêm phiền, bèn ngoan ngoãn rời khỏi phòng bếp.

Món Thỏ Con Xào Gừng cay nồng, C Nấm Trứng gà cùng cơm gạo nóng hổi được dọn lên bàn.

Chu Cẩm Chu và Chu Cẩm Niên đồng loạt bò lên bàn, kh chớp mắt.

Chu Trường Phong nằm trên giường, ngửi th mùi Thỏ Con Xào Gừng cay tê pha lẫn vị chua thơm, kh nhịn được mà ngó nghiêng ra ngoài.

Đây là lại làm món ngon gì nữa? lại thơm đến vậy?

Trước đây Thẩm Chỉ nấu ăn đâu ngon, đột nhiên lại làm ra món thơm lừng thế này.

Y nuốt nước bọt, đáy mắt thoáng qua một tia mong đợi, nhưng chốc lát sau, tia mong đợi đó lại biến thành sự ảm đạm.

“Chu Trường Phong, dùng bữa thôi, tiểu tướng c e thẹn, ta ôm đây?”

Thẩm Chỉ dò xét trêu chọc y, nhận lại một ánh mắt sắc lẻm, nàng cũng kh th vô vị, cứ thế ôm y ra ngoài.

Chu Trường Phong bất tr khí mà ngửi hương thơm, lại kh thể nói ra lời từ chối.

“Dùng bữa thôi, hôm nay chúng ta ăn thịt thỏ rừng do Chu Chunhà ta bắt về. Thỏ rừng béo múp míp, thịt non vô cùng.”

Chu Trường Phong khẽ nhíu mày, “Thỏ rừng do Chu Chubắt ư?”

“Chu Chu, con đừng vào rừng nữa, trong đó nguy hiểm lắm.”

Ngày trước Chu Cẩm Chu chưa từng nghe lời y, lại còn luôn dùng lời lẽ ác độc với y. Chu Trường Phong kh biết lời nói ra y nghe hay kh, chỉ đành cố gắng làm cho giọng nói mềm mỏng hơn, thái độ ôn hòa hơn.

Tiểu t.ử này vốn luôn nghịch ngợm, nếu cứ cố chấp lên núi, lỡ xảy ra chuyện gì trong rừng thì làm .

“Con xin lỗi, phụ thân.”

Chu Cẩm Chu gỡ ánh mắt đang dán chặt vào thịt thỏ lên, quay sang Chu Trường Phong xin lỗi, “Con kh cố ý, sau này con sẽ kh tùy tiện chạy lung tung nữa, khiến lo lắng .”

Chu Trường Phong ngây .

Thẩm Chỉ nheo mắt lại.

Chu Cẩm Niên trợn tròn mắt!

Trời ơi! vừa nghe th gì thế này?!

Ca ca đã xin lỗi phụ thân! Ca ca đó! Đây chính là cái tên ca ca xấu xa luôn bắt nạt phụ thân và đó! xin lỗi ư?!

Chu Cẩm Niên kh dám tin vào tai .

“Nhưng con bắt thỏ giỏi, con biết làm bẫy. Nếu ngày nào con cũng bắt được thỏ, phụ thân, nương thân và đệ đệ sẽ thịt ăn mỗi ngày, chúng ta còn thể đem bán nữa!”

Chu Cẩm Chu vừa căng thẳng liền kh nhịn được nói nhiều, sợ hãi, hoảng loạn, sợ rằng nếu làm gì kh tốt, phụ thân và nương thân sẽ kh cần nữa.

Khi đó lại trở thành đứa trẻ kh cha mẹ.

Chu Trường Phong và Thẩm Chỉ càng lúc càng kinh ngạc.

Chu Cẩm Niên gãi gãi đầu, đôi mắt to tròn xoe, ngay cả miệng cũng há ra hình chữ “O”.

Kh biết nghĩ đến ều gì, Thẩm Chỉ lặng lẽ xới cơm cho mọi . Khi mọi đều im lặng, kh khí trở nên gượng gạo, nàng nói: “Ăn cơm , ăn cơm . Chu Chunhà chúng ta cũng biết thương phụ thân và nương thân , đúng là đứa con ngoan.”

Chu Cẩm Chu hơi đỏ mặt.

Chu Trường Phong mím môi, Chu Cẩm Chu một cái, muốn nói gì đó nhưng cuối cùng vẫn im lặng.

Chu Cẩm Niên đảo mắt l lợi, nh sau đó liền ôm bát cơm cười vui vẻ.

Mặc kệ! Ca ca đã biến thành ca ca tốt , vậy là một trong những ước nguyện của đã thành hiện thực! vui quá chừng!


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...