Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Xuyên Thành Ác Nữ, Ta Chỉ Muốn Làm Giàu Nuôi Cả Nhà

Chương 386:

Chương trước Chương sau

Thoáng cái lại một tháng trôi qua.

Màu x biếc liền trời dần bị một màu vàng nhạt bao phủ.

Thời tiết dần trở lạnh.

“Chu Trường Phong! Nha đầu Thẩm Chỉ! Hai ở nhà kh?”

Sáng sớm tinh mơ, Lam Lập đã tới cửa.

Cả nhà đang dùng bữa sáng.

Lam Lập vừa vào nhà, th bữa sáng trên bàn, nuốt nước bọt: “Ta còn chưa ăn gì đâu.”

Chu Trường Phong: “... Ngồi xuống ăn .”

Bữa sáng phong phú, gồm bánh bao nhỏ, bánh cuốn và cháo.

Lam Lập ăn hết một lồng bánh bao nhỏ, lại ăn thêm một cái bánh cuốn, cuối cùng uống sạch một bát cháo, lúc này mới coi như thoải mái.

Chu Cẩm Chu cùng hai đệ đệ khác vội vàng đeo cặp sách học.

Chu Xương và Lâm Tr cũng gấp gáp đến quán cơm.

“Lam tướng quân, ngươi tìm chúng ta việc gì?”

“Chúng ta đã đàm phán xong với những du mục kia , cứ theo lời hai ngươi nói, 500 cân thổ đậu đổi một con ngựa, bọn họ muốn mười vạn cân.”

“Vậy là hai trăm con ngựa.”

Lam Lập gật đầu: “Ta biết, ngươi yên tâm , ta sẽ tr chừng bọn họ, nếu chất lượng ngựa kh đạt yêu cầu, ta sẽ hủy bỏ giao dịch!”

Tuy nhiên, Lam Lập dự đoán đám kia hẳn sẽ kh giở trò gì.

Lam Lập đã đ.á.n.h nhau với bọn họ nhiều năm, cũng coi như quen biết với thủ lĩnh của họ.

Mỗi lần chiến đấu, ắt hẳn là tộc quần của bọn họ chịu đả kích lớn, buộc xuất chinh.

Nói ra, cũng đáng thở dài.

“Đến lúc đó ta sẽ cùng ngươi.”

“Được!”

Sự việc nh chóng được đưa vào quỹ đạo, Chu Trường Phong và Lam Lập dẫn mất ba ngày để vận chuyển mười vạn cân thổ đậu đến biên giới.

Đó là r giới giữa lãnh địa của họ và du mục.

Và đối diện là từng đàn ngựa cao lớn, khỏe mạnh.

đến trao đổi, hóa ra lại chính là thủ lĩnh của họ!

Lam Lập nheo mắt: “Thủ lĩnh A Mạc, mười vạn cân lương thực các ngươi muốn ta đã mang đến , số ngựa ngươi mang tới đủ kh? Kh vấn đề gì chứ?”

A Mạc khinh thường: “Ngựa của bộ tộc ta là ngựa tốt nhất thiên hạ! Ta kh giống ngươi! Gian trá xảo quyệt! Số ngựa cần giao, một con cũng kh thiếu!”

Lam Lập: “... Ngươi ăn nói kiểu gì thế? Cái gì gọi là gian trá xảo quyệt? Ngươi mới gian trá xảo quyệt! Năm kia là ai lén lút bắt trói m đứa trẻ chăn cừu của chúng ta, bắt ta dùng lương thực đổi l?”

“Còn nữa! Hai tháng trước là ai phái đến trộm lương thực?!”

Lam Lập suýt chút nữa bị hành vi trơ trẽn của này làm cho kinh hãi!

A Mạc: “Ngươi nói bậy! Năm kia ngươi bắt giữ hơn hai mươi con ngựa con của chúng ta! Ta mới bắt con của ngươi!”

“Còn nữa! Ăn trộm lương thực của các ngươi thì ? Ai bảo các ngươi cơ chứ?!”

“Ngươi đúng là trơ trẽn vô liêm sỉ!!” Lam Lập mắng to!

Chu Trường Phong há hốc mồm, kinh ngạc đến mức kh nói nên lời.

Còn các binh sĩ giúp vận chuyển lương thực dường như đã quen với cảnh này, kh hề phản ứng gì.

Sau khi cãi nhau một lúc, Lam Lập thở dốc: “Ta kh muốn tr cãi với như ngươi! Giao ngựa một tay, giao lương thực một tay!”

“Ta cũng kh muốn cãi với ngươi! Cái đồ gian trá xảo quyệt!”

“Phì! Ngươi còn muốn đ.á.n.h một trận kh?!”

Lam Lập làm bộ muốn x lên, nhưng bị Chu Trường Phong kịp thời giữ lại: “Tướng quân, chính sự quan trọng, đừng nóng nảy!”

“Là ta muốn nóng nảy ? Ngươi nghe nói cái lời quỷ quái gì kh? dám mắng ta! Ta nói , trận này đáng đánh! Hòa đàm là vô ích!”

Khóe miệng Chu Trường Phong giật giật, kh ngờ kẻ thù lại là loại như vậy.

Đối phương dường như thực sự kh muốn nói nhiều với họ: “Các ngươi kh giao lương thực ra, ta sẽ tự đến l!”

Lam Lập vẫy tay: “Vận lương thực!”

Các tướng sĩ đối diện cũng dắt ngựa về phía này.

Chỉ hai vị tướng lĩnh đang đối đầu gay gắt, ánh mắt kh biết đã đ.á.n.h nhau bao nhiêu trận .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-th-ac-nu-ta-chi-muon-lam-giau-nuoi-ca-nha/chuong-386.html.]

Cuối cùng, cuộc trao đổi đã hoàn tất.

Cả hai bên lập tức bắt đầu kiểm tra hàng hóa.

Số ngựa mà đối phương giao ra quả thực tốt, Chu Trường Phong kỹ, hầu như con nào cũng mạnh hơn Hắc Bảo của nhi t.ử .

Hắc Bảo đã là con ngựa mà tinh tuyển .

thầm kinh ngạc, bộ tộc A Mạc này thực sự giỏi nuôi ngựa.

Ở phía bên kia, thủ lĩnh A Mạc đã bắt đầu kiểm tra lương thực.

Mở bao bố ra, phát hiện bên trong toàn là những củ đất màu xám xịt, sững sờ!

“Lam Lập! Ngươi gạt ta!!”

Giọng như chu đồng, khiến Lam Lập giật .

“Ngươi nói linh tinh gì thế? Lão t.ử lừa ngươi lúc nào?”

A Mạc tức giận đến mức râu tóc dựng ngược, nhặt một củ thổ đậu ném về phía : “Ngươi tự xem, đây là thứ quỷ quái gì? Mang m củ đất đến lừa ? Lão t.ử cần gạo và bột mì!”

Lam Lập bắt l củ thổ đậu: “Ngươi là đồ kh phân biệt tốt xấu à? Đây đâu củ đất? Đây là bảo bối của chúng ta! Còn tốt hơn cả gạo và bột mì!”

“Nói bậy! Ngươi nói cho ta biết cái thứ này ăn kiểu gì?!”

“Nấu mà ăn, hầm mà ăn, nướng mà ăn! Ăn kiểu gì cũng ngon!”

“Ngươi lừa ta chắc?! Ngươi hoặc là bù lại gạo và bột mì cho lão tử! Hoặc là trả lại ngựa cho ta! Bằng kh! Hôm nay lão t.ử sẽ đ.á.n.h cho các ngươi chạy té đái!”

Lam Lập: “Ta nói ngươi lại kh hiểu tiếng thế?! Đã nói với ngươi đây chính là lương thực !”

“Trả ngựa lại đây cho ta!” Thủ lĩnh A Mạc căn bản kh nghe lọt tai.

Chu Trường Phong thở dài.

bước ra: “Thủ lĩnh A Mạc, thứ chúng ta mang đến quả thực là lương thực, nó kh hề kém hơn gạo và bột mì, nếu ngài kh tin, ta sẽ làm cho ngài ăn ngay bây giờ.”

Thủ lĩnh A Mạc sững sờ.

Nhưng nh chóng phản ứng lại: “Được! Vậy ta sẽ xem kỹ cái củ đất này rốt cuộc là thứ gì! Ta muốn xem nó ăn như thế nào!”

May mắn thay, đã chuẩn bị trước.

Chu Trường Phong l ra một cái lò từ trên xe ngựa.

Lam Lập chớp mắt, các binh sĩ phía sau cũng ngây .

mang theo cái lò này từ lúc nào?

Trên lò còn đang cháy than.

Ngay sau đó, l ra một cái nồi, một ấm dầu, và cuối cùng là một thùng nước.

“Kh... Chu Trường Phong! Ngươi mang theo những thứ này làm gì?”

Chu Trường Phong: “Thổ đậu này bọn họ chưa từng ăn qua, việc này thể dễ dàng thành c được?”

“Ngươi... ngươi quả thực biết liệu sự từ trước.”

Và các tướng sĩ A Mạc ở phía bên kia r giới trực tiếp đến ngây !

Đây là đang làm thức ăn cho họ ăn ?!

Đã làm thì làm món ngon nhất! Để bọn họ biết thổ đậu là thứ tốt thế nào!

Dám chê bai! Đúng là kh mắt !

Lam Lập sai cùng giúp đỡ, kh lâu sau, thổ đậu đã được gọt vỏ, rửa sạch sẽ và thái thành từng miếng nhỏ.

A Mạc kh biết từ lúc nào đã vượt qua r giới, những củ thổ đậu trắng tinh sau khi được rửa sạch, sửng sốt.

Lam Lập th , cười lạnh một tiếng: “Thủ lĩnh A Mạc, ngươi kh sợ ta một đao c.h.é.m ngươi ?! Lại dám tùy tiện bước vào địa bàn của ta?”

“Ngươi câm miệng!” A Mạc chăm chú.

Lam Lập kinh hãi! này kh sợ hãi chút nào ?

Thật sự cho rằng là quân tử, sẽ kh trực tiếp bắt giữ ?

Chu Trường Phong thả thổ đậu vào nồi chiên.

Cái nồi này lớn, thể chiên được hơn nửa chậu thổ đậu trong một lần.

Chiên kh biết bao lâu, thổ đậu vừa chín tới, Chu Trường Phong vớt ra một nửa bỏ vào một cái nồi khác.

Ngay sau đó, lại l ra bột ớt ngũ vị hương, hành lá và rau mùi từ trên xe ngựa.

Tất cả đều rắc vào thổ đậu, bưng nồi xóc mạnh m cái, một mùi hương đặc trưng lập tức lan tỏa.

Thủ lĩnh A Mạc lén lút nuốt nước miếng.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...