Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Xuyên Thành Ác Nữ, Ta Chỉ Muốn Làm Giàu Nuôi Cả Nhà

Chương 412: Rụt Đầu Rùa

Chương trước Chương sau

Tần Cửu An ngồi một bên, ánh mắt phức tạp Lam Nguyệt, kh nói lời nào, cũng kh dám thẳng vào nàng.

Chỉ là thỉnh thoảng lén lút nàng một cái.

Dù hành động của kh quá rõ ràng, nhưng Lam Nguyệt làm thể kh cảm nhận được?

Ánh mắt nàng đảo qu một vòng, như thể đang quan sát căn phòng, nhưng chỉ cốt là để thoáng qua khuôn mặt .

Một lúc sau, Tần Cửu An đột nhiên đứng dậy, "Trời đã tối , ta xin phép về trước."

Thẩm Chỉ kh kìm được dặn dò: "Nhớ đắp thêm hai lớp chăn, đun chút nước đổ vào bình chườm nước nóng đặt trong chăn ấm."

Vết thương cụt tay của Tần Cửu An kh được để bị lạnh, mỗi lần bị lạnh, vết thương sẽ đau nhức.

"Ta biết ." phất tay bước ra khỏi cửa.

Lam Nguyệt chớp mắt một cái, làm như kh chuyện gì cúi đầu tiếp tục nói chuyện với ba tiểu gia hỏa.

Cứ như thể hoàn toàn kh bận tâm đến việc hay ở.

Vừa ra khỏi cửa.

Bên ngoài tuyết lớn như l ngỗng đang rơi.

Tần Cửu An khép chặt quần áo trên , lao thẳng vào giữa gió tuyết.

kh về nhà, mà đến hiệu thuốc.

Lão Thần y thích sự yên tĩnh, sống một trong hiệu thuốc, chỉ cần đến đó là chắc c sẽ tìm th .

Lão Thần y sắp ngủ , đột nhiên nghe th tiếng đập cửa, tưởng rằng mắc bệnh cấp tính, vội vàng mở cửa.

Ngoài cửa, Tần Cửu An đội trên đầy gió tuyết, như một khối băng.

"Kh , đêm hôm khuya khoắt ngươi đến làm gì? khó chịu kh?"

Lão Thần y vội vàng kéo vào trong tiệm.

Thời tiết quá lạnh, tuyết rơi trên tóc và mặt, vừa vào nhà đã tan thành nước.

Lão Thần y đưa cho một cái khăn.

Trong lúc lau mặt, lau tóc, Lão Thần y đã từ đầu đến chân, cũng kh th vết thương nào, tr cũng kh giống như bị bệnh.

Trong lòng kh khỏi nghi ngờ.

"Tần tiểu tử, ngươi đến đây làm gì?"

Tần Cửu An hít mũi một cái, mới mở lời: "Thần y, thể xóa sẹo được kh? Loại sẹo đó tr giống như bị bỏng, nhưng lại đáng sợ hơn, màu đen."

Nói xong, hai mắt mở to, chất chứa đầy sự mong mỏi.

"Xóa sẹo? Vết sẹo bỏng này làm thể xóa được? Huống hồ còn là vết sẹo nghiêm trọng hơn cả bỏng."

Th vẻ mặt thất vọng rõ rệt, lại hỏi: "Vết sẹo đó từ đâu mà ?"

"Là bị độc trùng cắn."

Tương tự như vết sẹo bỏng, màu sắc lại sâu đậm, độc trùng...

Lão Thần y nhíu mày, đại khái đã biết là loại độc trùng gì .

Nhưng... chính vì biết, chỉ đành lắc đầu với Tần Cửu An.

"Nếu quả thực là loại sẹo ngươi nói, thì kh thể xóa được. Ngươi cứ đưa đó tới cho ta xem vào ngày mai, biết đâu kh loại độc trùng ta nghĩ."

Tần Cửu An nghiến răng, "Được..."

"Chỉ là xóa sẹo thôi, đâu bệnh nặng gì, cớ ngươi lại chạy đến đây vào lúc đêm khuya như vậy? Bên ngoài tuyết rơi lớn lắm đúng kh?"

Lão Thần y thở dài, "Ngươi cầm ô về sớm , đợi thêm một lát nữa, e rằng sẽ khó đ."

Trên đường từ y quán trở về, Tần Cửu An cúi gằm mặt, trong đầu toàn là Lam Nguyệt.

Hồi tưởng lại khuôn mặt xinh đẹp kinh diễm trước kia của nàng, lại nghĩ đến chiếc mặt nạ cùng vết sẹo dưới mặt nạ của nàng hiện giờ, kh khỏi thở dài.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-th-ac-nu-ta-chi-muon-lam-giau-nuoi-ca-nha/chuong-412-rut-dau-rua.html.]

Nàng dường như yêu cái đẹp, hầu như lần nào gặp nàng, nàng cũng mặc váy áo lộng lẫy, trên đeo những viên ngọc trai, chu nhỏ xinh xắn.

Ngay cả chiếc mặt nạ hiện giờ đeo cũng tinh xảo.

Một cô gái theo đuổi sự hoàn hảo, sự xinh đẹp ở mọi khía cạnh, ngoài miệng nói kh bận tâm đến vết sẹo trên mặt, nhưng trong lòng thì ?

Nàng kh thể kh bận tâm... Nét buồn bã ẩn giấu dưới nụ cười của nàng, th rõ.

Về đến nhà, Tần Cửu An kh đun nước đổ vào bình chườm nóng, nằm trên giường, cả rũ rượi.

Một đêm kh ngủ, thêm thân thể băng giá, sáng hôm sau tỉnh dậy, vết thương ở cánh tay cụt truyền đến từng cơn đau nhói.

Tần Cửu An nhíu mày, tùy ý xoa xoa vài cái, đứng dậy đến nhà họ Chu.

"Tần Cửu An! Đêm qua ngươi trộm à? sắc mặt lại tệ đến thế?"

vừa bước vào, tinh thần tiều tụy, vẻ mặt tái x, tr như bệnh nan y.

Thẩm Chỉ kéo cánh tay , lạnh buốt, nàng hít sâu một hơi, cố gắng giữ bình tĩnh, "Đêm qua ta dặn dò ngươi những gì, ngươi đều kh nghe đúng kh?"

Tần Cửu An mấp máy môi, tỏ vẻ chẳng quan tâm, "Ta kh , cánh tay cũng kh đau, hơn nữa ta đã làm theo lời ngươi dặn, ngươi yên tâm ."

"Hừ... Ngươi xem ta là đứa trẻ lên ba ?"

Thẩm Chỉ trừng mắt , "Vào đây cho ta!"

Nàng kéo Tần Cửu An vào chính sảnh.

Ấn ngồi xuống ghế dài, vào bếp.

đến sớm, chỉ Thẩm Chỉ, Chu Trường Phong và Chu Xương cùng những lớn khác đã dậy.

Còn m đứa nhỏ và Lam Nguyệt lưu lại qua đêm vẫn đang ngủ.

Sáng sớm, trong nhà đã đốt than củi, ấm áp vô cùng.

Tần Cửu An cảm th như được sống lại ngay lập tức.

Kh lâu sau, Thẩm Chỉ ra, nàng mang theo một bình chườm nước nóng, còn bưng ra một ly nước gừng đường đỏ đang bốc hơi nghi ngút.

"Uống hết thứ này , bình chườm nước nóng thì đặt lên vết thương của ngươi mà ủ ấm."

Bình chườm nước nóng được bọc bằng một lớp vải dày, trên đó còn may một sợi dây rộng bản, hoàn toàn thể cố định trên vết thương của .

Thẩm Chỉ kh chịu được, giúp cố định lại. Tần Cửu An nhấp từng ngụm nhỏ uống hết nước gừng đường đỏ.

"Đến sớm thế làm gì? Tự hành hạ thành ra như vậy, lại là vì ai?" Thẩm Chỉ dường như đã thấu hết thảy.

"Ta nói ngươi chút tiền đồ nào kh? Nếu miệng nói kh ý gì với ta, vậy thể giấu kỹ trái tim của ngươi được kh?"

Tần Cửu An há miệng, muốn phản bác, nhưng Thẩm Chỉ kh cho cơ hội đó, "Nếu đã quan tâm ta đến thế, ngươi thể can đảm hơn một chút được kh?"

"Ngươi... ngươi nghĩ nhiều ..." Tần Cửu An chột dạ nói.

Thẩm Chỉ bĩu môi, "Ở trước mặt ta, ngươi đừng giả vờ nữa."

Tần Cửu An cúi đầu, im lặng kh nói.

cầm một viên kẹo sữa cho vào miệng, chầm chậm nhai.

Một lúc sau, đột nhiên nói: "Nghe nói... y thuật của Thần y cao minh, việc xóa sẹo này, lẽ ... cũng làm được chăng?"

Nói đoạn, ngước mắt Thẩm Chỉ một cái, Thẩm Chỉ kh biểu cảm gì.

Tần Cửu An ho khan một tiếng, "Ta chỉ nói vậy thôi, một cô nương bị hủy dung, là bình thường, ai cũng sẽ th đáng tiếc."

"Hôm nay là Tết, các ngươi kh nói là sẽ đón Thần y đến đoàn viên ? Nhân tiện thể hỏi xem, dù cũng chỉ là việc dễ như trở bàn tay."

Thẩm Chỉ uống một ngụm nước, "Vết sẹo trên mặt khác can hệ gì đến ta, ta đã nói là đã gặp qua nhiều d y , sẹo kh thể xóa được thì chính là kh thể xóa được."

"Thần y khác với những khác, biết đâu thể làm được."

"Vậy Lam Nguyệt tự sẽ nghĩ cách thôi, chúng ta lo lắng vu vơ cũng vô ích."

Tần Cửu An mím môi, "Thẩm Chỉ!"

Thẩm Chỉ cười khẩy một tiếng, "Ta th ngươi đúng là kh tiền đồ! Lo lắng cho ta muốn c.h.ế.t, mà lại cứ ở đây làm con rùa rụt đầu!"


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...