Xuyên Thành Ác Nữ, Ta Chỉ Muốn Làm Giàu Nuôi Cả Nhà
Chương 436: Dụ dỗ
Thẩm Chỉ kh chỉ mang theo rượu, mà còn tự mang theo m chiếc chén sứ trắng.
Hai vị chủ tiệm vừa bước đến gần, đã th rượu quả màu đào được rót vào chén sứ trắng, tr vô cùng đẹp mắt.
Mùi thơm thoang thoảng của rượu cũng tỏa ra.
Hai kinh ngạc nhau, tuy họ đã từng uống rượu, nhưng những loại rượu kia đều màu vàng nhạt, mùi rượu kh hề đậm đà và th khiết như thế này.
Chu Trường Phong nâng chén rượu đào nhấp một ngụm, cảm thán: “Chỉ Chỉ, vẫn là rượu đào nàng ủ ngon nhất.”
Thẩm Chỉ: “Đương nhiên !”
Chu Cẩm Chu: “Cha, đâu kh biết tài nghệ của nương thân.”
Chu Cẩm Niên: “Đúng thế! Rượu đào này vừa ngọt vừa thơm! Thật là ngon tuyệt.”
Mộc Mộc: “Lần trước ta lén uống hai ngụm, ôi chao! Đúng là ngon c.h.ế.t được!”
Khóe miệng Thẩm Chỉ kh nhịn được mà co giật.
Tiểu Mộc Mộc này thật kh ngờ, lại thể bu lời kinh như vậy.
Tốt lắm, tốt lắm!
Th các ca ca nói năng vẻ chuyên nghiệp, Tiểu Đoàn T.ử đang ngồi trên đùi cha cũng dùng sức gật đầu, “Ngon! Ngon!”
Hai vị chủ tiệm nghe mà ngây .
Rượu này tuy đẹp thật, nhưng ngon như bọn họ nói kh?
Chu Bỉnh Lâm: “Khụ… Tiểu đệ, vừa nãy nghe các ngươi nói đây là rượu nhà tự ủ?”
Chu Trường Phong đặt chén rượu xuống, liếc bọn họ, “Đúng vậy, hai vị việc gì ?”
Chu Bỉnh Lâm và Lâm Huyên nhau, mới dò hỏi: “Rượu nhà ngươi thật sự ngon như lời các ngươi nói ?”
Chu Trường Phong nhíu mày.
Thẩm Chỉ mỉm cười, lại l thêm hai chiếc chén sứ, rót hai chén rượu đặt trước mặt hai .
“Đã là yêu rượu, hai vị thể giúp ta nếm thử xem tay nghề của ta so với rượu trong tửu lầu này thì thế nào?”
Hai vị chủ tiệm nhướng mày, kh khách khí, bưng rượu đào lên nhấp từng ngụm nhỏ.
Rượu đào vừa vào miệng, hai đã sững sờ.
Cẩn thận nếm thử, họ phát hiện rượu này kh chỉ mang theo vị ngọt th, vị ngon mát lạnh, mà còn hương thơm trái cây của đào.
Quan trọng là cái nồng độ rượu này lại còn mạnh hơn những loại rượu họ từng uống trước đây.
“Rượu ngon! Quả là rượu ngon!”
Chu Bỉnh Lâm vốn là thích uống rượu, bằng kh ban nãy cũng sẽ kh vì nghe th chuyện về rượu mà kh nổi.
Trước đây, tưởng rằng những loại rượu từng uống đã là đủ tốt, nhưng hôm nay uống loại rượu này, mới biết thế nào là Quỳnh Tương Ngọc Lộ thực sự.
“Vị phu nhân này, tay nghề ủ rượu của quả thật quá tuyệt vời! Ta đã uống qua nhiều loại rượu, nhưng chưa từng loại nào khiến ta kinh ngạc đến vậy!”
“Đúng thế! Rượu của Nghênh Phong Lâu này đã là kh tồi , nhưng so với loại rượu này thì lại kém xa.”
Thẩm Chỉ cười nhẹ, “Hai vị thích là được.”
Hai nhấp từng ngụm nhỏ, kh nỡ uống hết một lần, nhưng một chén rượu vốn kh bao nhiêu, cũng cạn.
Hai đều cảm th chưa đã thèm.
Hai nhau, Chu Bỉnh Lâm kh nhịn được nói: “Tại hạ một lời thỉnh cầu, kh biết rượu phu nhân ủ thể bán cho hai chúng ta một ít kh? Bạc kh là vấn đề.”
Thẩm Chỉ sang Chu Trường Phong.
Chu Trường Phong mím môi, “Kh giấu gì hai vị, nhà chúng ta ở Bắc Dương, rượu đào này là đặc sản của gia đình ta, bán ở Bắc Dương cũng chạy, nếu hai vị muốn mua, thể đến đó mua.”
Thẩm Chỉ: “Phu quân ta nói đúng, chuyến này chúng ta ra ngoài kh mang theo nhiều rượu, chỉ mang theo vài vò, e rằng kh thể bán cho hai vị được. Nếu hai vị đến Bắc Dương, hỏi thăm một chút là biết ngay. Hơn nữa, nhà chúng ta kh chỉ mỹ tửu, mà các món ăn trong quán cơm nhà ta cũng đáng để nếm thử.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-th-ac-nu-ta-chi-muon-lam-giau-nuoi-ca-nha/chuong-436-du-do.html.]
“Bắc Dương?!”
Hai ngẩn ra, họ chưa từng đến đó, nhưng…
“Nghe nói Bắc Dương hoang vu, nơi đó lại thể trái cây để ủ rượu ?”
“Phụt!”
Nghe lời này, Chu Cẩm Niên kh nhịn được cười phá lên, “Vị bá bá này, sợ là chưa từng đến Bắc Dương kh?”
Chu Bỉnh Lâm ngập ngừng một lát, gật đầu, “Quả thật chưa từng .”
Chu Cẩm Niên: “Ôi chao, vậy thì kh trách kh biết , Bắc Dương nhà chúng ta bây giờ kh còn như xưa nữa, bây giờ nhiều thứ ngon và vui chơi. Hai tháng nữa đến đó, thể cưỡi ngựa phi nước đại trên thảo nguyên, thể ăn quả đào và đào dầu ngọt lịm, còn thể uống rượu quả nhà chúng ta!”
Mộc Mộc: “Cũng thể ăn đồ ngon, ăn lẩu! Ăn đậu phụ thối, xiên nướng, ăn đồ nướng, còn thể ăn mì lạnh…”
Tiểu t.ử liệt kê một đống.
Chu Bỉnh Lâm và Lâm Huyên nghe mà lòng ngứa ngáy, Bắc Dương thật sự tốt đến vậy ?
“Ôi chao, Bắc Dương nhà chúng ta nhiều thứ vui và ngon để chơi!” Nói đến cuối, miệng Mộc Mộc khô khốc.
Chu Cẩm Niên l ra m gói gi dầu từ chiếc túi đeo chéo nhỏ của .
Mở từng gói ra, một gói thịt bò khô ma lạt, một gói kẹo nougat, một gói trái cây s khô.
“Bá bá, muốn nghe thì ngồi xuống, vừa ăn vừa nghe, bọn con sẽ kể tiếp cho nghe!”
Hai cúi đầu th những món ăn vặt đặt trên bàn, chưa từng th bao giờ.
Nhưng ngửi th mùi thì khá thơm.
“Ăn , đừng khách khí!” Chu Cẩm Niên tỏ vẻ đệ thân thiết.
Chu Trường Phong: “Những thứ này cũng là đặc sản của Bắc Dương chúng ta, hai vị cũng thể nếm thử.”
Hai tò mò nếm thử.
Họ nếm từng loại, ăn xong, hai trố mắt kinh ngạc.
“Cái này… đây là thịt ? Bên trong thêm thứ gì vậy? lại thơm đến thế?!”
Bên trong được thêm các loại hương liệu, còn thêm ớt và hoa tiêu để ướp, mùi vị tự nhiên là ngon.
Hơn nữa, ớt chỉ nhà họ , hoa tiêu ở đây hình như cũng kh m ăn.
Cứ như vậy, đối với họ, món thịt bò khô này thật sự quá mới lạ.
“Đây là thịt bò khô ma lạt nhà chúng ta tự chế biến, Bắc Dương nhiều bò dê, Bắc Dương chủ yếu ăn thịt bò và thịt dê, loại thịt bò khô này dùng ớt, cũng là loại chỉ ở Bắc Dương chúng ta, nói ra thì các cũng chẳng mua được đâu.”
Hai kinh ngạc kh thôi, cái gì cũng là của Bắc Dương vậy, trước khi quen biết gia đình này, họ chưa bao giờ biết Bắc Dương lại tốt đến vậy!
Chu Trường Phong ăn một miếng rau, tặc lưỡi tỏ vẻ chê bai, “Món ăn này bán đắt muốn c.h.ế.t, nhưng mùi vị quá tệ, hai vị thật đáng thương, e là chưa từng được ăn món ngon nào kh?”
Hai sửng sốt, họ món ăn trên bàn.
Thịt nai hầm, thịt bò hầm, đây đều là những món ăn khó kiếm, thịt nai và thịt bò dựa vào may mắn mới thể ăn được, hơn nữa mùi vị ngon.
trong mắt gia đình này lại chẳng là gì cả?
Thẩm Chỉ lắc đầu, “ nghĩ nơi nào cũng giống Bắc Dương chúng ta, nhiều đồ ăn ngon đến thế ?”
“À , hai vị làm nghề gì vậy, trang phục kh tầm thường, là làm ăn kinh do ?” Chu Trường Phong bỗng nhiên chuyển đề tài.
Lâm Huyên: “Nhà ta cũng mở quán cơm.”
Chu Bỉnh Lâm: “Ta mở tiệm tạp hóa, mở nhiều cửa hàng, tiệm ta bán đủ thứ.”
Chu Trường Phong đập mạnh xuống bàn, “Ôi chao! Vậy thì hai vị thể đến Bắc Dương nhập hàng đó! Rượu này, thịt bò khô, khoai tây, trái cây s khô, đều thể mang về bán, c việc kinh do chắc c sẽ phát đạt!”
Trong lòng hai rung động mạnh mẽ, bị dụ dỗ đến mức hận kh thể lập tức ngay.
“Ôi chao, nhớ là qua hai tháng nữa hãy nhé, vừa lúc trái cây chín rộ, còn thể uống trà sữa và nước ch mát lạnh nữa.” Chu Cẩm Niên lại lẩm bẩm thêm một câu.
Chưa có bình luận nào cho chương này.