Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Xuyên Thành Ác Nữ, Ta Chỉ Muốn Làm Giàu Nuôi Cả Nhà

Chương 56: Cảm giác như đang chạy

Chương trước Chương sau

“Nương thân nương thân! Chiếc ghế thần kỳ này dùng để làm gì ạ?”

“Chiếc ghế này thật tốt! Kh cần bộ cũng thể ra ngoài được!”

Thẩm Chỉ hoàn hồn, khoác vai hai tiểu tử, “Dù cũng kh làm cho hai đứa các con.”

“Vậy…” Mắt Chu Cẩm Niên sáng lên, “ làm cho cha kh ạ?!”

Thẩm Chỉ nhéo cái mũi nhỏ của bé, “Đoán đúng !”

Chu Cẩm Chu vui mừng nói: “Vậy là cha thể tự ra ngoài ! Cha kh cần ở nhà mãi nữa!”

“Nương thân! Tuyệt quá!”

Chu Trường Phong nằm trong phòng ngủ, lắng nghe ba mẹ con cười đùa, kh biết họ đang nói gì, khẩn thiết muốn nghe, muốn th.

Nhưng chỉ thể miễn cưỡng chống đỡ cơ thể ra bên ngoài, ngay cả cảnh vật bên ngoài sân cũng kh thể th.

thất vọng nằm xuống.

“Cha! Cha!”

Đột nhiên, giọng nói trẻ thơ mềm mại vang lên kích động, kèm theo tiếng tạch tạch tạch dồn dập, Chu Cẩm Niên chạy ào vào.

“Cha! Nương thân làm ra thứ lợi hại lắm! thể bay bay!”

“Kh bay bay đâu cha, là xe lăn! Là chiếc ghế thể tự !”

Chu Cẩm Chu bổ sung ở bên cạnh.

Nhưng hai tiểu t.ử nói kh cụ thể, Chu Trường Phong nghe lùng bùng trong tai, vẻ mặt mờ mịt.

“Ôi chao, cha ơi, cha thể ra ngoài ! Cha kh cần nằm trên giường mỗi ngày nữa!”

Lúc này, Thẩm Chỉ bước vào.

Chu Trường Phong về phía nàng, ánh mắt lập tức chạm vào đôi mắt trong veo xinh đẹp của nàng.

Khóe môi Thẩm Chỉ cong lên, “Chu Trường Phong, ta tặng một món quà, đảm bảo sẽ thích!”

Ba mẹ con vẻ mặt hưng phấn, tim Chu Trường Phong cũng đập thình thịch kh rõ nguyên nhân.

Cho đến khi được Thẩm Chỉ đặt lên xe lăn, vẫn chưa hoàn hồn.

Chu Cẩm Niên: “Cha, cha đặt tay lên bánh xe !”

Chu Trường Phong làm theo.

“Cha xoay bánh xe .”

Tay Chu Trường Phong kh sức lực, trong mắt lóe lên một tia u ám, nhưng vẫn làm theo.

Ban đầu kh để tâm, nghĩ rằng hoàn toàn kh thể di chuyển được chút nào.

Nhưng chỉ cần nhẹ nhàng dùng sức một chút, xe lăn đã bắt đầu lăn chầm chậm về phía trước.

Chu Trường Phong kinh ngạc mở to hai mắt.

“Oa!! Chạy ! Chạy !”

Chu Cẩm Niên và Chu Cẩm Chu đuổi theo sau .

Hai tay Chu Trường Phong run rẩy, cơn gió mùa hè nhẹ nhàng thổi qua mặt, mái tóc , một cảm giác như đang chạy.

Kh biết từ lúc nào, càng lúc càng dùng sức, tốc độ xe lăn càng lúc càng nh.

Nụ cười trên mặt cũng ngày càng rạng rỡ.

quá nh, hai tiểu t.ử kh thể đuổi kịp nữa, chỉ thể đứng bên cạnh hết một vòng lại một vòng.

Mày mắt Thẩm Chỉ dịu dàng, ôn nhu gương mặt tươi tắn tuấn tú đang nở nụ cười rạng rỡ.

Nàng cuối cùng cũng th một tia sinh khí, một tia sức sống trên .

Nàng lập tức cảm th hai ngày vất vả như vậy, đều đáng giá.

Hơn nữa, này thể xoay xe lăn nh như vậy, chứng tỏ lực tay của đã mạnh hơn nhiều.

Tay đang hồi phục, nàng tin rằng nh, nửa thân trên của sẽ hồi phục bình thường.

Vết thương nằm trên đốt sống lưng, nửa thân dưới bị liệt nghiêm trọng nhất.

Nhưng cũng sẽ khỏi thôi.

Nàng tin rằng đó chỉ là vấn đề thời gian.

Kh biết đã bao nhiêu vòng, Chu Trường Phong cuối cùng cũng chịu dừng lại.

xoay xe lăn đến trước mặt ba mẹ con, ngẩng đầu Thẩm Chỉ, nụ cười trên mặt cực kỳ tươi tắn, “Cái này là làm cho ta ?”

Mày mắt Thẩm Chỉ cong cong, “Ừm! Đặc biệt làm cho đ!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-th-ac-nu-ta-chi-muon-lam-giau-nuoi-ca-nha/chuong-56-cam-giac-nhu-dang-chay.html.]

“Cha! Đúng là của cha!”

“Cha! Đây là bảo bối của cha! Chỉ một cha thôi đó!”

Thẩm Chỉ đặt hai tay lên vai Chu Trường Phong, đẩy xe lăn về phía trước, “Thế nào, thích kh?”

Chu Trường Phong gật đầu mạnh mẽ, “Ừm! Thích! thích!”

Hai mắt sáng lấp lánh, như đang phát quang.

Thẩm Chỉ cũng bị niềm vui này lây nhiễm.

“Thẩm Chỉ! Cảm ơn nàng! Thực sự cảm ơn nàng!”

Chu Trường Phong cười cười, bỗng nhiên mắt trở nên ướt át.

Thẩm Chỉ khựng lại.

nhận ra lúc này tr thật đáng xấu hổ, vội vàng quay mặt , xoay xe lăn về phía trước.

Thẩm Chỉ kh đuổi theo.

“Chu Trường Phong! sẽ khỏe lại thôi! Chắc c sẽ khỏe lại!”

Nàng gầm lên một tiếng.

Chu Cẩm Chu và Chu Cẩm Niên nhau, cũng hô theo.

“Cha sẽ khỏe lại!”

“Cha là lợi hại nhất! Sẽ khỏe lại thôi! Cha cố lên!”

Ba mẹ con cùng nhau hô to, trong lòng Chu Trường Phong bỗng được tiếp thêm một luồng hơi ấm, đám mây u ám đang đè nặng trong lòng chợt sáng sủa hơn nhiều.

Đúng lúc này, một nhóm dân làng vác cuốc ngang qua ngoài sân.

Nghe th lời Thẩm Chỉ và hai tiểu t.ử nói, ai n đều kh nhịn được thở dài.

“Chắc là bị ngốc chăng?”

“Chu Trường Phong thật đáng tiếc, giờ thành tàn phế, ngay cả cửa nhà cũng kh ra được, đời này của coi như xong .”

“Đời này cái gì? Đã bại liệt nằm trên giường thế kia, còn thể sống được cả đời ? Sống được một hai năm đã là may mắn lắm .”

“Thẩm Chỉ kia lòng cao hơn trời, lại xinh đẹp, các ngươi cứ chờ xem, chẳng bao lâu nữa, nói kh chừng nàng ta đã tái giá .”

“Ôi… Ngày xưa, ta còn muốn gả con gái cho Chu Trường Phong đó chứ, may mà chưa thành!”

“Nói đúng đó, đáng tiếc thật, đáng tiếc quá…”

Giọng nói của bọn họ lớn, từng câu từng chữ đều lọt vào trong sân.

Kh chỉ Thẩm Chỉ nghe th, ngay cả Chu Trường Phong và hai tiểu t.ử cũng đều nghe rõ.

Nụ cười trên mặt Chu Trường Phong trong nháy mắt cứng lại.

Chu Cẩm Chu và Chu Cẩm Niên cũng tức giận bĩu môi nhỏ.

Chu Cẩm Chu lập tức muốn đuổi ra ngoài chất vấn những đó.

Thẩm Chỉ kéo bọn chúng lại.

“Đừng !”

“Nương thân! Bọn họ nói cha! Bọn họ quá xấu xa! Con muốn bắt bọn họ xin lỗi cha!”

Chu Cẩm Niên chu môi nhỏ, nắm chặt nắm đ.ấ.m nhỏ, “Con cũng ! Con cũng bắt bọn họ xin lỗi cha!”

Giọng nói mềm mại, nhưng ngữ khí lại hung hăng.

Thẩm Chỉ: “Đại trượng phu tr giành khẩu thiệt chi tr làm gì?”

“Nhưng mà… nhưng mà…”

“Chúng ta đau lòng buồn bã? Cha các con nh sẽ khỏe lại, nương thân cũng đang cố gắng kiếm tiền, đến sang năm, sẽ gửi các con học, đến lúc đó cuộc sống của chúng ta ngày càng tốt hơn, bọn họ còn gì để nói nữa chứ.”

Đến bất cứ đâu, cũng sẽ thích bàn tán về khác.

Nhưng họ cũng chỉ là bàn tán su, cuộc sống là do chính tự sống, khi cuộc sống tốt đẹp , cho dù họ nói gì nữa, ai sẽ bận tâm chứ?

Hai tiểu t.ử nghe xong, vẻ mặt phẫn nộ đều biến mất.

Chu Cẩm Chu: “Nương thân, con cũng sẽ cố gắng kiếm bạc! Con sẽ săn gà rừng! Bán l bạc, chữa trị chân cho cha! Và cho đệ đệ học!”

Chu Cẩm Niên vội vàng nói: “Vậy… vậy con cũng kiếm tiền! Con hái nấm bán! Bà Trương nói , nấm nhiều ở thành trấn ăn, dễ bán lắm!”

“Đệ học! Kh được hái nấm, kh được bán.”

“Con muốn! cũng học!”

“Hây! Lời ca ca nói đệ kh nghe nữa ?!”

Chu Cẩm Niên vội vàng trốn sau lưng Thẩm Chỉ, “Nương thân, xem ca ca kìa! lại muốn biến thành ca ca hư hỏng !”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...