Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Xuyên Thành Ác Nữ, Ta Chỉ Muốn Làm Giàu Nuôi Cả Nhà

Chương 88: Thi đấu hái nấm

Chương trước Chương sau

“Ợ…”

Mộc Mộc bị dọa đến mức ợ một tiếng.

Chu Cẩm Niên bĩu cái miệng nhỏ: “Mộc Mộc là mặt dày?”

Mộc Mộc ngơ ngác gật đầu.

Chu Cẩm Niên bĩu môi dữ dội hơn: “Vậy thì Niên Niên, ca ca và nương thân cũng là mặt dày .”

“Kh ! Kh !” Mộc Mộc vội vàng xua tay.

Chu Cẩm Niên: “Chúng ta chính là! Chúng ta vừa nhận quả mận của ngươi, lại vừa nhận củi của ngươi, hôm nay còn nhận một rổ nấm to của ngươi! Chúng ta đúng là quá mặt dày !”

“Kh ! Niên Niên! Ngươi nói bậy!”

Mộc Mộc cuống quýt kh thôi, thể nói như vậy được chứ?!

“Chính là vậy! Ý của ngươi nói chẳng là vậy ?”

“Kh ! Mộc Mộc mới là mặt dày! Niên Niên, thẩm thẩm xinh đẹp, Chu Chu ca ca kh ! Kh mặt dày!”

“Nói bậy, chúng ta chính là!”

“Kh !”

“Chính là!”

“Kh !”

“Vậy còn Mộc Mộc?”

“Kh !”

Vừa dứt lời, Chu Cẩm Niên ngồi xuống: “Vậy ngươi mau ăn cơm .”

Mộc Mộc ngây trợn tròn mắt.

Thẩm Chỉ kinh ngạc tiểu Hắc Cầu ngoan ngoãn nhà , quả nhiên là kh thể tr mặt mà bắt hình dong.

Mà mới m ngày? Bảo bối nhỏ nhà nàng đã l lợi đến mức này, còn thể tr luận với khác nữa!

Thẩm Chỉ xoa đầu Mộc Mộc: “Mau ăn , ăn xong nếu kh việc gì, thì theo chúng ta lên núi hái nấm, hái về nhà phơi khô, mùa đ thể ăn được .”

Mộc Mộc mím mím môi nhỏ, trong lòng càng thêm cảm kích họ.

Rõ ràng y là kẻ mặt dày, nhưng thẩm thẩm và Niên Niên đều quá tốt, còn an ủi y, kh hề ghét bỏ y.

Dưới ánh mắt của mọi , cuối cùng y cũng cầm bát lên.

Ăn một miếng chân gà, y trợn tròn mắt, lại ăn thêm một miếng tôm, lần này tròng mắt y suýt chút nữa lồi ra!

Cái đầu nhỏ muốn vùi cả vào bát, ăn ngấu nghiến từng miếng lớn.

Vừa ăn y vừa thầm tính toán hôm nay nhất định hái thật nhiều nấm, mang hết cho thẩm thẩm xinh đẹp!

Ngày mai nhặt củi! Cũng mang hết cho thẩm thẩm xinh đẹp!

“He he he… Mộc Mộc, ngon kh?”

“Ừm ừm! Ngon!”

“Con tôm này chính là con sâu róm mà Thạch Đầu ca ca lén bỏ vào quần áo ta và ngươi hôm trước đó.”

Mộc Mộc ngây .

“Sâu… sâu róm? Cái con sâu nhiều chân kia ?”

Chu Cẩm Niên gật đầu: “Chính là nó đó! Vậy mà nó lại ngon đến thế này!”

Đối với con sâu róm lớn đó, Mộc Mộc hiện tại vẫn còn ám ảnh, thật đáng sợ!

Nhưng con sâu róm đáng sợ như thế lại là món thịt thơm ngon này chứ?

Y kh thể tin được!

Thẩm Chỉ dùng ngón tay gõ nhẹ lên trán Chu Cẩm Niên: “Tiểu phá hoại, đừng dọa Mộc Mộc.”

Chu Cẩm Niên ôm cái trán bị gõ hơi đau, cười ngây ngô một tiếng: “Vậy… vậy ta kh nói nữa, hê hê hê…”

Mộc Mộc nuốt nước bọt, y cúi đầu quan sát kỹ lưỡng con tôm lớn, kiểu gì cũng kh th giống con sâu róm đáng sợ kia.

Niên Niên chính là đang dọa y, đồ Niên Niên lừa đảo!

Y tiếp tục ăn tôm ngấu nghiến! Huống hồ, cho dù thứ này là con sâu róm đáng sợ kia chăng nữa, nhưng nó ngon!

Chỉ cần ngon, cho dù là sâu róm lớn y cũng ăn!

Mộc Mộc ăn cơm xong, Thẩm Chỉ dẫn chúng tiếp tục lên núi.

Đến chân núi, cũng kh ít kết bạn lên núi.

Thẩm Chỉ còn th Trương Đại Nương, nàng ta dẫn theo Ngưu Ngưu, cái rổ trên tay lớn lắm.

“Ngưu Ngưu ca ca! Đi hái nấm !”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-th-ac-nu-ta-chi-muon-lam-giau-nuoi-ca-nha/chuong-88-thi-dau-hai-nam.html.]

“Ừm ừm! đó!”

“Ngưu Ngưu ca ca, chúng ta cũng vậy! Nhà chúng ta đ , nhất định thể hái được nhiều!”

Lũ trẻ con tụ lại với nhau ríu rít, Trương Đại Nương thì trò chuyện với Thẩm Chỉ.

“Thẩm Chỉ, chúng ta cùng nhau .”

“Được thôi.”

“À , Thẩm Chỉ, vài ngày nữa hội chợ đền, náo nhiệt lắm, ngươi kh? Ngay trên núi Yến Quy đó!”

“Hội chợ đền?”

Thẩm Chỉ kh biết còn hoạt động này.

Trương Đại Nương: “Khi đó nửa huyện thành sẽ kéo lên đó! Đừng nói là chúng ta, ngay cả m vị c t.ử tiểu thư trong huyện cũng đều đó!”

Đây là hoạt động lớn và náo nhiệt nhất ở đây ngoài dịp Tết Nguyên Đán.

Trái tim Thẩm Chỉ đập thình thịch, náo nhiệt như vậy, còn nhiều giàu đến thế ?

Nghe vẻ là một hoạt động chơi, nếu nàng làm gì đó mang bán, chẳng là…

Tuy nói Tần phủ cũng thể kiếm được kh ít tiền, nhưng Thẩm Chỉ kh thể ngày nào cũng .

Một là quá mệt, hai là kh được tự do.

Tuy nói muốn kiếm tiền, nhưng cuộc sống mới là quan trọng nhất, nàng thà bày quán, mở cửa tiệm hơn.

“Thẩm Chỉ, ngươi chứ? Chúng ta cùng nha, ít ngày nữa là thu hoạch mùa màng , lúc đó bận rộn lắm, muốn xuống huyện thành một chuyến cũng kh cách nào.”

Nói xong, nàng ta chợt nhớ ra ều gì đó, lại thở dài: “Nhưng nhà ngươi kh trồng chút hoa màu nào, ngược lại là thảnh thơi, chỉ là, đến lúc đó thuế má đóng kh ít lương thực đâu, ngươi… ngươi tính ?”

Đầu Thẩm Chỉ ong lên một tiếng: “Thuế má?”

“Đúng vậy! Năm nay đoán chừng cũng giống năm ngoái, nộp hơn nửa số lương thực thu hoạch.”

“Nếu kh lương thực, dùng bạc thì nộp bao nhiêu?”

“Ước chừng một đầu ba lạng bạc! Thật là đòi mạng! Nhưng hai đứa con nhà ngươi ước chừng chỉ cần hai lạng một đứa thôi.”

Thẩm Chỉ hít một hơi khí lạnh, tính ra, chỉ riêng tiền thuế đã mười lạng bạc !

Nàng vội hỏi: “Vậy… vậy nếu muốn xây căn nhà ngói bằng gạch lớn như nhà ta bây giờ thì cần bao nhiêu bạc?”

“Ờ… ngươi lại hỏi cái này?”

“Ta muốn xây nhà.”

“Ngươi nghĩ cái gì vậy?!” Khóe miệng Trương Đại Nương giật giật: “Ngươi l đâu ra bạc?! Xây căn nhà gạch ngói lớn như vậy ít nhất cũng một trăm lạng!”

Thẩm Chỉ ngây : “Đắt đến vậy ?!”

“Chứ nữa?”

M năm trước trưng binh đã bắt nhiều th niên trai tráng.

Những c việc cần sức lực như xây nhà, làm gạch ngói chẳng còn m ai làm nữa.

Mặc dù chiến tr tạm thời kết thúc, nhưng th niên trai tráng trở về kh nhiều, cho nên căn nhà vốn chỉ cần sáu bảy chục lạng là xây được, nay tốn một trăm lạng!

“Ngươi đừng nghĩ nữa, nhà ngươi mới sửa sang lại, còn ở được hai năm nữa.”

Thẩm Chỉ thở dài trong lòng, đắt! Thật sự đắt!

Nàng cứ tưởng số tiền thưởng lớn mà tiểu thiếu gia Tần gia cho là đủ , ai ngờ còn thiếu xa.

Lại thêm cả thuế má…

Thẩm Chỉ lập tức cảm th áp lực nặng nề.

Nhưng nh sau đó, khi lên núi, th đủ loại nấm mọc khắp nơi, nàng tạm thời quên nỗi phiền muộn trong lòng, dẫn lũ trẻ con nh chóng hái nấm.

Trương Đại Nương hái còn nh hơn, tay nàng ta gần như biến thành tàn ảnh .

M đứa trẻ con tuy nhỏ bé nhưng tốc độ cũng kh hề kém cạnh.

Thẩm Chỉ còn kh bằng chúng.

Chu Cẩm Niên và Mộc Mộc cắm đầu cắm cổ hái, thậm chí còn thì thầm nói muốn so xem ai hái được nhiều hơn.

“Mộc Mộc, ngươi cứ chờ xem! Ta Chu Cẩm Niên nhất định sẽ hái đầy một rổ nấm trước ngươi!”

“Ta nh hơn ngươi nhiều! Ngươi cứ chờ đó!”

Hai tiểu t.ử đối chọi gay gắt, vừa ên cuồng hái nấm, vừa quan sát đối phương.

“Ha ha ha! Mộc Mộc, ngươi xem, ta đã hái được nhiều lắm , sắp đầy rổ !”

Mộc Mộc “xì” một tiếng, đưa rổ của cho y xem: “Ngươi đừng đắc ý! Của ta còn nhiều hơn của ngươi nữa! Ngươi kh tin thì xem!”

Lời này vừa thốt ra, mọi đều vào hai cái rổ của chúng.

Trương Đại Nương cười ha hả: “Ôi chao, hai đứa con hái được nhiều bằng nhau! Đứa nào cũng giỏi cả!”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...