Xuyên Thành Ác Nữ Vét Sạch Kinh Đô, Ôm Bụng Bầu Đi Lưu Đầy
Chương 398: Công chúa Trinh Nhu tự vẫn
Tại Lâm An.
Mặc dù đã ều tra rõ ràng rằng việc Trinh Nhu c chúa nhận nuôi con mèo hoang kh là nguyên nhân chính gây ra t.h.ả.m kịch sảy t.h.a.i của các phi tần, nhưng Triệu Huyên vẫn cố chấp đổ mọi tội lỗi lên đầu nàng.
Tại T Chính Tự, những chịu trách nhiệm thẩm vấn đã dùng mọi biện pháp tàn độc để ép nàng khai nhận rằng Thụy Vương chính là kẻ chủ mưu, xúi giục nàng hãm hại những đứa con chưa kịp chào đời của các phi tần.
Nhưng Trinh Nhu c chúa vốn bản tính lương thiện, trong sáng, nàng kiên quyết kh chịu vu khống vô tội.
Hơn nữa, đó lại chính là Nhị hoàng ruột thịt của nàng.
Dưới những đòn tra tấn dã man, tàn khốc tại T Chính Tự, tinh thần của Trinh Nhu c chúa dần trở nên suy sụp, hoảng loạn. Trong một phút giây tuyệt vọng, mất kiểm soát, nàng đã lao đầu vào tường tự vẫn.
"Bẩm đại nhân, nàng ta tắt thở thật ."
Vị Tự kh - đứng đầu T Chính Tự - tức giận quát mắng đám thuộc hạ: "Một lũ ăn hại, vô tích sự! Ta đã dặn dặn lại là tr chừng ả ta cẩn thận cơ mà?"
"Thuộc hạ cũng kh thể ngờ ả ta lại phát ên, tự tìm đến cái c.h.ế.t như vậy."
"Hãy c chừng t.h.i t.h.ể ả ta cho nghiêm ngặt. Tuyệt đối kh được để lộ bất kỳ th tin nào ra bên ngoài. Ta vào cung bẩm báo sự việc này ngay lập tức."
Khi nhận được tin báo về cái c.h.ế.t của Trinh Nhu c chúa, Triệu Huyên kh hề bộc lộ một chút thương xót hay xao động nào.
Với , ả ta chính là kẻ đầu sỏ đã hại c.h.ế.t những đứa con của , hoàn toàn kh đáng để nhận được sự thương cảm. lạnh lùng hạ lệnh cứ tìm một chỗ hoang vu nào đó mà chôn cất qua loa cho xong chuyện.
Thi thể của một vị c chúa cành vàng lá ngọc của một quốc gia cứ thế bị cuộn sơ sài trong một m chiếu rách, vứt lên chiếc xe cút kít tồi tàn, bị đẩy vứt bỏ ở nơi thâm sơn cùng cốc.
Đằng sau chiếc xe cút kít đó là một cặp vợ chồng già tóc đã bạc phơ, lưng còng rạp xuống, đang dìu dắt nhau từng bước một cách khó nhọc.
"Con ơi là con! con lại nhẫn tâm bỏ cha mẹ mà sớm thế này? Con còn chưa kịp yên bề gia thất, chưa cưới vợ sinh con mà. Cha mẹ biết ăn nói thế nào với tổ tiên đây, hu hu hu..."
"Ông nó ơi, hay là chúng ta tìm mua một t.h.i t.h.ể nữ nhi nào đó, để tổ chức lễ minh hôn (đám cưới ma) cho con trai chúng ta nhé." Bà lão thì thầm vào tai chồng, nhưng giọng bà lại oang oang, khiến ai ngang qua cũng nghe rõ mồn một.
Ông lão gật đầu đồng ý: "Ừ, bà nói đúng, ý kiến này hay đ."
"Chỉ cần cưới được vợ cho con trai chúng ta, dù bán sạch gia sản, nhà cửa cũng cam lòng. Nhưng mà ở cái chốn khỉ hoang cò gáy này, biết tìm đâu ra bán t.h.i t.h.ể bây giờ?"
"Chúng ta cứ qu m cái thôn gần đây hỏi thăm xem nhà nào vừa mới mất con gái kh. Nhiều cùng tìm thì sẽ nh hơn. Tìm được , chúng ta sẽ đến tận nhà thương lượng với họ..."
Bà lão thở dài: "Đành vậy thôi, cũng chỉ còn cách đó."
Vài tên cai ngục nghe được cuộc trò chuyện của hai vợ chồng già, liền đưa mắt nhau đầy ẩn ý.
em ơi, mối làm ăn béo bở đây .
Việc đào hố chôn xác giữa cái thời tiết giá rét này vừa mệt nhọc vừa mất thời gian. Chi bằng bán quách cái xác này , kiếm chút tiền em kéo nhau vào lầu x "vui vẻ" một chầu sướng hơn kh? Khà khà~
"Này hai bà già kia, dừng lại đã! Chỗ bọn vừa hay một t.h.i t.h.ể nữ nhi chưa từng xuất giá đây. Hai định trả giá bao nhiêu cho cái xác này?"
"Các bán xác thật à? Vậy các định ra giá bao nhiêu?"
" chứ, trong ngục vừa một nữ tù nhân mới c.h.ế.t. Ả ta còn trẻ, trạc tuổi mười m thôi, ghép đôi với con trai hai là quá chuẩn . Giá mười lượng bạc, hai mua kh thì bảo?"
Ông lão hốt hoảng kêu lên: "Mười lượng cơ á?"
Bình thường, giá một cái xác c.h.ế.t cao lắm cũng chỉ tầm hai lượng bạc là kịch trần.
Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
"Chê đắt à? Thế mà vừa nãy còn mạnh mồm tuyên bố dù bán nhà bán cửa cũng cưới vợ cho con trai. Giờ thì mười lượng bạc cũng tiếc kh dám bỏ ra, xứng làm cha kh hả?"
"... lại kh xứng..."
Bà lão vội vàng kéo tay chồng lại, can ngăn: "Ông nó ơi, đang làm cái trò gì thế? Đây là cơ hội cuối cùng để chúng ta thể làm tròn trách nhiệm với con trai đ."
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
"Xin các vị quan sai bớt giận, để khuyên nhủ nhà ."
Tên cai ngục mất kiên nhẫn giục: "Thôi được , nh cái tay lên! Hai kh mua thì ngoài kia thiếu gì tr nhau mua."
Hai vợ chồng già quay lưng lại, hì hục lục lọi khắp , vét cạn từng đồng cắc lẻ, cuối cùng cũng gom đủ mười lượng bạc vụn.
Hoa Mộ Dung hai tay nâng số bạc vụn, run rẩy đưa cho tên quan sai: "Thưa... thưa quan gia, tiền đây ạ."
"Xong! Cái xác này thuộc về hai ." Tên cai ngục tung hứng số bạc trong tay, vẻ mặt đắc ý, gọi lớn đồng bọn quay về.
Sau khi bọn chúng khuất, hai vội vã đẩy chiếc xe cút kít chở t.h.i t.h.ể đến một nơi kín đáo, an toàn. Họ mở tấm vải trắng thô ráp che phủ trên Triệu Trinh Nhu, nhét một viên t.h.u.ố.c vào miệng nàng, sau đó mớm một ít nước để t.h.u.ố.c trôi xuống.
Bị sặc nước, nàng ho sặc sụa: "Khụ khụ..."
"C chúa, ngài tỉnh lại !"
Triệu Trinh Nhu từ từ hé mắt, đập vào mắt nàng là hai khuôn mặt hoàn toàn xa lạ. Nàng bật dậy, sợ hãi lùi sát vào góc, vẻ mặt đầy sự hoang mang, cảnh giác: "Các là ai?"
Nàng dám chắc chưa từng gặp hai này bao giờ.
Táo Đỏ nhẹ nhàng tháo bỏ mái tóc giả màu bạc trên đầu xuống: "Bẩm C chúa, nô tỳ là nha hoàn hầu cận của Quận chúa. Chính Quận chúa đã phái nô tỳ đến đây để cứu ngài."
"C chúa thử đoán xem lão phu là ai nào?" Hoa Mộ Dung vốn dĩ đã sở hữu một mái tóc bạc phơ tự nhiên nên kh cần đội tóc giả. Ông chỉ bôi một lớp phấn màu vàng đen lên mặt để ngụy trang.
Ông cất giọng nói thật của .
Nghe giọng nói quen thuộc, Triệu Trinh Nhu nhận ra ngay lập tức: "Ngài... ngài là Hoa Thần y ?"
"Chính xác, là lão phu đây."
Vân Chiêu Tuyết đã sớm đoán được dã tâm của Triệu Huyên muốn trừ khử Triệu Trinh Nhu. Vì vậy, nàng đã bí mật sai tuồn vào ngục một viên t.h.u.ố.c giả c.h.ế.t và một túi m.á.u giả, đồng thời dặn dò nàng diễn cảnh đập đầu vào tường tự vẫn.
Kế hoạch "ve sầu thoát xác" đã diễn ra suôn sẻ, thành c mỹ mãn.
Táo Đỏ cung kính nói: "Thưa C chúa, Quận chúa đang đợi ngài ở phía trước."
Chiếc xe ngựa của Vân Chiêu Tuyết đang đỗ cách đó kh xa.
Táo Đỏ cẩn thận dìu Triệu Trinh Nhu bước tới.
Vừa th Vân Chiêu Tuyết, nàng vội vàng rảo bước nh hơn. Do cơ thể còn nhiều vết thương chưa lành, nàng lảo đảo suýt vấp ngã: "Tuyết Nhi biểu tỷ..."
Vân Chiêu Tuyết chạy lại đỡ l nàng, nắm l cổ tay gầy guộc chỉ còn da bọc xương của nàng: "Trinh Nhu, đã chịu đựng quá nhiều ."
Hai em Triệu Huyên và Triệu Thụy thật sự quá đỗi tàn nhẫn, vô tình. Kẻ thì c khai ép buộc nàng làm chứng giả để buộc tội Triệu Thụy, kẻ thì âm thầm đe dọa, uy h.i.ế.p nàng.
Triệu Huyên đã nhiều lần phái sát thủ ám sát Triệu Thụy nhưng đều chuốc l thất bại.
Bên cạnh Triệu Thụy luôn một đội ngũ cao thủ giang hồ bảo vệ nghiêm ngặt. Đây là những kẻ đã từng nương nhờ, làm việc cho . Sau khi kinh thành thất thủ, chúng đã nh chóng lẩn trốn.
Đám này vô cùng cố chấp và trung thành, chỉ hành động vì tiền. Khi Triệu Thụy bị bắt làm tù binh giải về thành Đá, bọn chúng đã kh ngừng tìm mọi cách để giải cứu . Tuy nhiên, do "mãnh hổ nan địch quần hồ", chúng đành ngậm ngùi thất bại.
Và chính bọn chúng đã âm thầm hộ tống, bảo vệ Triệu Thụy suốt chặng đường từ Định Châu trở về Lâm An an toàn.
" kh thể tin được rằng cuối cùng ra tay cứu lại là tỷ. Hai hoàng của , Nhị hoàng và Tam hoàng , họ chỉ muốn lợi dụng như một con cờ..." Triệu Trinh Nhu nghẹn ngào, những giọt nước mắt tủi thân lăn dài trên gò má.
"Đừng khóc nữa . Tình thân chốn hoàng gia vốn dĩ mỏng m, lạnh nhạt. Nếu họ đã kh coi là em gái ruột thịt, thì cũng chẳng cần nhận họ làm trai nữa."
" hãy tạm lánh xuống Lĩnh Nam một thời gian . Đợi khi nào mọi chuyện êm xuôi, sóng yên biển lặng hẵng trở về."
"Đến Lĩnh Nam ? ... thể kh được kh?"
Lĩnh Nam là vùng đất xa xôi, hoàn toàn xa lạ với nàng. Nghĩ đến việc sống ở đó, nàng cảm th vô cùng sợ hãi, trống trải.
Chưa có bình luận nào cho chương này.