Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Xuyên Thành Bạch Nguyệt Quang, Vẫn Không Thoát Khỏi Kịch Bản Thê Thảm

Chương 53:

Chương trước Chương sau

Trần Chấn Hoa ăn vừa lòng thỏa ý, để lại một túi kẹo sữa Thỏ Trắng vui vẻ rời .

Chờ vừa , Cố Vân Khê liền đóng chặt cửa lại, gọi chị ngồi xuống.

“Nào, chia tiền!”

Cố Hải Triều sửng sốt một chút, sau đó nói: “Đây là tiền em kiếm được, em giữ lại . Cứ đưa chị Vân Thải chợ là được .”

Cố Vân Khê chút ngoài ý muốn, kh nghĩ tới cả lại sáng suốt và trách nhiệm như vậy.

càng như thế, cô lại càng kh ham chút tiền . Ừm, cô thật sự chướng mắt số tiền nhỏ nhoi đó.

Tiền đối với cô mà nói, kh là vật quan trọng nhất.

“Em th như vậy, bắt đầu từ hôm nay, em sẽ dạy mọi cách làm ăng ten. Chúng ta cùng nhau làm việc kiếm tiền.”

Cô kh thích lặp lặp lại c việc máy móc, nó quá nhàm chán.

Hơn nữa, đã là một nhà thì phúc cùng hưởng, nạn cùng chịu. Cô mới kh muốn làm việc một , vừa vất vả lại vừa nhàm chán biết bao nhiêu.

“Chúng ta học được ?” Ba em đều ngây ngẩn cả .

Cố Vân Khê đã nghĩ kỹ, trước tiên sẽ bồi dưỡng Cố Hải Triều, để làm được nhiều việc hơn, sớm ngày một đảm đương một phía.

“Đúng, kỹ năng là thứ kh bao giờ phản bội . Sau này cung kh đủ cầu, em cũng kh muốn ngày nào cũng ngồi làm ăng ten, sẽ đau tay.”

Cố Hải Triều lập tức đau lòng, để cho em gái nhỏ tuổi nhất nuôi sống cả nhà thật kỳ cục: “Mỗi ngày việc là tốt, kh sợ đau. Chờ học xong, em sẽ được nghỉ ngơi.”

Vất vả hơn nữa thì vẫn thoải mái hơn nhiều so với việc chuyển gạch, mà lại còn kiếm được nhiều tiền.

Thu nhập một ngày đã hơn một ngàn đồng, lợi nhuận ròng là 680 đồng. Đây là chuyện nằm mơ cũng kh làm được, lúc này còn chưa cảm giác chân thật, cảm giác cả thật nhẹ nhàng, bay bổng.

biết rằng bây giờ, tiền lương bình quân đầu chỉ khoảng 60 đồng một tháng, 680 tệ tương đương với thu nhập cả năm trời của một c nhân bình thường.

Thảo nào năm nay mọi đều nói nhau “xuống biển” buôn bán.

Cố Vân Thải từ trước đến nay là một cô gái tốt cần cù: “Chị cũng thể giúp một tay.”

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

cũng tới!” Cố Hải Ba cũng muốn góp một phần sức lực cho gia đình.

Cố Vân Khê thích bầu kh khí đồng tâm hiệp lực này. Cùng nhau cố gắng vì ước mơ chung là một loại kinh nghiệm nhân sinh khó được.

Cô rút ra mười đồng đưa cho trai: “Đây là phí lắp đặt hôm nay. Chấn Hoa , cũng .”

“Kh cần, kh cần đâu.” Cố Hải Triều kh muốn nhận, nhưng Cố Vân Khê kiên trì. Cô tiếp tục phát tiền: “Năm mươi đồng này là tiền đồ ăn, chị Vân Thải nhận l. Mỗi ngày đều một món thịt.”

Cô cũng kh muốn bạc đãi chính , tiền thì tiêu, kh tiền thì kiếm tiếp.

“Ngoài ra, mỗi mỗi tháng sẽ được phát hai mươi đồng tiền tiêu vặt. Tiền là sức mạnh của con , em hy vọng các chị đều là sức mạnh, gặp chuyện kh cần sợ hãi hay cúi đầu.”

Cô sắp xếp gọn gàng, kh để ai bị bỏ sót.

Mọi đều xúc động nghẹn ngào, nước mắt lưng tròng. Thật kh ngờ, ngay cả khi còn sống sờ sờ thế này, bọn họ cũng thể được tiền riêng để tiêu vặt. Đây quả là chuyện vui mừng khôn xiết!

“Em tiền ! Ha ha ha! Em muốn mua kẹo sữa, bánh bích quy, cả m hộp hoa quả nữa chứ…”

Cố Hải Ba hưng phấn đến mức cả cứ lăng xăng như muốn bay lên, khiến Cố Hải Triều khẽ nhíu mày. “Đừng tiêu tiền bừa bãi. Kiếm tiền kh dễ dàng đâu.”

bé cười toe toét, xuýt xoa vuốt ve những tờ tiền trong tay. “Em chỉ nghĩ thế thôi, làm em nỡ phung phí chứ. Vui quá là vui!”

Cố Vân Khê l ra một nắm kẹo sữa đưa cho . “ nhỏ, cái này cho . Em mỗi ngày chỉ ăn một viên là đủ .” (Cô thực ra là sợ bị sâu răng).

Nhưng Cố Hải Ba lại hiểu lầm, cho rằng em gái vì tiết kiệm mà nhường kẹo cho . Điều này khiến cảm động đến mức nước mắt chực trào: “Tiểu Khê, em đối với thật sự quá tốt.”

Cố Vân Khê chỉ biết ngẩn : Hả?

Cố Vân Khê kh chỉ chia tiền mà còn lập hẳn một cuốn sổ sách, để cho tất cả mọi thể th rõ ràng từng khoản chi tiêu ra vào.

“Phần còn lại sẽ để dành. Em dự định khi cơ hội sẽ mua một căn nhà lớn, đủ bốn phòng, rộng rãi, sáng sủa, thoáng mát, lại còn một cái sân lớn để chị thể trồng rau.”

Cô vẽ ra cho mọi một viễn cảnh tươi sáng, đốc thúc cả nhà cùng nhau cố gắng phấn đấu. Ánh mắt của mọi đều sáng rực lên. Ai mà chẳng muốn được ở trong một căn nhà lớn khang trang cơ chứ?

Cố Hải Ba kích động đến mức mặt mày đỏ rực: “Nuôi thêm m con gà, ngày nào cũng trứng gà để ăn! Em còn muốn ăn cả trứng ngâm rượu nữa!”

Đây là món ngon mà lũ trẻ nhà thím hai thường lén lút ăn vụng, đã th nên vẫn luôn thèm thuồng nhớ mãi kh quên. Càng kh được ăn lại càng nhớ, dần dà trở thành một niềm mong ước mãnh liệt.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...