Xuyên Thành Bạch Nguyệt Quang, Vẫn Không Thoát Khỏi Kịch Bản Thê Thảm
Chương 67:
“À.” Cô phục vụ lộ vẻ kinh ngạc, nhưng tố chất nghề nghiệp kh tệ, "Được, xin chờ một lát.”
Phục vụ nh đưa tới hai đôi đũa. Cố Vân Khê nhét một đôi cho trai, còn thì giơ đũa lên gắp khoai tây, "Cứ thuận tay mà dùng, kh cần bận tâm đến ánh mắt khác. Quan trọng là th thoải mái. Cứ coi đây là nhà ăn của , thoải mái ăn, muốn ăn gì thì ăn đó.”
Các thực khách ở bàn bên cạnh đều bật cười chế giễu: "Chẳng biết từ đâu tới, lại dùng đũa ở tiệm cơm Tây, đúng là chuyện hiếm th.”
Mặt Cố Hải Triều đỏ bừng, vừa xấu hổ vừa tức giận.
Cố Vân Khê vẫn kh thay đổi sắc mặt, ánh mắt bâng quơ như gió hờ hững đáp lại: “ cả, nghĩ em khôn ngoan hơn hay m kia khôn ngoan hơn?"
Cố Hải Triều tin tưởng vững chắc em gái nhà là thiên tài, kh tiếp nhận bất kỳ phản bác nào.
Cố Vân Khê nói với vẻ lẽ thẳng khí hùng: "Cho nên, cứ nghe lời em nói là được. Chỉ những đầu óc kh tốt, n cạn mới chế giễu khác, giẫm đạp lên khác để được cái cảm giác tự mãn rỗng tuếch. thực sự cao quý là học thức, biết bao dung và ôn hòa.”
Thực khách ở bàn bên cạnh: …Đây là ám chỉ bọn họ đúng kh!
Ngoài cửa sổ, một thiếu niên thờ ơ xem cảnh phố ven đường, trong lúc vô tình th Tề Thiệu bên cửa sổ thì sững sờ vài giây, sau đó tầm mắt rơi vào mặt hai em nhà họ Cố ngồi đối diện, như ều suy nghĩ.
Cố Vân Khê hoàn toàn kh biết chuyện này, sự chú ý của cô đã bị món sườn heo rán thơm ngào ngạt hấp dẫn. Cô cắt ra một nửa đưa vào đĩa Cố Hải Triều: " mau ăn , sườn heo vừa mới chiên ra ăn ngon lắm.”
Dưới sự cổ vũ của em gái, Cố Hải Triều cắn một miếng sườn heo rán lớn. Vỏ ngoài giòn tan, bên trong mềm mọng khiến thỏa mãn thở dài: Ngon quá! Đây là món ngon hiếm trong đời, cảm giác thể ăn hết mười miếng một lúc!
say mê trong mỹ vị, hoàn toàn quên mất các thực khách bốn phía đang .
Tề Thiệu ở một bên hai em nhà này, trong mắt hiện lên một tia hâm mộ nhàn nhạt.
“Tình cảm của hai thật tốt.”
“Chúng ta là em ruột mà.” Cố Vân Khê cầm l bánh mì nướng tỏi chấm vào c, cử chỉ tự nhiên ung dung. "Cảm ơn đã khoản đãi, chỉ mong đừng chê chúng làm mất mặt là được .”
Miệng Tề Thiệu kén chọn, chỉ tùy ý gọi một phần thịt bò bít tết. Nhưng cô ăn ngon lành như thế này, cảm giác thèm ăn của ta cũng bị câu lên, nhịn kh được ăn thêm vài miếng, "Nhóc con này thật là quái lạ.”
Điểm này Cố Vân Khê kh phủ nhận: "Ừm, cũng kỳ lạ.”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Tề Thiệu bình tĩnh cô vài giây, kh nhịn được cười khẽ: "Kh sai, chúng ta đều là những khác thường.”
Những khác thường trong mắt khác, được chỉ số th minh mà thường kh thể với tới, năng lực suy tính độc lập, còn nội tâm vô cùng cường đại.
Hai nhau cười, kh cần nói thêm gì.
Ăn xong, Cố Vân Khê còn gói hai phần bánh quy bơ và bánh kem mang về nhà cho em trai út và chị hai ăn.
Tề Thiệu dẫn đầu ở phía trước: "Đi, chúng ta tìm một chỗ tâm sự.”
"Đến thư viện."
Lúc rời , Tề Thiệu quay đầu lại thoáng qua. ta luôn cảm th một ánh mắt chằm chằm , nhưng lại kh th . chăng ta quá mẫn cảm?
Cố Vân Khê là khách quen của thư viện, lúc trước cô đã làm một tấm thẻ. Mỗi ngày cô đều tới đây tự học, tiện thể mượn m quyển sách về nhà xem.
Ba tìm một góc yên tĩnh. Cố Vân Khê chọn cho cả một cuốn sổ tay ghi chép ( thể gọi là "sách ện tử" như cách gọi của cô) để ngồi đọc ở một bên, còn cô và Tề Thiệu thì nhỏ giọng thảo luận, thỉnh thoảng dùng gi bút để trao đổi th tin, vẽ vời.
Qua những cuộc trò chuyện, linh cảm cứ thế tuôn trào, tia lửa sáng tạo văng khắp nơi. Từng bản phác thảo kỹ thuật lần lượt ra đời, nh đã chất thành một chồng dày.
Suy nghĩ dần dần rõ ràng, bản vẽ sơ bộ cũng đã , tiếp theo chính là thu thập vật liệu và tiến hành thử nghiệm.
Bước này giao lại cho Tề Thiệu.
Cố Vân Khê đưa tờ gi đầy số liệu qua, "Tất cả đều nằm ở đây. Hy vọng lần này thể thành c.”
Tề Thiệu đã nói quá nhiều, miệng khô lưỡi khô, tưởng chừng như đã nói hết phần lời của cả năm, nhưng ánh mắt vẫn sáng rực, tinh thần sảng khoái. cô đầy vẻ ngạc nhiên: "Đây là cơ mật nuôi sống cả nhà nhóc, nhóc lại yên tâm giao hết cho như vậy ?”
Cố Vân Khê mỉm cười, lộ ra vẻ đơn thuần, " tin vào mắt của .”
Mặc dù mới quen, nhưng cô ra Tề Thiệu là kiêu ngạo từ trong xương tủy, khinh thường nhất là hành vi đoạt đồ của khác.
Cảm giác được khác tín nhiệm thật kỳ lạ, tim Tề Thiệu kh hiểu muốn bay lên, khóe miệng khẽ nhếch, chính cũng kh phát hiện ra đang cười, "Một tuần sau, chúng ta vẫn gặp lại ở chỗ này.”
“Được.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.