Xuyên Thành Đại Tỷ Nông Gia, Ta Dựa Vào Cấy Cày Nhặt Nấm Nuôi Cả Nhà
Chương 63:
Tống Noãn cầm thù du đưa lên mũi ngửi ngửi, thầm nghĩ: Nếu cái thứ này mà cản được Gấu Mù thì mới là chuyện lạ.
Thù du chẳng qua là giàu chất capsaicin, mùi hơi hắc, nhưng nếu gặp một con Gấu Mù đang đói bụng, thứ này chẳng bõ bèn gì.
Nhưng nể mặt lão thái thái đã vất vả một chuyến, Tống Noãn vẫn nhận l.
“Đa tạ A nãi, lát nữa con sẽ treo hết trong nhà.”
Tống lão thái gật đầu: “Tốt, vậy ta về nói với A gia ngươi một tiếng, để an tâm.”
“Vâng!”
Tiễn lão thái thái , Tống Noãn thuận tay muốn treo thù du trước cửa.
“A da, đây chẳng là Noãn nhi ? lại treo cả thù du lên thế này?”
Đột nhiên, một tiếng gọi làm gián đoạn hành động của Tống Noãn. th khuôn mặt quen thuộc trước mắt, Tống Noãn chẳng chút sắc mặt hòa nhã nào: “Ngươi đến làm gì?”
Ôn Đại Sơn cười hì hì, chiếc mũi đỏ rực lập tức nhăn lại một cục, những cái mụn đầu đen chen chúc nhau tr thật ghê tởm.
Vô sự bất đăng tam bảo ện (kh việc gì thì kh đến), tên rượu chè này mà đến, đảm bảo chẳng chuyện gì tốt đẹp.
Tống mẫu vừa cho A Ninh b.ú sữa dê xong, th Ôn Đại Sơn cũng th lạ: “Ca, lại thời gian qua đây?”
Tống Noãn vừa treo thù du vừa nhịn kh được thầm mắng: Cần gì nghĩ? Chắc c là nghe nói nhà phát tài từ đâu đó, đến để xin tiền đây.
“ t.ử à. Đây là nhà ngói gạch x đ, ở trong căn nhà tốt thế này mà kh nói với ca một tiếng, ngay cả một bữa cơm cũng kh mời, như vậy là kh lẽ kh!”
Chưa đợi Tống Noãn mời, Ôn Đại Sơn đã tự tiện bước vào, th căn nhà tốt như vậy, ta kh khỏi cảm thán từ đáy lòng.
Tống mẫu đặt A Ninh vào chiếc ghế dành riêng cho trẻ con, theo sau lưng Ôn Đại Sơn, chuẩn bị giải thích: “Ca, ta...”
Ôn Đại Sơn lại chẳng hề bận tâm, cắt ngang lời nàng, tự nói tiếp.
“Nghe nói căn nhà này là do cháu gái ta, Noãn nhi, kiếm được, đúng là sinh được một ngôi may mắn.”
“Hôm nay ta đến đây, là muốn nhờ giúp đỡ ca ca này một chút.”
“Con trai sắp đính hôn , còn thiếu mười lạng tiền sính lễ, góp cho ca một ít .”
Tống mẫu nghe vậy, theo bản năng sang Tống Noãn.
Ôn Đại Sơn vừa th đã hiểu ra ngay: “A da, ta quên mất, là kh kiếm ra tiền, chắc c kh tiếng nói, ta nên thương lượng với Noãn nhi mới !”
Tống Noãn phủi lớp bụi trên , hoàn toàn kh muốn để ý tới tên mợ mắt ch.ó coi thường khác này: “Ngươi kh đến, ta suýt nữa quên mất nương ta còn thân này.”
“Cái con bé này, nói năng kiểu gì vậy chứ. Sau này chúng ta qua lại nhiều hơn, ngươi sẽ thường xuyên nhớ đến ta là ngươi thôi.” Ôn Đại Sơn trơ trẽn tiếp lời.
Tống Noãn nhíu mày, giả vờ như kh hiểu gì, Ôn Đại Sơn.
“Ồ Ngươi nói vậy ta nhớ ra .”
“Khi cha ta vừa qua đời, ngươi đã dẫn đến muốn bán ta , chuyện này kh?”
Ôn Đại Sơn sững sờ, lại bắt đầu biện minh cho : “Lúc đó ta là vì thương dâu ngươi, nên mới nghĩ đến việc để tiểu ngươi gả cho Dương lão gia làm dâu nuôi từ bé.”
“Bản thân ta cũng là muốn ngươi cuộc sống tốt hơn, ngươi đừng vì chuyện này mà ghi hận nha.”
Tống Noãn gật đầu: “Quả thực, ta kh nên để bụng.”
Ôn Đại Sơn nghe vậy, hài lòng gật gù: “Đúng chứ gì, gia đình cô nhi quả mẫu các ngươi kiếm được nhiều tiền dễ bị ta g ghét, ta là ruột giúp các ngươi tr coi, sau này tự nhiên sẽ kh ai dám đến bắt nạt.”
Tống Noãn lắc đầu: “ lẽ ngươi hiểu lầm ý ta .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-th-dai-ty-nong-gia-ta-dua-vao-cay-cay-nhat-nam-nuoi-ca-nha/chuong-63.html.]
“Ta kh để bụng, là bởi vì, ta đã được ta bảo vệ .”
“Chỉ cần hôm đó ta bị ôm đến Dương gia, thì giờ cỏ trên mộ ngươi e là đã cao hai thước.”
Ôn Đại Sơn kh ngờ một đứa nha đầu lại dám nói ra những lời như vậy, nụ cười của ta lập tức cứng lại trên mặt, quay đầu lại muốn tìm Tống mẫu.
“ t.ử à, giải thích với con bé , ngày trước...”
Lời còn chưa nói hết, ta cảm th một luồng lạnh lẽo dán vào cổ . Lúc này, chủy thủ của Tống Noãn đã kề sát động mạch chủ của , Ôn Đại Sơn ngay lập tức mềm nhũn.
Kh hiểu tại , rõ ràng chỉ là một nha đầu bé bỏng, nhưng ánh mắt lại lạnh lẽo như La Sát nơi địa ngục, dường như chỉ cần ta nói thêm một câu, giây tiếp theo sẽ mất mạng.
“Nha đầu, cũng là bị tiền làm mờ mắt, yên tâm, sau này sẽ kh thế nữa, kh thế nữa. Ngươi đừng giận, dù ta cũng là ca ruột của nương ngươi, chúng ta gì thì nói chuyện đàng hoàng.”
Tống Noãn lạnh lùng Ôn Đại Sơn đang run rẩy cả hai chân, bất chợt lộ ra một nụ cười: “Ta kh gì để nói với ngươi cả, muốn tiền thì kh , muốn kh c.h.ế.t thì cút ngay cho ta.”
“Cút ngay đây, cút ngay đây, ngươi bỏ d.a.o xuống, ta sẽ lăn ngay!”
Tống Noãn hạ d.a.o xuống, Ôn Đại Sơn lập tức lùi lại xa đến m chục trượng, lúc còn kh quên mắng vài câu về phía ngôi nhà: “Đều là lũ ên, một lũ ên rồ!”
Tống mẫu cũng kh ngờ Tống Noãn lại động đến dao, con gái như vậy khiến nàng cảm th vừa xa lạ lại vừa quen thuộc.
“Nương, nương!”
Tống Noãn đóng cửa lại, gọi Tống mẫu vài tiếng, nàng mới hoàn hồn.
“Nương, vậy?”
“Kh, kh . Noãn nhi, sau này đừng tùy tiện động đến d.a.o nữa, con gái mà đ.á.n.h đ.ấ.m c.h.é.m g.i.ế.c truyền ra ngoài d tiếng kh hay.”
Tống mẫu nắm tay Tống Noãn, lại ra cánh cửa lớn của sân.
“Hơn nữa, đó còn là ruột của con, con làm như vậy quả thực là đã mất chừng mực .”
Tống Noãn rút tay ra khỏi tay Tống mẫu: “Nương, đừng quên, lúc chúng ta kh tiền, đã đối xử với chúng ta như thế nào. Kh giúp đỡ thì thôi, còn muốn bán . Nếu thể bỏ qua được chuyện này, vậy chúng ta kh còn gì để nói nữa.”
Tống mẫu nhất thời im lặng, lòng bàn tay trống rỗng của chút luống cuống: “Nương kh ý đó, nương chỉ cảm th đều là thân, kh cần làm mọi chuyện đến mức tuyệt tình như vậy.”
Tống Noãn bị chọc tức đến bật cười.
“Tuyệt tình? Chúng ta chỉ là kh giúp đã gọi là tuyệt tình ?”
“ thử hỏi xem mười dặm tám thôn này, trừ nhà phú thương ra, nhà nào đính hôn mà đòi mười lạng tiền sính lễ?!”
“ thật sự coi bạc này là nhặt được hay ? Hay là muốn quay về nhà nương đẻ làm trâu làm ngựa cho họ?”
“Nếu muốn quay về sống cuộc sống như vậy, ta thể thành toàn cho , nhưng đừng hòng kéo đệ đệ vào!
“Ta kh đồng ý!”
Lần đầu tiên Tống Noãn nói những lời nặng nề như vậy với Tống mẫu. lẽ do cuộc sống thoải mái , Tống mẫu lại muốn giúp này giúp kia, nhưng nàng quên mất, tất cả những thứ này đều là do Tống Noãn vất vả liều mạng kiếm được.
A Ninh dường như cảm nhận được bầu kh khí căng thẳng, bỗng nhiên òa khóc.
Tống mẫu vội vàng chạy đến dỗ dành, vừa ôm A Ninh vừa yếu ớt giải thích: “Là nương sai , nương kh nên mềm lòng. Sau này nương sẽ kh nhắc đến chuyện này nữa, hy vọng con đừng giận nương.”
“Nương chỉ cảm th các con kh cha, gia đình này dễ bị ta dòm ngó, nếu con chống lưng, sau này cũng dễ sống hơn, kh ngờ con lại nói toàn lời hồ đồ. Sau này nương sẽ kh phạm sai lầm ngu ngốc như vậy nữa.”
Tống Noãn thở dài một tiếng: “Nương, vừa ta cũng đã nói lời quá nặng, đừng trách ta.”
Tống Noãn lớn lên từ cô nhi viện, nên nàng luôn tuân theo nguyên tắc ai đối tốt với nàng thì nàng sẽ đối tốt lại, chỉ cần kh chạm đến giới hạn của nàng, mọi chuyện đều thể thương lượng.
Hôm nay nàng đối xử với Ôn Đại Sơn như vậy, là vì ngay từ đầu ta đã làm hại gia đình này. Nếu kh nể tình ta chút quan hệ m.á.u mủ với Tống mẫu, Tống Noãn thật sự kh ngại trong tay thêm một mạng .
Chưa có bình luận nào cho chương này.