Xuyên Thành Mẹ Kế Ác Độc Nuôi Con Làm Giàu
Chương 103:
Lục Thư Bạch kh biết vì trước đó Lam Bảo Bảo nhập thể kh cảm th gì.
Nhưng giờ đây, chỉ cảm th Lam Bảo Bảo bơi lội đến đâu, kinh mạch nơi đó của lại đau đớn như thể muốn đứt đoạn đến đ.
Quý Lãnh Nguyệt nhận th Lục Thư Bạch chỗ bất thường, dù y nhẫn nại đến đâu mà mồ hôi trên trán vẫn đổ xuống ròng ròng giữa tiết đ lạnh giá thì thật kh lẽ.
Đặt ngón tay lên mạch đập của Lục Thư Bạch, Quý Lãnh Nguyệt, đã biết rõ căn nguyên của tình trạng này, lên tiếng: “Cởi y phục ra.”
Lục Thư Bạch đột ngột ngẩng đầu Quý Lãnh Nguyệt, trong lòng vừa xấu hổ lại vừa hiếu kỳ.
Một cô nương gia như nàng làm thể mặt kh đổi sắc, tim kh đập mà thốt ra lời bảo y cởi y phục ngay trước mặt nàng như vậy.
Quý Lãnh Nguyệt đã quyết tâm nói chuyện với Lục Thư Bạch, nên cũng kh kiêng dè gì y, trực tiếp biến ra một gói kim châm từ hư kh trong tay.
Lục Thư Bạch cảnh tượng khó tin này, đáy mắt tràn ngập kinh ngạc, vậy rốt cuộc nàng là hay là quỷ?!
Liên tưởng đến khối bọt biển mà y đã ều tra trước đó, nàng ta thực sự thể biến ra đồ vật từ hư kh!
“Lam Bảo Bảo tuy thể nuốt hết kịch độc trong , nhưng kh thể nh như vậy. Ta cần dùng kim châm vàng phong tỏa huyệt đạo và dẫn dắt nó. Nếu muốn c.h.ế.t thì cứ tiếp tục kéo dài thời gian .”
Nhận ra vẻ mặt Quý Lãnh Nguyệt kh đang đùa cợt, Lục Thư Bạch đứng dậy tới mép giường, quay lưng về phía nàng bắt đầu cởi y phục.
Quý Lãnh Nguyệt cứ thế chống cằm quan sát Lục Thư Bạch cởi y phục.
Đúng như nàng đoán, Lục Thư Bạch quả nhiên là mặc y phục tr gầy, cởi y phục lại da thịt.
Cơ bắp của y đường nét đẹp, là loại cơ mỏng mà nàng ưa thích, vô cùng cân đối.
Dường như cảm nhận được ánh mắt từ phía sau chăm chú, trên khuôn mặt vốn trắng bệch của Lục Thư Bạch chợt nổi lên một vệt hồng.
Điều đó khiến sắc mặt vốn trắng nhợt đến đáng sợ của y thêm chút huyết sắc, tr khỏe mạnh hơn một chút.
th chiếc nội y cuối cùng của Lục Thư Bạch rơi xuống đất, Quý Lãnh Nguyệt lại tiếp tục: “Cả quần dài cũng cởi nốt .”
Lục Thư Bạch mặt đỏ bừng quay đầu lại, muốn rõ vẻ mặt của Quý Lãnh Nguyệt, xem nàng cố ý trêu chọc kh.
Nhưng đáy mắt Quý Lãnh Nguyệt chỉ sự xa cách và lãnh đạm, kh hề bất cứ ý tứ gì khác.
Nghĩ đến kịch độc trong cơ thể , nghĩ đến những việc còn chưa hoàn thành, Lục Thư Bạch cắn răng tuột quần dài xuống.
Khi bàn tay y đặt lên cạp quần lót, Lục Thư Bạch thầm nghĩ, nàng dù cũng là phu nhân d nghĩa của , cho phu nhân xem thì cũng chẳng .
Ngay khi Lục Thư Bạch lại một lần nữa cắn răng, dậm chân muốn cởi bỏ chiếc quần lót cuối cùng...
Giọng nói của Quý Lãnh Nguyệt vang lên lần nữa, lọt vào tai y, nhất thời tựa như tiếng trời.
Đan Đan
“Kh cần cởi nội khố, nằm yên xuống.”
Lục Thư Bạch thầm thở phào nhẹ nhõm trong lòng, vội vàng nằm lên giường.
Quý Lãnh Nguyệt cầm gói kim châm đến mép giường, rút ra một cây kim châm vàng đ.â.m thẳng vào một huyệt đạo gần tim Lục Thư Bạch.
Bộ kim châm pháp này của nàng học được từ một bộ sách cổ cô bản đã thất truyền, sau này nàng tự tìm tòi và cải tiến thêm.
Kim châm vàng nối tiếp nhau đ.â.m vào từng huyệt đạo trên Lục Thư Bạch, y rõ ràng cảm th cơn đau kịch liệt trong cơ thể đang dần dần thuyên giảm.
Y quan sát Quý Lãnh Nguyệt đang châm kim cho , nàng mới qua tuổi mười bảy, nhưng tài năng y thuật này e rằng còn hơn cả Phùng Lão.
Rốt cuộc là gia tộc như thế nào mới thể bồi dưỡng được một cô nương như vậy?
Hiểu y thuật, rõ về độc, lại còn biết võ c, mà quyền pháp nàng dạy cho m đứa trẻ lại vẻ khác với c phu y từng học.
Những món hàng nàng kinh do, chẳng món nào vốn ở Đại Tĩnh cả.
Vậy rốt cuộc nàng là ai...
Kim châm vàng mềm hơn cả kim châm bạc, lúc hạ châm cần Quý Lãnh Nguyệt toàn tâm toàn ý.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-th-me-ke-ac-doc-nuoi-con-lam-giau/chuong-103.html.]
Châm xong một bộ châm pháp, Lục Thư Bạch trên giường đã bị đ.â.m chi chít như một con nhím, Quý Lãnh Nguyệt thầm th khá thú vị, nhưng trên mặt lại kh biểu lộ chút nào.
“Đợi nửa c giờ.”
Nói đoạn, Quý Lãnh Nguyệt liền rời khỏi phòng.
Một là nàng kh muốn ở chung kh gian với Lục Thư Bạch, hai là bởi vì bụng nàng đã réo .
Đi đến phòng bếp tự nấu cho một bát mì, Quý Lãnh Nguyệt vừa ngồi bên cạnh bếp lò sưởi ấm vừa ăn mì, trong đầu vẫn nh chóng suy nghĩ.
Nàng đã lựa chọn ở lại vì m đứa trẻ, thì sớm muộn gì cũng chuyện kh thể giấu được Lục Thư Bạch.
Vậy nên chi bằng nói rõ ràng, đỡ cho y cứ lo lắng, luôn muốn dò xét nàng.
Vừa nàng l gói kim châm từ hư kh ra cũng là một kiểu thử dò, xem khả năng tiếp nhận của Lục Thư Bạch ra .
Nàng th sự kinh ngạc và khó tin trong đáy mắt y, nhưng kh chút sợ hãi nào, ều đó chứng tỏ khả năng tiếp thu của y khá tốt.
Mặc dù vẫn tin vào khả năng của , nhưng lòng và bản chất con là thứ Quý Lãnh Nguyệt sẽ kh bao giờ đánh cược.
Vậy nên vừa khi thi châm cho Lục Thư Bạch, nàng đã khéo léo động chút thủ đoạn.
Hy vọng y đừng để nàng thất vọng.
Quý Lãnh Nguyệt nghĩ như thế.
Nàng cũng kh muốn cái ngày ra tay l mạng Lục Thư Bạch.
Bởi vì một khi chuyện đó xảy ra, nàng và m đứa trẻ sẽ thực sự trở thành những kẻ thù kh đội trời chung.
Tại y lại trở về? Tại y còn sống trở về cơ chứ?!!!
Quý Lãnh Nguyệt vừa nghĩ đến ều này, trong lòng lại trào lên sự bực dọc và nàng thầm chửi thề.
Sớm biết y còn sống, khi đó dù kh lộ dẫn, nàng cũng sẽ tìm cách rời .
Chắc c sẽ kh như bây giờ, vướng bận dây dưa, kh nỡ dứt áo ra , lại còn hao tâm tổn sức cứu một mà nàng mong y c.h.ế.t .
Thở dài một tiếng, Quý Lãnh Nguyệt dường như cam chịu số phận mà đứng dậy khỏi ghế đẩu, ra ngoài múc nước giếng rửa bát, cọ nồi.
C chừng thời gian đã đủ, nàng liền quay lại phòng.
Nghe th tiếng mở cửa, Lục Thư Bạch theo bản năng về phía cửa, bốn mắt chạm nhau, một luồng kh khí ngượng nghịu tức khắc lan tỏa khắp căn phòng.
Sự ngượng nghịu kh đến từ Quý Lãnh Nguyệt; Lục Thư Bạch trần trụi như một con nhím châm kim trong mắt nàng lúc này chẳng khác gì một miếng thịt lợn đặt trên thớt.
Nhưng khuôn mặt Lục Thư Bạch “phụt” một cái đỏ bừng lên lần nữa, Quý Lãnh Nguyệt khẽ chậc một tiếng trong lòng.
Bốn đứa con mà còn thuần khiết đến mức này, chỉ đàn cổ đại mới được như vậy thôi chăng?
Nghĩ thầm như vậy, Quý Lãnh Nguyệt đến mép giường, giơ tay gỡ bỏ kim châm vàng trên Lục Thư Bạch.
Trong lúc cắm từng cây kim châm trở lại gói kim, Quý Lãnh Nguyệt nói: “Nửa tháng sau, mỗi ngày đều thi châm một lần.”
“Kịch độc trong ta chỉ cần nửa tháng là giải được ?”
Quý Lãnh Nguyệt gật đầu: “ Lam Bảo Bảo kết hợp với ta thi châm thì chỉ cần nửa tháng là ổn. Nếu kh muốn thi châm cũng được, Lam Bảo Bảo thể giải độc, chỉ là thời gian sẽ lâu hơn.”
“Cần bao lâu?”
“Cụ thể thì tùy tình hình, nhưng ít nhất cũng hơn hai tháng.”
lẽ vì đã bị Quý Lãnh Nguyệt th hết một lần , Lục Thư Bạch trong lòng kh còn cảm th khó chịu như lúc ban đầu nữa.
Nghĩ ngợi một lát, y vẫn chọn phương án thi châm.
Bởi vì thủ hạ đã mất tích của y vẫn chưa biết tình hình ra .
Nếu bên kia thực sự phát hiện và tìm đến, y kh thể động võ, đó sẽ là một gánh nặng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.