Xuyên Thành Mẹ Kế Ác Độc Nuôi Con Làm Giàu
Chương 105:
Theo lời Lục Thư Bạch, Đại Bảo và Nhị Bảo là con của trưởng y, tức là con cháu Trấn Quốc Tướng Quân Phủ. Nếu Trấn Quốc Tướng Quân Phủ được giải oan, thân phận của hai đứa trẻ chẳng sẽ một bước lên mây ?
Cũng kh đúng… thực sự khả năng một bước lên chín vạn dặm mây x là Tam Bảo và Tuệ Bảo.
Hoàng đế đã ý lập Nhị hoàng tử làm Thái tử, vậy thì hai đứa trẻ kh là hậu duệ của Thái tử ?
Sau này một đứa khả năng là Hoàng đế, một đứa chắc c là C chúa !
Nếu nàng giúp m đứa trẻ tìm lại được thân phận, chẳng sau này nàng thể làm mưa làm gió ở Đại Tĩnh ?
Phú quý tìm trong hiểm nguy chứ~!!!
Trong lòng Quý Lãnh Nguyệt lúc này chia làm hai luồng suy nghĩ: một bên là tiểu nhân thương yêu những đứa trẻ muốn ở lại, một bên là tiểu nhân chỉ muốn sống an ổn, kh muốn rước l phiền phức.
Phỉ nhổ! Phú quý tìm trong hiểm nguy cái nỗi gì, chẳng biết mạng dễ dàng bị mất trong hiểm nguy ?
Cơ hội tìm được chỉ là một phần mười, còn cơ hội mất mạng là chín phần mười, hiểu kh, hả?
“Rầm, ”
Nàng đột ngột đập mạnh xuống bàn: “Tất cả câm miệng cho ta!”
“Nàng… kh chứ?”
Giọng nói của Lục Thư Bạch khiến Quý Lãnh Nguyệt hoàn hồn.
Nhớ lại những gì vừa làm, nàng chút ngượng nghịu, nhưng vẫn giả vờ trấn tĩnh đáp: “Kh .”
Trong lòng nàng lẩm bẩm: Ta kh ngại thì ngại chính là y.
Uống một ngụm nước trong chén để bình tĩnh lại, hai tiểu nhân trong lòng đã bị nàng đập tan, nhưng vẫn kh thể giúp Quý Lãnh Nguyệt đưa ra quyết định.
Nàng nghĩ ngợi, quyết định đợi sau khi giải độc xong cho Lục Thư Bạch sẽ tự thả lỏng vài ngày, vào Dã Lang Sơn tĩnh tâm suy nghĩ cẩn thận con đường sau này nên đâu.
Tạm thời gạt những chuyện phiền não này sang một bên, Quý Lãnh Nguyệt ngước mắt Lục Thư Bạch.
Vì y đã thành thật bộc bạch, vậy nàng tự nhiên cũng sẽ thể hiện thành ý tương ứng.
Dù tương lai thế nào, ít nhất giữa họ vẫn còn nửa tháng sống chung dưới một mái nhà.
“Ta là Quý Lãnh Nguyệt, nhưng kh là Quý Lãnh Nguyệt mà Tào Quế Lan mua về. Ta đến từ… lẽ là thời kh của ngàn năm sau.”
Vì Đại Tĩnh kh trong lịch sử, Quý Lãnh Nguyệt vốn định nói là thế giới song song, nhưng lại ngại giải thích, nên chọn nói là ngàn năm sau.
“Ở thế giới của ta, mọi đều bình đẳng, kh hoàng quyền tối thượng, cũng kh chiến tr, nam nữ đều thể ra ngoài làm việc kiếm tiền.
Ta là do ngoài ý muốn qua đời, linh hồn nhập vào cơ thể này. Hôm đó, nguyên chủ đã hẹn với Lục Tú tài trong thôn bán Tam Bảo và Tuệ Bảo cho bọn buôn .
Nhưng bạc bán hai đứa trẻ quá ít, Lục Tú tài kh hài lòng, th hai tên buôn vẻ hứng thú với nàng ta, liền bán nàng ta luôn.
Nàng ta lẽ là bị Lục Tú tài làm cho tức chết, sau đó tỉnh lại chính là ta.
Còn việc ta thể biến ra đồ vật từ hư kh, thực ra là do ta sở hữu một kh gian mà các kh thể th, kh thể chạm vào.
Đồ vật bên trong kh gian cũng là những thứ ta tích lũy được ở kiếp trước. Ta đã nói xong .”
“Vậy bọt biển trong xưởng của nàng cũng là từ kh gian của nàng?”
“Ừm.”
Quý Lãnh Nguyệt khẽ ừ một tiếng, bàn tay ngửa lên, lập tức xuất hiện thêm một khối bọt biển.
Mặc dù trước đó đã th Quý Lãnh Nguyệt biến ra gói kim châm, nhưng khi th nàng biến ra đồ vật từ hư kh lần nữa, Lục Thư Bạch vẫn kh khỏi kinh ngạc.
Vừa Quý Lãnh Nguyệt nói chuyện, y đã lắng nghe kỹ. Y đã đoán vô số khả năng, nhưng lại kh hề nghĩ đến việc nàng là mượn xác hoàn hồn.
Hơn nữa nàng còn sở hữu một kh gian mà khác kh thể th, kh thể chạm vào.
Mặc dù nàng nói đồ vật đều là tích lũy từ kiếp trước, nhưng Lục Thư Bạch suy đoán, những thứ trong kh gian của nàng chắc c là thể l ra mãi mãi kh hết.
Nếu kh, chỉ tính theo do số bán nội y của nàng, cần nhiều bọt biển đến thế, kh gian của nàng lớn đến mức nào cơ chứ?
Huống hồ rõ ràng, trong kh gian của nàng kh chỉ mỗi bọt biển.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-th-me-ke-ac-doc-nuoi-con-lam-giau/chuong-105.html.]
Nhưng ểm này Quý Lãnh Nguyệt kh nói, Lục Thư Bạch cũng kh định truy cứu cặn kẽ. Chẳng qua chút hiếu kỳ về vật phẩm trong kh gian của nàng, song tuyệt nhiên kh hề nảy sinh lòng tham đoạt.
Nói cho cùng, kỳ thực nên cảm kích sự xuất hiện của nàng.
Nếu kh...
Lục Thư Bạch còn kh dám nghĩ, Tào Quế Lan bệnh nặng, Tam Bảo và Tuệ Bảo bị bán , vậy Đại Bảo và Nhị Bảo sẽ ra ?
“Cho nên nàng là ?”
Quý Lãnh Nguyệt nghe câu hỏi này khóe môi khẽ giật, dùng ánh mắt như kẻ đần độn mà Lục Thư Bạch.
Sở hữu gương mặt tựa thiên tiên đến thế, đầu óc lại kh được th minh cho lắm?
Nàng kh thì còn thể là gì?
Th ánh mắt của Quý Lãnh Nguyệt, Lục Thư Bạch cũng nhận ra câu hỏi của vẻ kh ổn.
giải thích: “Ta kh ý đó, ý ta là, nàng đã là linh hồn nhập thể, vậy nàng thể linh hồn ly thể được kh?”
“Kh thể, cũng kh muốn.”
“Vậy kh gian kia của nàng, nàng kh thể vào? Chỉ thể l đồ vật ra từ bên trong? Bằng ý niệm của nàng?”
“Đúng là dựa vào ý niệm, nhưng ta thể vào.”
Vừa dứt lời, Quý Lãnh Nguyệt liền biểu diễn cho Lục Thư Bạch một màn ‘biến mất thần kỳ’.
Quý Lãnh Nguyệt biến mất ngay trước mắt đột nhiên xuất hiện trở lại, gương mặt vốn dĩ luôn giữ được sự trầm tĩnh của Lục Thư Bạch lúc này lại hiện lên vẻ kinh ngạc vô cùng.
Quý Lãnh Nguyệt kỳ thực cũng cố ý. Nàng chỉ muốn xem, Lục Thư Bạch luôn kiềm chế tốt như vậy, trên mặt gần như chưa từng biểu cảm đặc biệt nào.
Ngay cả trước đó khi nàng vô duyên vô cớ biến ra đồ vật, trong mắt cũng chỉ sự kinh ngạc, nếu nói thêm gì khác, thì chính là đã đỏ mặt.
Lục Thư Bạch đôi mắt hơi mở to, miệng vô thức hé ra, Quý Lãnh Nguyệt cảm th thỏa mãn.
Sự thỏa mãn của niềm ác thú đã xoa dịu tâm trạng vốn chút phiền muộn của Quý Lãnh Nguyệt.
“Còn ều gì muốn hỏi nữa kh?”
Lục Thư Bạch nghe vậy lúc này mới hoàn hồn khỏi sự kinh ngạc, lắc đầu, “Kh...”
Lời còn chưa nói hết, đột nhiên Lục Thư Bạch như nhớ ra ều gì đó, cân nhắc một chút mở lời: “Còn một việc.”
“Ngươi nói.”
“Chính là... về chuyện giữa chúng ta, nàng nghĩ ?”
Nếu nói ban đầu Lục Thư Bạch muốn đuổi Quý Lãnh Nguyệt , sau đó vì m đứa trẻ mà thỏa hiệp, vậy thì giờ phút này kỳ thực đã nảy sinh chút hứng thú đối với Quý Lãnh Nguyệt.
Trong lòng thậm chí còn nghĩ, nếu nàng là nương tử của , hẳn là sẽ nguyện ý hòa hợp cùng nàng...
Quý Lãnh Nguyệt, chỉ một lòng muốn ' phu lưu tử' (giết chồng giữ con): “...”
Cái gì mà chuyện giữa bọn ta, nàng nghĩ ?
Giữa bọn ta chuyện gì ?
một lúc sau nàng mới hậu tri hậu giác nhận ra Lục Thư Bạch đang muốn nói gì.
Quý Lãnh Nguyệt đáp: “Ta là do Tào Quế Lan mua về, chúng ta cũng chưa bái đường, ta lại kh muốn kết hôn.
Ồ, kết hôn chính là ý thành hôn của các ngươi.
Cho nên giữa chúng ta, ngươi là ngươi, ta là ta.
Một số việc ta vẫn chưa nghĩ kỹ, đợi ta nghĩ xong sẽ nói với ngươi, nhưng bất kể thế nào, tạm thời bên ngoài chúng ta vẫn là quan hệ phu thê trên d nghĩa.”
Nói xong, Quý Lãnh Nguyệt đột nhiên nghĩ đến một khả năng khác khi Lục Thư Bạch hỏi câu này.
Thế là nàng lại hỏi: “Ngươi đã l vợ ở bên ngoài kh? Nếu kh tiện nói thì ngươi cũng thể...”
Đan Đan
“Kh , ta chưa thành thân.”
Nói xong, Lục Thư Bạch đứng dậy, cũng kh nói thêm gì nữa, trực tiếp bước ra khỏi phòng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.