Xuyên Thành Mẹ Kế Ác Độc Nuôi Con Làm Giàu
Chương 116:
Những lời Tuệ Bảo cố ý làm trò cười đã khiến mọi bật cười, nhất thời làm dịu sự ngượng ngùng của Kiều Như Nguyệt.
Cả nhóm bước ra khỏi Như Nguyệt Tú Phường và ra phố.
Đúng như Kiều Như Nguyệt nói, huyện thành hôm nay thật sự náo nhiệt, ngay cả những tiểu phiến trên phố cũng tràn đầy vẻ vui mừng hiếm th trước đây.
"Tiểu nương tử đây, trâm cài của ta đều được làm từ gỗ thượng hạng, đều do ta tự tay chạm khắc từng chiếc, mỗi chiếc đều độc nhất vô nhị."
Đi ngang qua một quầy bán trâm cài nhỏ, chủ quán chủ động giới thiệu những chiếc trâm bán cho Quý Lãnh Nguyệt và Kiều Như Nguyệt.
Thực ra, so với những món trang sức đá quý hiện đại, Quý Lãnh Nguyệt vốn thích những món đồ trang sức bằng ngọc, vòng tay hơn.
Vì vậy, nghe chủ quán nói là độc nhất vô nhị, cộng thêm bán trâm gỗ, Quý Lãnh Nguyệt quả thật dừng bước lại xem.
"Chiếc trâm này chạm khắc hoa đào ở đầu, hoa đào tượng trưng cho duyên phận, cũng đại diện cho sự khao khát cuộc sống tươi đẹp, còn mang ý nghĩa trường thọ và cát tường. Tiểu nương tử thật biết chọn."
Hai lời giải thích trước sau của chủ quán Quý Lãnh Nguyệt đều kh quan tâm lắm, duy chỉ câu nói tượng trưng cho khao khát cuộc sống tươi đẹp đã chạm đến lòng nàng.
Tại một trang viên Giang Nam núi nước, nàng trồng hoa cỏ, nuôi thêm vài con vật nhỏ, cuộc sống như vậy quả thực tốt đẹp.
"Cây trâm này giá bao nhiêu tiền?"
Quý Lãnh Nguyệt vừa dứt lời, đã th Lục Thư Bạch đặt hai lượng bạc vụn trước mặt chủ quán: "Phần còn lại cứ xem như tiền thưởng."
Nhị Bảo th vậy thì khẽ lầm bầm: "Cha thật là phá của."
Tuệ Bảo đang chọc chọc má chơi, nghe vậy lắc đầu nguầy nguậy nói: "Nhị tỷ, sự phá của của cha chỉ cần là dành cho nương thân thì đều kh tính là phá của."
Nhị Bảo chọc chọc cái đầu nhỏ của Tuệ Bảo: " lúc nào cũng lý, nói đúng được chưa."
Chủ quán cảm ơn Lục Thư Bạch đã ban thưởng. Quý Lãnh Nguyệt cũng kh khách sáo, nguyện ý trả tiền thay nàng thì nàng đỡ trả.
Huống hồ, hôm qua nàng còn trang bị cho hai mươi vạn đại quân của mỗi một đao một chủy thủ, nàng tiêu chút tiền của cũng chẳng gì áy náy.
Nhưng nói cũng nói lại, dáng vẻ Lục Thư Bạch vung tay ban thưởng này quả thật chút phong thái của bá chủ.
Chẳng trách ta nói đàn trả tiền cho phụ nữ là đẹp trai nhất.
Tuy chỉ là hai lượng bạc, nhưng ai bảo Lục Thư Bạch lại ra vẻ như đã trả hai trăm vạn lượng bạc cơ chứ, quan trọng là hành động làm ra lại kh hề chút gượng gạo nào.
Sau đó Quý Lãnh Nguyệt lại chọn thêm hai chiếc trâm cho Tào Quế Lan và Kiều Như Nguyệt, cũng đều là do Lục Thư Bạch trả tiền.
Kiều Như Nguyệt cũng kh khách sáo với Quý Lãnh Nguyệt. Giữa bọn họ vừa là đối tác vừa là bạn bè, nếu cứ quá kiểu cách khi tặng quà nhỏ nhặt thì lại dễ sinh ra xa cách.
"Nương, con muốn xem cái kia."
Tam Bảo chỉ vào một sạp trò ném vòng cách đó kh xa.
Đối với những yêu cầu của các con, chỉ cần kh quá đáng, Quý Lãnh Nguyệt luôn sẵn lòng đáp ứng.
Huống hồ đó là Tam Bảo, thằng bé và Đại Bảo ít khi đòi hỏi nàng ều gì, nên hiếm khi thằng bé mở lời, Quý Lãnh Nguyệt tự nhiên chiều lòng.
Cả nhóm đến trước sạp trò ném vòng. Đồ trên sạp kh gì đáng giá đặc biệt, hầu hết là những món đồ chơi nhỏ bằng gỗ, bằng tre, và vòng ném cũng rẻ, một văn tiền một cái.
"M vị ca ca, tỷ tỷ, muốn ném vòng kh? M món này đều do cha ta tự tay làm, tuy kh đáng tiền nhưng thú vị."
bé nói chuyện cũng kh lớn lắm, tr chỉ lớn hơn Đại Bảo một hoặc hai tuổi.
Tam Bảo móc mười đồng tiền từ cái túi nhỏ của ra: "Tiểu ca ca, cho ta mười cái vòng."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-th-me-ke-ac-doc-nuoi-con-lam-giau/chuong-116.html.]
"Được."
bé nhận mười đồng tiền, đếm mười cái vòng tre đưa cho Tam Bảo.
Tam Bảo để ý một chú ngựa gỗ nhỏ, chú ngựa được chạm khắc sống động như thật, thằng bé th nó hơi giống con ngựa của cha .
Nhưng chú ngựa đó lại nằm khá xa, nên Tam Bảo ném liền bốn năm lần mà vẫn kh trúng.
"Hay là Đại ca thử xem?"
Tam Bảo chút chán nản gãi gãi sau gáy. Rõ ràng tr đơn giản, nhưng thằng bé lại kh kiểm soát được lực đạo nhỉ?
Đại Bảo nhận l vòng tre trên tay Tam Bảo, ném liền ba lần, cũng kh trúng.
Thằng bé đưa hai chiếc vòng cuối cùng cho Nhị Bảo và Tuệ Bảo mỗi đứa một cái.
Đại Bảo nghĩ với thiên phú luyện võ của Nhị Bảo, chuyện này hẳn kh làm khó được . Còn lý do đưa cho Tuệ Bảo, đương nhiên là vì vận may của tiểu là tốt nhất trong số m đệ họ.
Một trận so tài giữa sức mạnh và vận may cứ thế mà bắt đầu...
Nhị Bảo khoảng cách đến chú ngựa gỗ nhỏ, ước tính xem nên dùng bao nhiêu lực. Nhưng nàng cũng tưởng đơn giản nên đã dùng hơi quá mạnh.
Vòng tre rơi xuống đúng vị trí chú ngựa, nhưng vì lực chạm đất quá mạnh, chiếc vòng nhẹ nhàng bật ra.
Ngay lúc Nhị Bảo thất vọng cùng cực, kh biết Tuệ Bảo đã ra tay lúc nào, mọi chỉ th chiếc vòng trúng chú ngựa nhỏ bật ra, sau đó nảy lên hai cái quay lại chỗ chú ngựa, thành c lồng được nó.
Ba đứa trẻ đồng loạt giơ ngón cái về phía Tuệ Bảo: "Tiểu , quả nhiên là , lợi hại!"
Tuệ Bảo chống nạnh, ngửa mặt lên trời cười đắc ý vài tiếng. Quý Lãnh Nguyệt dường như th sau lưng nàng ta một cái đuôi đang lắc lư ên cuồng.
Tam Bảo như ý nguyện l được chú ngựa gỗ nhỏ, thằng bé trân quý sờ sờ trên tay, sau đó tặng nó cho Lục Thư Bạch.
Lục Thư Bạch chút bất ngờ về ều này, nhận l chú ngựa gỗ: " lại nghĩ đến việc tặng cho ta?"
Tam Bảo ngẩng đầu Lục Thư Bạch, trong mắt tràn đầy vẻ kính yêu: "Lần đầu tiên th nó, con đã th nó giống con ngựa của cha, vả lại, vào dịp Tết cha đã cho chúng con tiền mừng tuổi, nhưng chúng con lại kh chuẩn bị quà cho cha, nên con muốn tặng chú ngựa gỗ này cho cha."
Lục Thư Bạch mỉm cười dịu dàng, ngồi xổm xuống xoa đầu Tam Bảo: "Cảm ơn món quà này của Tam Bảo, cha thích."
Tuệ Bảo nghe th vậy, lập tức dùng bàn tay nhỏ mập mạp của l mười đồng tiền từ túi nhỏ ra: "Tiểu ca ca, lại cho Tuệ Bảo mười cái vòng nữa."
bé nhận tiền của Tuệ Bảo, đưa cho nàng mười cái vòng.
Tuệ Bảo cầm vòng trên tay, phất tay đầy khí thế: "Cha, cha tự chọn , Tuệ Bảo sẽ ném vòng trúng hết cho cha làm quà."
Dáng vẻ của Tuệ Bảo khiến nhiều đường dừng lại cười lớn.
Đan Đan
Lục Thư Bạch cười quầy hàng, chỉ vào một con búp bê gỗ mập mạp cách đó kh xa: "Chọn nó , cha th con búp bê gỗ mập mạp đó giống Tuệ Bảo, sau này cha mang theo bên , chỉ cần th nó sẽ nhớ đến Tuệ Bảo của cha."
Khuôn mặt nhỏ của Tuệ Bảo sụ xuống: "Cha, cha biết kh, kh được nói nữ nhi béo đâu, nếu kh cha sẽ dễ mất đứa nữ nhi ngoan ngoãn đáng yêu và yêu cha lắm đó."
"Ha ha ha ha ha......"
Lời nói của Tuệ Bảo lại một lần nữa khiến những mặt bật cười sảng khoái.
Lục Thư Bạch cũng kh ngừng nhếch miệng cười, biện hộ cho : "Cha kh nói Tuệ Bảo mập ú giống nó, cha th con búp bê gỗ đó đáng yêu, dễ thương y hệt Tuệ Bảo vậy."
Tuệ Bảo vỗ vỗ vai Lục Thư Bạch đang ngồi xổm trước mặt nàng: "Được , lời biện hộ này của cha, Tuệ Bảo miễn cưỡng nghe vậy."
Lại một tràng cười vang lên khắp kh gian này, tất cả ánh mắt đều đổ dồn vào Tuệ Bảo đáng yêu.
Do đó kh ai nhận th ở lầu hai của một gian nhã trong tửu lầu kh xa, một ánh mắt cũng đang chăm chú chằm chằm vào Tuệ Bảo.
Chưa có bình luận nào cho chương này.