Xuyên Thành Mẹ Kế Ác Độc Nuôi Con Làm Giàu
Chương 128:
Một ngày trước khi m đứa trẻ tới kinh thành, Quý Lãnh Nguyệt đã nói cho chúng biết thân phận thật sự của . Hay tin trên vai đều gánh vác mối huyết hải thâm thù, trong khoảnh khắc cả bốn đứa trẻ đều im lặng, cũng kh còn vẻ hân hoan khi được lên kinh để gặp Lục Thư Bạch nữa.
Kể cả Tuệ Bảo nhỏ tuổi nhất, trong mắt m đứa trẻ dường như cũng mất một tia ngây thơ vốn của tuổi thơ.
Chứng kiến cảnh này, Quý Lãnh Nguyệt đương nhiên đau lòng, đây chính là cái giá trả cho sự trưởng thành.
“Chủ mẫu, hôm nay là Đại ển Đăng cơ của tân hoàng, Chủ tử đã sắp xếp ổn thỏa mọi chuyện. Các tiểu chủ tử lúc này kh tiện vào kinh, ý của Chủ tử là đưa các tiểu chủ tử đến trang viên ngoại ô trước, vạn nhất...”
“Kh cần.”
Quý Lãnh Nguyệt biết ‘vạn nhất’ trong lời Mộ Dịch nghĩa là gì, cũng biết còn lời chưa nói hết. Nhưng Quý Lãnh Nguyệt quyết định dùng phương thức đơn giản, thô bạo nhất để giải quyết vấn đề ngày hôm nay.
Đại hoàng tử và Tam hoàng tử chẳng đều muốn đăng cơ làm Hoàng đế ư? Vậy thì cứ lên Điện Diêm Vương mà đăng cơ , miễn là họ thể đánh bại Diêm Vương.
đều c.h.ế.t hết , bất kể Hoàng đế đã hạ chiếu chỉ gì, thật hay giả, chính thống còn lại thể đăng cơ chẳng chỉ Tam Bảo của nàng ?
“Dẫn ta gặp Chủ tử của ngươi.”
Mộ Dịch biết vị Chủ mẫu nhà khác hẳn thường, nhưng cụ thể khác thế nào thì kh rõ, chỉ biết nàng lợi hại.
Thế nên nhận được lời của Quý Lãnh Nguyệt, Mộ Dịch cũng kh hề chần chừ, càng kh nói thêm gì.
Vị Chủ mẫu này chỉ sợ xem trọng sự an nguy của m đứa trẻ hơn bất kỳ ai, nếu nàng kh để đưa các tiểu chủ tử , thì nhất định nàng đã cách bảo toàn cho chúng.
Quý Lãnh Nguyệt đưa m đứa trẻ đến phủ đệ của Lục Thư Bạch ở kinh thành trước, dặn dò m tiểu tử vài câu. Trong phủ ám vệ, nên nàng cũng kh lo lắng cho sự an nguy của chúng.
Lúc này Hoàng hậu và Đại hoàng tử cho rằng phần tg đã nằm trong tay, cũng sẽ kh tìm đến gây sự với m đứa trẻ vào thời ểm đăng cơ quan trọng này.
“Nương, nương bảo trọng an toàn.”
Tuệ Bảo chút quyến luyến ôm l chân Quý Lãnh Nguyệt kh muốn bu.
Ba tiểu tử còn lại cũng bước đến vây qu Quý Lãnh Nguyệt, mỗi đứa một câu nói lên lời quan tâm.
Quý Lãnh Nguyệt ngồi xổm xuống, ôm m đứa trẻ một cái, bảo đảm với chúng rằng nhất định sẽ bình an trở về, lúc này mới rời dưới ánh mắt bịn rịn kh nỡ của bốn đứa trẻ.
Mộ Dịch dẫn Quý Lãnh Nguyệt thay một bộ thị vệ phục tiến vào hoàng cung.
Lúc này còn non nửa c giờ nữa là đến Đại ển Đăng cơ, một loạt đại thần đều đang chờ đợi trong thiên ện để buổi lễ bắt đầu.
Nhận được tín hiệu còi của Mộ Dịch, Lục Thư Bạch l cớ thay y phục mà rời khỏi thiên ện.
Quý Lãnh Nguyệt luôn hiếu kỳ, chiếc còi này rõ ràng kh âm th, nhưng cả Lục Thư Bạch và các ám vệ đều thể nghe th. Mộ Dịch giải thích cho nàng mới biết, bọn họ thể nghe th tiếng còi này là nhờ vào nội lực.
Gặp được Lục Thư Bạch, chưa đợi mở lời, Quý Lãnh Nguyệt đã nói ra ý định của cho nghe.
Nàng cứ tưởng Lục Thư Bạch sẽ chút cố kỵ, ít nhất cũng kh muốn nàng xử lý luôn cả Tam hoàng tử, nào ngờ chỉ gật đầu, ngầm đồng ý chủ ý của nàng.
Nhưng Lục Thư Bạch vẫn mở lời nói: “Ta nhận được tin tức, Tam hoàng tử cũng sẽ ra tay tại Đại ển Đăng cơ, nên nàng đừng vội, đợi vừa ra tay, sẽ thành kẻ phạm thượng tạo phản. Đến lúc đó, bất kể là Đại hoàng tử c.h.ế.t hay Tam hoàng tử chết, đều thể đổ lỗi cho sự tr chấp giữa họ.”
Quý Lãnh Nguyệt gật đầu, tỏ vẻ đã hiểu, Lục Thư Bạch là muốn Tam Bảo được trong sạch, kh vướng chút ô uế nào.
Sau khi chia tay Lục Thư Bạch, Quý Lãnh Nguyệt quan sát địa hình xung qu đại ển, tìm một gốc đại thụ rậm rạp để ẩn .
Mộ Dịch kh biết ám khí của Quý Lãnh Nguyệt rốt cuộc là gì, nhưng cũng từng nghe ám vệ bảo vệ m đứa trẻ nhắc đến. Vị ám vệ đó chưa từng th s.ú.n.g b.ắ.n tỉa (sniper rifle) mà Quý Lãnh Nguyệt sử dụng, chỉ biết đó là một ám khí vô cùng thần kỳ, thể b.ắ.n trúng kẻ địch từ khoảng cách xa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-th-me-ke-ac-doc-nuoi-con-lam-giau/chuong-128.html.]
Thế nên, cũng kh hề nghi ngờ việc Quý Lãnh Nguyệt trốn trên cây rời khỏi đó.
Đại ển Đăng cơ đã chọn được giờ lành, nên vừa đúng lúc, buổi lễ chính thức bắt đầu.
Xuyên qua ống ngắm, Quý Lãnh Nguyệt th rõ mồn một Đại hoàng tử vận long bào, đầu đội mũ miện, từng bước men theo thảm đỏ tiến lên đài cao.
Ngay khi y bước lên bậc thềm cuối cùng, do Tam hoàng tử sắp xếp đã hành động.
Đại hoàng tử đề phòng Tam hoàng tử nên cũng đã chuẩn bị của . Khi hai phe vừa giao chiến, Quý Lãnh Nguyệt thừa cơ hỗn loạn cũng ra tay.
“A , !”
“An nhi! An nhi!”
Đại hoàng tử tên là Hàn Dục An, Quý Lãnh Nguyệt giải quyết y đầu tiên.
Đan Đan
Ngay lúc Hoàng hậu kêu lên một tiếng, lao về phía Đại hoàng tử đã gục ngã kh còn hơi thở, Tam hoàng tử cũng ngã xuống đất mà chưa kịp rên lên một tiếng nào.
Hai này vừa chết, nhiệm vụ của Quý Lãnh Nguyệt xem như hoàn thành. Nàng thu lại s.ú.n.g b.ắ.n tỉa leo xuống khỏi cây, đang định rời , lại nghe th phía sau truyền đến một giọng nói với ngữ ệu quen thuộc.
“Tiểu Nguyệt Lượng, đã lâu kh gặp.”
Quý Lãnh Nguyệt nghe vậy bỗng quay phắt đầu lại, chỉ th một nam nhân trung niên với mái tóc đã lốm đốm bạc, thoạt khoảng bốn mươi tuổi, đang đứng cách nàng vài bước.
Và ngoài d xưng khiến nàng kinh ngạc, ều làm Quý Lãnh Nguyệt càng kinh ngạc hơn chính là bộ y phục trên nam nhân trung niên kia. Đó là long bào Ngũ trảo Kim Long, hoa văn này chỉ Hoàng đế mới được mặc.
“Hà hà hà...”
Quý Lãnh Nguyệt nhất thời kinh ngạc đến thất thần, nam nhân khẽ cười vài tiếng phát ra từ cổ họng, tiếp tục nói: “ nào, ngay cả sư phụ mà ngươi cũng kh nhận ra ư?”
Dứt lời, nam nhân tiến thêm vài bước về phía Quý Lãnh Nguyệt, khẽ vỗ vai nàng, kỹ thì trong mắt nam nhân còn mang theo vài phần cưng chiều.
“Con đó, đúng là sư phụ lơ là một chút, con đã ngốc nghếch để ta hãm hại đến c.h.ế.t .”
Khi Quý Lãnh Nguyệt hồi thần lại, cả nàng vẫn còn choáng váng.
Nàng kh ngờ cái c.h.ế.t năm xưa của kh là một sự cố ngoài ý muốn, càng kh ngờ vị sư phụ mà nàng luôn cho rằng kh m coi trọng lại báo thù cho nàng, thậm chí còn sớm chuẩn bị cho nàng một con đường sống.
Mặc dù lúc đó sư phụ cũng kh biết con đường sống là thật hay giả.
Hóa ra Lam Bảo Bảo kh là cổ trùng bình thường, cũng kh đơn giản là Cổ Vương, mà là Dị Cổ thượng cổ.
Năm xưa sư phụ cũng chỉ biết qua một cổ tịch tàn quyển rằng Lam Phách Cổ Vương mang trong sức mạnh thần bí, khả năng cải tử hoàn sinh. Thế nên mới tìm kiếm Lam Phách Cổ Vương suốt nửa đời .
Và đối với nàng, sư phụ luôn cảm th nàng một chút lương thiện hơn tất cả các sư đệ khác trong tổ chức, nên đã giao Lam Phách Cổ cho nàng.
Dù kh chắc c Lam Phách Cổ khả năng cải tử hoàn sinh hay kh, cũng muốn cho nàng thêm một mạng sống.
Thì ra là nàng đã luôn hiểu lầm sư phụ...
Hóa ra sư phụ đối với nàng và đối với khác là khác nhau, chỉ là nàng tự chưa từng phát hiện ra mà thôi...
“Sư phụ...”
“Khóc cái gì mà khóc, lớn bằng chừng này còn khóc, hồi bé bị ta giật mất kẹo mút cũng vậy, ngây ngô chỉ biết khóc thôi!”
Chưa có bình luận nào cho chương này.