Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Xuyên Thành Mẹ Kế Ác Độc Nuôi Con Làm Giàu

Chương 17:

Chương trước Chương sau

“Quý Lãnh Nguyệt, cái tiện nhân nhà ngươi, cút ra đây cho lão nương!”

“Ngươi bản lĩnh đánh , kh dám lộ diện!”

“Ngươi đừng giả câm giả ếc, ta biết ngươi ở nhà!”

“Mau cút ra đây!!!”

Lý Thúy Lan cố tình chọn sáng sớm để đến tìm Quý Lãnh Nguyệt, bởi vì giờ này các gia đình vừa mới thức dậy, chưa ra đồng làm việc.

Tối qua, nàng ta và Lý Hương Linh đã bàn bạc kỹ lưỡng, cả hai bà bà và tức phụ đều cho rằng Quý Lãnh Nguyệt chắc c đã dâng thân cho tú tài Lục .

Hai nghĩ rằng lời đồn đại sức mạnh khủng khiếp, nếu Quý Lãnh Nguyệt dám kh đưa bạc, bọn họ sẽ c khai chuyện này ra.

Mỗi một câu nước bọt kh tin kh dìm c.h.ế.t được nàng ta, xem sau này nàng ta còn sống sót trong thôn kiểu gì.

“Ưm… Đại ca, bên ngoài chuyện gì thế, lại ồn ào quá vậy?”

Lục Thụy Hòa, Lục Gia Hòa và Lục Tinh Hòa ba đứa nhỏ đang ghé vào khe cửa ra ngoài.

Nếu là trước kia, ba đứa nhỏ đã sớm x ra ngoài chửi lại Lý Thúy Lan.

Nhưng sau bài học của Quý Lãnh Nguyệt hôm qua, th đối phương đ , ba đứa trẻ kh ai hành động bộc phát.

“Kh , chỉ là m con ch.ó ghẻ đang sủa bậy thôi. Giờ còn sớm, Tiểu đệ cứ ngủ tiếp .”

Lục Tinh Hòa nói quay lại giường, hai bàn tay nhỏ bé che tai cho , dỗ dành nàng bé ngủ tiếp.

“Đại ca, nhà Bà nội hai đến nhiều như vậy, kế mẫu một nàng đánh kh lại đâu nhỉ?”

Lục Thụy Hòa suy nghĩ một lát: “Thế này , chúng ta trèo ra cửa sổ sau, đệ tìm Thôn trưởng gia gia, ta vào phòng kế mẫu tìm nàng.”

Lục Gia Hòa gật đầu, hai đệ ăn ý cúi giày vào, đến trước cửa sổ sau.

Lục Thụy Hòa đỡ m.ô.n.g đệ đệ giúp nó trèo lên bệ cửa sổ, sau đó tự bê một cái ghế nhỏ kê chân trèo lên.

Trước khi nhảy xuống cửa sổ, Lục Thụy Hòa Lục Tinh Hòa trên giường nói: “Nhị tr Tiểu cho kỹ, tuyệt đối đừng ra ngoài.”

Lục Tinh Hòa gật đầu: “Đại ca yên tâm, sẽ ở trong phòng tr Tiểu .”

Được cam đoan, Lục Thụy Hòa nhảy xuống bệ cửa sổ, th đệ đệ đã chui qua lỗ rào tre chạy xa, nó liền về phía cửa sổ sau phòng Quý Lãnh Nguyệt.

Nói về Quý Lãnh Nguyệt, môi trường thoải mái và quen thuộc khiến nàng một giấc ngủ ngon lành đêm qua.

Vì hôm nay còn trấn trên, cộng thêm việc nàng ngủ sớm tối qua, nên nàng tự nhiên thức giấc vào giờ thích hợp.

Lý Thúy Lan vừa cất câu nói đầu tiên ở ngoài, Quý Lãnh Nguyệt đã đứng trước bồn rửa mặt trong phòng vệ sinh đánh răng.

Nàng cứ nghĩ kh gian và thế giới bên ngoài là tách biệt, nhưng bất ngờ thay, âm th bên ngoài lại truyền vào kh gian rõ ràng.

Thậm chí còn rõ ràng hơn nhiều so với khi nàng ở trong căn phòng gỗ, cứ như là lắp thêm loa phóng th, khuếch đại âm th bên ngoài lên gấp m lần truyền vào kh gian.

Trong phòng vệ sinh còn tiếng vọng lại, những lời nói líu lo kh ngừng của Lý Thúy Lan cứ văng vẳng bên tai Quý Lãnh Nguyệt, giống như năm trăm con ruồi “vù vù vù” làm nàng bốc hỏa nh chóng.

Đánh răng xong, nàng nh chóng rửa mặt, trở lại phòng thay đồ ngủ, Quý Lãnh Nguyệt bước ra khỏi kh gian.

Đúng lúc đó, Lục Thụy Hòa vừa hay đẩy mạnh cửa sổ sau phòng Quý Lãnh Nguyệt ra.

Nghe th động tĩnh phía sau, Quý Lãnh Nguyệt cau mày, đột nhiên quay đầu lại, trong mắt tràn đầy vẻ hung hãn.

Sau khi đến là Lục Thụy Hòa, Quý Lãnh Nguyệt nh chóng thu lại thần sắc, tiến lên đỡ Lục Thụy Hòa đang bị ánh mắt nàng dọa cho ngẩn xuống bệ cửa sổ.

Quý Lãnh Nguyệt thầm nghĩ trong lòng: Bất cẩn quá, chỉ nhớ chèn cửa, quên khóa cửa sổ.

May mà nàng kịp thời ra, nếu để đứa nhỏ bắt gặp nàng đột nhiên xuất hiện từ hư kh, chẳng sẽ bị dọa chết, khi lại xem nàng như yêu quái mất.

Quý Lãnh Nguyệt kh biết, Lục Thụy Hòa đêm qua đã suy nghĩ lung tung, mơ th nàng là hồ ly tinh được cha nó cứu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-th-me-ke-ac-doc-nuoi-con-lam-giau/chuong-17.html.]

Nếu quả thật bị bắt gặp, e rằng Lục Thụy Hòa sẽ chỉ nghĩ rằng cha nó kh yên tâm, cố ý bảo hồ ly tinh đến bảo vệ chúng mà thôi.

con lại từ cửa sổ sau mà vào? Đệ đệ đâu?”

Quý Lãnh Nguyệt lúc này đang cúi nói chuyện với Lục Thụy Hòa. Vì khoảng cách gần, Lục Thụy Hòa ngửi th mùi hương the mát của cao rửa răng từ miệng nàng, cũng nhận ra khuôn mặt nàng cũng mùi thơm tho.

Lục Thụy Hòa nhất thời chút hoài nghi...

kế mẫu rõ ràng vẫn ở trong phòng chưa ra ngoài, chắc c nàng ta chưa rửa mặt, nhưng miệng nàng ta kh hôi, mặt cũng sạch sẽ tươm tất.

Chẳng lẽ giấc mơ của nó kh là mơ, nàng ta thực sự là hồ ly tinh biến thành?

Quý Lãnh Nguyệt th Đại Bảo cứ chằm chằm vào mặt mà ngẩn , nàng đưa tay khẽ lay trước mắt nó, gọi một tiếng: “Đại Bảo?”

“Hả?”

“Ngươi ngẩn ra đó làm gì? Ta hỏi ngươi lại từ cửa sổ sau mà vào, các đệ đệ đâu ?”

“Nhị nãi nãi nhà thím dẫn theo nhiều đến. Ta sợ cửa trước tìm ngươi sẽ bị họ bắt, nên mới nghĩ cách bò qua cửa sổ sau tìm ngươi.

Tam đệ ta đã bảo nó tìm Trưởng thôn gia gia , Nhị và Tiểu thì ta dặn chúng ở yên trong phòng.”

Quý Lãnh Nguyệt nghe Lục Thụy Hòa nói xong, xoa đầu , khen ngợi một câu: “Ngươi làm tốt.”

Nói , Quý Lãnh Nguyệt xoay về phía cửa.

Nhưng nàng chưa được m bước, đã cảm th gấu áo bị ai đó kéo lại.

Quay đầu lại, Quý Lãnh Nguyệt th Lục Thụy Hòa đảo mắt qua lại nhưng nhất quyết kh nàng, nói: “Bọn họ đ , ngươi chi bằng chờ Trưởng thôn gia gia đến hẵng ra ngoài.”

Quý Lãnh Nguyệt cúi xuống, ngang tầm mắt với Lục Thụy Hòa, khóe môi cong lên một chút: “? Ngươi lo lắng ta sẽ chịu thiệt ?”

“Ai... ai lo lắng cho ngươi cơ chứ, ta kh .”

dáng vẻ khẩu thị tâm phi của tiểu tử này, nụ cười trên khóe môi Quý Lãnh Nguyệt càng lúc càng lớn.

“Ừm, ta biết , ngươi kh .”

Quý Lãnh Nguyệt vừa nói vừa đứng thẳng lên, xoay lưng tiếp tục về phía cửa.

th Quý Lãnh Nguyệt đặt tay lên nắm cửa, Lục Thụy Hòa lầm bầm nhỏ tiếng: “Nếu ngươi thật sự là hồ ly tinh biến thành thì hay quá...”

Quý Lãnh Nguyệt: “......”

Hồ ly tinh? Cái quái gì thế?

Tiểu tử này là hy vọng nàng biến thành hồ ly tinh, như vậy sẽ pháp thuật mà kh bị chịu thiệt ?

Đan Đan

Ha...

Con nít thật là... ừm! Trí tưởng tượng phong phú đ chứ.

Nhưng đừng nói chỉ là nhà Lục Đại Giang m , cho dù toàn bộ thôn dân kéo đến, nàng vẫn nắm chắc kh bị thương chút nào.

Tiểu tử kia, hậu nương của ngươi là thợ săn tiền thưởng đỉnh cấp, lại còn là loại mang theo kh gian đ nhé~!

Cửa phòng mở ra, Quý Lãnh Nguyệt bước ra khỏi phòng.

th m cái đầu nhô ra ngoài cổng rào, Quý Lãnh Nguyệt khẽ nhướng mày.

Nhà này kéo đến cũng khá đ đủ, chỉ thiếu mỗi Lục Đại Giang và hai đứa con của y.

Th Quý Lãnh Nguyệt rốt cuộc cũng chịu ra, Lý Thúy Lan lập tức đẩy mạnh cánh cổng rào bước vào sân.

Lúc này Quý Lãnh Nguyệt mới chú ý th, ngoài Lý Thúy Lan một hàng sáu , bên ngoài còn vây kín một đám hiếu kỳ đến xem náo nhiệt.

“Tiểu tiện nhân, rốt cuộc ngươi cũng chịu thò mặt ra ?!”

“Thế nào, sợ à? Lúc đánh ngươi kh th hung hăng lắm cơ mà?!”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...