Xuyên Thành Mẹ Kế Ác Độc Nuôi Con Làm Giàu
Chương 30:
Ai..."
Ngoài cửa nhà Quý Lãnh Nguyệt, ba đứa trẻ con xếp hàng ngồi xổm trên mặt đất, Lục Gia Hòa và Lục Tinh Hòa ngồi hai bên Tuệ Bảo.
Tuệ Bảo hai tay nhỏ chống cằm, về phía núi Lang Dã, lại thở dài.
"Nương thân còn chưa về a~!"
Lục Tinh Hòa đưa tay chọc chọc cái đầu nhỏ của Tuệ Bảo, "Ngươi thân với nàng ta lắm à, Đại ca cũng chưa về kia mà, ngươi kh than vãn Đại ca?"
Tuệ Bảo thuận theo lực đẩy của Lục Tinh Hòa, nhân đà ngả sang phía Tam ca nhà .
Lục Gia Hòa đưa tay nhẹ nhàng đẩy một cái, Tuệ Bảo lại như con lật đật ngả về phía cũ.
Giữa lúc vui đùa, Tuệ Bảo nói: "Đại ca còn chưa về a~ Tuệ Tuệ nhớ Đại ca quá chừng~"
Lục Tinh Hòa và Lục Gia Hòa nghe vậy, dường như bất lực lại đầy cưng chiều, tiếp tục chơi trò lật đật với .
Tiểu tuy tuổi nhỏ nhất, nhưng khả năng đối xử c bằng của lại giỏi hơn cả bọn ta.
"Nương thân~ Đại ca~ Hai về a~!"
Quý Lãnh Nguyệt và Lục Thụy Hòa vừa xuất hiện trong tầm mắt của ba đứa trẻ con, Tuệ Bảo đã lao ra như một viên đạn nhỏ.
Lúc này, trong mắt Tuệ Bảo chỉ toàn hình bóng của Quý Lãnh Nguyệt, hoàn toàn kh chú ý đến thứ đang bị kéo lê trên mặt đất phía sau nàng.
Lục Tinh Hòa và Lục Gia Hòa thì đã th, hai đứa liếc nhau.
Trong mắt Lục Gia Hòa ánh lên chút sợ hãi.
Lục Tinh Hòa thì kh như thế, trong mắt nàng lóe lên ánh sáng ngưỡng mộ kẻ mạnh.
Nàng nhất định học võ c với kế mẫu, nàng cũng trở nên lợi hại như vậy!
Như vậy sau này nếu khác còn dám bắt nạt bọn ta, nàng sẽ dùng một quyền đánh c.h.ế.t từng kẻ một!
Và còn kế mẫu nữa, chỉ cần nàng võ c giỏi hơn nàng ta, sau này dù nàng ta trở nên xấu xa lần nữa, bọn ta cũng sẽ kh cần sợ nàng ta.
(ง •̀•́)ง Hừ hừ!
"Đại ca, cái này... đã gặp sói , kh chứ?"
"Ta kh ."
Lục Thụy Hòa lắc đầu, để mặc đệ đệ kéo xoay vài vòng, trên dưới trái đều xem xét kỹ lưỡng.
"Đại ca, hỏi chưa?"
So với việc con sói bị đánh c.h.ế.t như thế nào, Lục Tinh Hòa lúc này càng muốn biết kế mẫu đồng ý dạy võ c cho bọn ta hay kh.
Lục Thụy Hòa gật đầu, "Hỏi , nàng đồng ý..."
"Thật ? Tuyệt quá!"
phấn khích bất thường, Lục Thụy Hòa tiếp tục nói những lời vừa bị nàng cắt ngang.
" đừng vội mừng quá, kế mẫu nói , dạy võ c cho chúng ta thì được, nhưng học võ vất vả, nếu kh thể kiên trì thì thà ngay từ đầu đừng học.
Hơn nữa nàng cũng nói, nếu nàng dạy thật, nàng sẽ nghiêm khắc, nếu kh làm được những gì nàng nói, sẽ bị phạt."
Lục Tinh Hòa nghe vậy kh hề suy nghĩ mà nói: "Ta kh sợ vất vả, cũng kh sợ bị phạt, chỉ cần nàng chịu dạy, ta nhất định sẽ kiên trì."
"Đại ca, và nhị muốn học võ với kế mẫu, ta thể học cùng kh?"
"Ta kh biết đệ muốn học kh, nên lúc hỏi chỉ nói ta và nhị .
Nhưng dạy hai và dạy ba cũng kh khác biệt, ta nghĩ kế mẫu sẽ đồng ý, hay là lát nữa ăn cơm tối ta giúp đệ hỏi thử xem?"
Đan Đan
Bên này, đôi chân ngắn của Tuệ Bảo chạy như bay, ngay lập tức lao tới trước mặt Quý Lãnh Nguyệt và ôm l chân nàng.
"Nương thân, về , lâu vậy a? Tuệ Tuệ nhớ muốn c.h.ế.t luôn đó~!"
Quý Lãnh Nguyệt cúi đầu 'món đồ treo nhỏ' trên chân , đôi mắt ánh lên vẻ dịu dàng.
Nàng một tay ôm Tuệ Bảo vào lòng, chụt một cái lên má nhỏ của , "Nương thân cũng nhớ Tuệ Bảo, nhớ đến vô cùng."
Tuệ Bảo vòng hai tay nhỏ ôm l cổ Quý Lãnh Nguyệt, nghe nàng nói vậy, vui vẻ để lộ hàm răng hạt ngô trắng đều tăm tắp của .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-th-me-ke-ac-doc-nuoi-con-lam-giau/chuong-30.html.]
Sau đó mới chợt nhận ra con sói đã c.h.ế.t cứng trên mặt đất, Tuệ Bảo theo bản năng siết c.h.ặ.t t.a.y ôm cổ Quý Lãnh Nguyệt.
Quý Lãnh Nguyệt nhận th Tuệ Bảo đang sợ hãi, nàng nhấc trong lòng, kéo con sói vào sân.
"Tuệ Bảo đừng sợ, nó đã bị nương đánh c.h.ế.t , sẽ kh cắn đâu."
"Nương thân lợi hại quá, Tuệ Tuệ kh sợ, Tuệ Tuệ sau này cũng muốn lợi hại như nương thân!"
Vừa nói, Tuệ Bảo vừa nắm chặt nắm đ.ấ.m nhỏ của , múa máy hai cái trong lòng Quý Lãnh Nguyệt, miệng còn "hừ hừ ha hê" gọi vài tiếng.
Vào sân, Quý Lãnh Nguyệt thả Tuệ Bảo xuống, bỏ chiếc giỏ sau lưng ra, l gà rừng và thỏ rừng bên trong ra.
Ngoại trừ Lục Thụy Hòa, ba đứa trẻ con còn lại vừa th gà rừng và thỏ liền vây qu.
"Oa~ Tiểu thỏ con (tiểu thỏ chi)!"
Lục Gia Hòa: "Tiểu , là tiểu thỏ tử, kh tiểu thỏ chi."
"Ta biết chứ, tiểu thỏ chi mà~"
"Là tử, kh chi."
"Ồ, biết , biết , là chi, kh chi."
Lục Gia Hòa vỗ trán, thôi vậy, ta tr cãi cái này với tiểu làm chi.
Lục Tinh Hòa th bộ dạng cam chịu của đệ đệ, ghé sát vào tai y thì thầm: "Bảo ta ngốc, đệ cũng chẳng th minh hơn ta bao nhiêu."
Lục Gia Hòa kh hiểu lời Nhị tỷ nói nghĩa gì, cho đến khi y th tiểu l tay che miệng cười trộm, lúc này mới phản ứng lại.
Tuệ Bảo lúc này đang sờ bộ l mềm mại của tiểu thỏ, trong lòng lẩm bẩm: Tam ca ngốc nghếch, đương nhiên ta biết là tiểu thỏ tử chứ kh tiểu thỏ chi .
Nhưng ta cứ muốn gọi là tiểu thỏ chi thì kh được ?
"Nương~ Tiểu thỏ con (tiểu thỏ chi) đáng yêu quá~"
"Tuệ Bảo muốn nuôi tiểu thỏ này ?"
Nghe Tuệ Bảo nói vậy, phản ứng đầu tiên của Quý Lãnh Nguyệt là cô bé này kh nỡ ăn con vật l mềm mại đáng yêu này.
Nào ngờ...
"Kh a, Tuệ Tuệ muốn hỏi, tiểu thỏ con đáng yêu như vậy, nương tính kho rim hay nấu c đây a?"
Tiểu thỏ con run rẩy bần bật.
o(╥﹏╥)o Ngươi đã nói ta đáng yêu như vậy , làm ngươi nhẫn tâm nuốt xuống được chứ?
Quý Lãnh Nguyệt: "..."
Thôi được , là ta nghĩ nhiều .
Cô nữ nhi nhỏ này của nhà ta chỉ sợ là kh chút lòng thiếu nữ nào, chỉ một cái bụng ham ăn mà thôi.
"Kh kho rim cũng kh nấu c. Nương sẽ làm món thỏ xào ớt (bạo xào thỏ nh) cho các con nếm thử."
Căn nhà của nhà họ Lục này kh tệ, trong sân một cái giếng, đỡ ra bờ s xách nước.
Quý Lãnh Nguyệt ở bên giếng trước tiên lột da con sói và xử lý nó.
Da sói thể bán l tiền, còn thịt sói, Quý Lãnh Nguyệt dự định làm chín gửi cho dân làng, coi như là để làm chút nhân tình.
Dù , ăn của thì kiêng lời, cũng coi như là giúp ta vãn hồi chút d tiếng trong thôn.
Ta ở lại thôn lâu dài, m đứa trẻ cũng cần bạn chơi, thêm một bạn bao giờ cũng tốt hơn thêm một kẻ thù.
Thực ra còn một ểm nữa là Quý Lãnh Nguyệt từng ăn thịt sói, cá nhân nàng kh thích.
Dù làm ngon đến đâu, vị giác nhạy bén của nàng vẫn cảm th mùi t đất.
Nhưng đối với dân làng, những mười ngày nửa tháng mới được ăn thịt một lần, số thịt sói này chính là thứ tốt.
Vì vậy, thay vì vứt , chi bằng dùng nó để mua chuộc lòng .
Xử lý xong sói, Quý Lãnh Nguyệt lại xử lý luôn hai con gà rừng và thỏ rừng.
Nàng định dùng một con gà để hầm c với nấm, con còn lại sẽ kho rim, còn thỏ thì làm món thỏ xào ớt như đã nói lúc trước.
Chưa có bình luận nào cho chương này.