Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Xuyên Thành Mẹ Kế Ác Độc Nuôi Con Làm Giàu

Chương 39:

Chương trước Chương sau

“Dược liệu dĩ nhiên là thu, nhưng......”

Kim chưởng quỹ kh nói hết câu, nhưng ánh mắt ta dò xét ba mẹ con nàng một cách c khai đã nói lên tất cả.

(Với cái vẻ nghèo nàn này của các ngươi thì thể dược liệu quý hiếm nào?)

Quý Lãnh Nguyệt đối với sự thể hiện 'chó chê mèo đậy' của chưởng quỹ cũng kh để trong lòng.

Nhưng hai đứa trẻ rốt cuộc tuổi còn nhỏ, đối diện với ánh mắt mang tính sỉ nhục như vậy, chúng chút luống cuống, bắt đầu bấu chặt ngón tay.

Quý Lãnh Nguyệt dĩ nhiên cũng nhận ra sự kh thoải mái của hai đứa trẻ, nàng tiến lên một bước, c tầm của vị chưởng quỹ.

“Dược liệu tốt hay kh, chưởng quỹ kh bằng cứ xem qua trước nói?”

Vị chưởng quỹ này họ Kim, vì Xuân Hòa Đường, ta gặp đa số là giàu trong trấn.

Dĩ nhiên, kh kh dân nghèo, nhưng kh một ai như phụ nữ trước mặt này......

Kim chưởng quỹ cảm th Quý Lãnh Nguyệt gan dạ, khác hẳn với những phụ nữ bình thường.

Nếu là một phụ nữ tầm thường bị ta dò xét như vậy, ít nhiều cũng sẽ cảm th xấu hổ và sinh ra sự rụt rè thận trọng.

Nhưng nàng lại ung dung đường hoàng, tựa hồ hoàn toàn kh để tâm đến lời châm chọc của .

Cũng chính vì vậy, Kim chưởng quỹ lại sinh ra chút tò mò đối với cái gọi là "dược liệu tốt" trong miệng Quý Lãnh Nguyệt.

“Được, vậy thì l ra xem thử.”

Quý Lãnh Nguyệt nghe vậy cũng kh nói thêm lời nào, chỉ cởi giỏ tre trên xuống, giả vờ l ra củ sâm đã được gói kỹ bằng vải.

Kim chưởng quỹ chỉ vừa qua một cái, vẻ khinh mạn trước đó đã lập tức biến mất hoàn toàn.

“Kh biết ta thể xem xét kỹ hơn kh?”

Quý Lãnh Nguyệt gật đầu: “Chưởng quỹ cứ tự nhiên.”

Kim chưởng quỹ cẩn thận nâng củ sâm lên, xem xét kỹ lưỡng một hồi, sau đó đặt sâm trở lại trước mặt Quý Lãnh Nguyệt.

“Ta họ Kim, kh dám xưng quý, cô nương thể gọi ta là Kim chưởng quỹ. Kh biết cô nương xưng hô thế nào, nhà ở nơi đâu?”

Lời vừa dứt, Kim chưởng quỹ dường như sợ Quý Lãnh Nguyệt hiểu lầm ều gì đó, bèn nói thêm: “Cô nương chớ hiểu lầm, cây sơn sâm này của nàng đích xác là vật tốt, ta cũng ý muốn thu mua, nhưng... ta rốt cuộc chỉ là một chưởng quỹ, kh chủ tiệm, nên luôn cần biết rõ tình hình của bán món hàng này.”

Quý Lãnh Nguyệt nghe hiểu hàm ý trong lời nói của Kim chưởng quỹ, y e ngại cây sơn sâm này của nàng kh

Về ểm này, Quý Lãnh Nguyệt cũng thể lý giải, bởi lẽ tr nàng quá nghèo túng, kh hề giống một được cây sơn sâm trăm năm quý giá.

Hơn nữa, giống như y nói, y chỉ là chưởng quỹ chứ kh chủ tiệm. Nếu thu mua món hàng bất minh với số tiền lớn đến m trăm lượng, e rằng y khó giữ được bát cơm của .

“Kim chưởng quỹ cứ yên tâm, đây là do ta ngẫu nhiên được khi lên núi hái thuốc, tuyệt đối th bạch. Ta họ Quý, phu gia là thôn Lục Gia.”

Quý Lãnh Nguyệt nói xong, Kim chưởng quỹ lại liếc hai đứa trẻ phía sau nàng.

Ở tuổi này mà đã lập gia đình là lẽ thường tình, nhưng hai đứa trẻ này thì ......

Do vợ trước sinh ra? Hay là tiểu cô và em chồng?

Ý nghĩ này chỉ nh chóng lướt qua trong đầu Kim chưởng quỹ lập tức tan biến.

Là gì nữa thì cũng chẳng liên quan gì đến y.

“Tiểu nương tử là thẳng t, trước đó ta nhiều chỗ mạo phạm, ta xin bồi tội với tiểu nương tử.”

Nói , Kim chưởng quỹ bước ra khỏi quầy, đưa tay làm một động tác mời.

“Nơi đây nói chuyện kh tiện, mời tiểu nương tử.”

Quý Lãnh Nguyệt hiểu ý Kim chưởng quỹ là muốn tìm một nơi thương lượng giá cả với nàng. Nàng bọc kỹ sơn sâm trong tay, liếc hai đứa nhỏ phía sau, ý bảo chúng theo.

Vào đến hậu viện tiệm thuốc, Kim chưởng quỹ dẫn Quý Lãnh Nguyệt vào một gian sương phòng, bảo tiểu nhị mang trà nước lên.

“Tiểu nương tử thứ lỗi, tại hạ kh xem thường nghèo, chỉ là trước kia vì lòng tốt mà từng bị lừa gạt, nên đ.â.m ra chút ‘một lần bị rắn cắn, mười năm sợ dây thừng’.”

Quý Lãnh Nguyệt kh ngờ còn chuyện như vậy, nàng gật đầu, nói một tiếng “Kh ”.

Kim chưởng quỹ cũng kh nói thêm lời thừa thãi, y đưa năm ngón tay ra, nói: “Nếu tiểu nương tử thành tâm muốn làm mối giao dịch này, ta thể quyết định mức giá này cho nàng.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-th-me-ke-ac-doc-nuoi-con-lam-giau/chuong-39.html.]

“Năm trăm lượng?”

, năm trăm lượng. Cây sơn sâm này của tiểu nương tử niên đại cao, phẩm tướng tốt, ta cũng kh lừa nàng, bán nghìn lượng cũng được.

Nhưng tiểu nương tử cũng nên hiểu, mỗi nơi mỗi giá, cái giá nghìn lượng kia e rằng đến tận Kinh thành.

Đương nhiên, tiểu nương tử mang đến phủ thành bán lẽ sẽ được thêm một trăm, tám chục lượng nữa, nhưng nếu ở huyện thành, ta thể đảm bảo, cũng chỉ là mức giá này mà thôi.”

Quý Lãnh Nguyệt vừa nghe Kim chưởng quỹ nói, vừa thỉnh thoảng liếc hai đứa trẻ đang chơi đùa ngoài sân.

Th hai tiểu gia hỏa cách một hồi lâu mới dám l.i.ế.m kẹo hồ lô một cái, vẻ mặt vừa tiếc nuối vừa vui mừng khôn xiết, khóe mắt nàng dần dần nổi lên ý cười.

Trong đầu, Quý Lãnh Nguyệt đang cân nhắc lời Kim chưởng quỹ vừa nói.

Tuy giọng ệu và thái độ ban đầu của Kim chưởng quỹ khiến ta kh hài lòng, nhưng y đã chủ động giải thích, Quý Lãnh Nguyệt cũng kh nhỏ nhen.

Ngược lại, qua lời nói và hành động trước sau của Kim chưởng quỹ, Quý Lãnh Nguyệt nhận th y là yêu ghét phân minh, dám làm dám chịu.

Nàng tin rằng lời Kim chưởng quỹ nói kh là hư giả.

Cây sơn sâm này bán được giá bao nhiêu còn xem bán ở đâu.

Kinh thành quá xa, trừ phí lại các kiểu, trên đường kh chừng còn gặp sơn phỉ.

Nàng tuy kh sợ, nhưng chỉ vì muốn bán thêm m trăm lượng bạc mà lặn lội lại m tháng thì chút kh đáng.

M tháng này, biết đâu nàng đã kiếm lại được số bạc đó .

Phủ thành thì kh xa lắm, xe ngựa mất một ngày, nhưng ở phủ thành nàng chẳng quen, cũng kh tiệm thuốc quen thuộc, chưa chắc đã bán được hơn một trăm, tám chục lượng.

Còn về huyện thành, Quý Lãnh Nguyệt ước chừng, cũng chỉ tầm giá này là cùng.

“Tốt, năm trăm lượng vậy.”

“Tiểu nương tử quả là sảng khoái.”

“Ta sảng khoái như vậy chủ yếu là vì Kim chưởng quỹ thật thà.”

“Vậy Kim mỗ l trà thay rượu, kính tiểu nương tử một chén, coi như kết giao bằng hữu. Sau này nếu tiểu nương tử còn dược liệu quý, hy vọng vẫn thể ưu tiên đến Xuân Hòa Đường của ta.”

“Đó là ều đương nhiên, làm ăn với quen thì tốt hơn lạ.”

Quý Lãnh Nguyệt nâng chén trà đối với Kim chưởng quỹ, hai cách kh đối ẩm, mỗi nhấp một ngụm trà trong chén.

“Vậy tiểu nương tử chờ một lát, ta chuẩn bị ngân lượng cho nàng ngay.”

“Kim chưởng quỹ cứ tự nhiên.”

Kim chưởng quỹ đứng dậy đến cửa, dừng bước quay lại nói: “Kh biết tiểu nương tử muốn ngân phiếu hay ngân đĩnh?”

Quý Lãnh Nguyệt suy nghĩ một chút, cảm th ngân đĩnh tiêu dùng thuận tiện hơn, huống hồ nàng kh gian, kh cần lo lắng vấn đề nặng nhẹ.

“Xin làm phiền Kim chưởng quỹ đổi hết thành ngân đĩnh cho ta, nếu được, ta muốn loại mười lượng một thỏi, để tiện chi dùng.”

“Được.”

Kim chưởng quỹ đáp lời, nh chân ra khỏi hậu viện về phía tiệm thuốc đằng trước.

Y , trong sương phòng chỉ còn lại một Quý Lãnh Nguyệt.

Lục Tinh Hòa và Lục Gia Hòa nhau, cả hai chạy vội vào trong phòng.

Đan Đan

“Hậu nương, cây sơn sâm bán được bao nhiêu bạc vậy ạ?”

hỏi là Lục Tinh Hòa, nhưng đôi mắt bồ câu của Lục Gia Hòa bên cạnh cũng trợn tròn xoe, rõ ràng là vô cùng nóng lòng muốn biết.

“Các con đoán xem?”

Tiểu kịch trường, ,

Lục Tinh Hòa: Con đoán hậu nương kh đoán được!

Lục Gia Hòa: Con đoán hậu nương đoán được con đoán kh được!

Quý Lãnh Nguyệt: Các con đoán ta đoán các con đoán ta đoán kh được?


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...