Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Xuyên Thành Mẹ Kế Ác Độc Nuôi Con Làm Giàu

Chương 49:

Chương trước Chương sau

Chuyện mẹ con Quả Phụ Phương bị đánh ở đầu thôn sớm đã kh còn là bí mật, tin tức đã truyền khắp nơi, Lý Thúy Lan cũng đã nghe qua.

Lúc này th nàng ta cố ý bắt chuyện, Lý Thúy Lan cũng như tìm được một đồng minh, lại tiếp tục chửi bới Quý Lãnh Nguyệt.

Đợi khi mụ ta chửi xong, nước bọt b.ắ.n tứ tung, Quả Phụ Phương tỏ vẻ vô cùng đồng tình phụ họa vài tiếng.

“Lý đại tỷ, ta nói , vẫn cho cái tiểu tiện tì đó nếm chút khổ sở, nếu kh, nó sẽ kh biết trời cao bao nhiêu, đất dày bao nhiêu đâu.”

Lý Thúy Lan nghĩ thầm: Ta kh muốn cho nó nếm khổ sở ? Ai mà ngờ con tiện nhân đó cứ như hồi quang phản chiếu, đột nhiên thay đổi tính cách. Ta hận kh thể lột da nó, nhưng cả nhà ta cộng lại cũng kh đối thủ của nó.

, ngươi cách ư?”

Quả Phụ Phương đang đợi Lý Thúy Lan nói câu này, nàng ta qu bốn phía, ghé sát tai Lý Thúy Lan thì thầm: “Ta quả thực một cách, nhưng mà...”

Lý Thúy Lan th Quả Phụ Phương cố ý kéo dài giọng mà kh nói, chỉ nghĩ nàng ta muốn kiếm chút lợi lộc từ . Một tia tinh r lóe lên trong đôi mắt tam giác, Lý Thúy Lan tiếp lời: “Phương tử, chỉ cần ngươi thật sự giúp ta xả được cơn ác khí này, đợi khi nhà cửa và ruộng đất nhà ta l lại được, ta sẽ chia cho ngươi một mẫu ruộng, thế nào?”

Lý Thúy Lan nghĩ bụng, nói su đâu bằng chứng, đến lúc đó mụ ta kh đưa thì nàng ta thể làm gì được? Huống hồ, ai biết chủ ý của Quả Phụ Phương tốt kh, vạn nhất kh thành thì ?

Quả Phụ Phương vốn dĩ chỉ muốn treo thòng lòng Lý Thúy Lan, nào ý muốn đòi lợi lộc gì từ mụ ta, huống hồ đợi Quý Lãnh Nguyệt trở thành tức phụ của nàng ta, thì nhà cửa và ruộng đất kia sớm muộn chẳng đều là của nhà nàng ta ? Còn chia cho nàng ta một mẫu ruộng... Đây là mong rằng chủ ý nàng ta đưa ra thể giúp nhà mụ ta l lại nhà cửa và ruộng đất đây mà! Đúng là đang nằm mơ giữa ban ngày!

Tuy nhiên, Lý Thúy Lan nói vậy, ngược lại lại nhắc nhở Quả Phụ Phương một chút. lợi lộc lại kh l, nàng ta đâu là đồ ngu xuẩn.

“Lý đại tỷ, ta là th nhà ngươi bị cái tiểu tiện tì đó chỉnh quá thảm hại, mới nghĩ ra cách giúp ngươi. Nhưng mà... chủ ý này của ta quả thực cần hai nhà chúng ta phối hợp, ta cũng kh thể giúp kh c được, đúng kh? Ruộng đất thì ta kh cần, ngươi đưa cho ta năm lượng bạc làm phí c sức thì ?”

“Cái gì! Năm lượng! ngươi kh cướp luôn ?”

Lý Thúy Lan vừa nói vừa vẫy tay về phía Quả Phụ Phương: “Kh tiền, kh tiền, ngươi xem nhà ta bây giờ ra n nỗi này, còn bạc đâu mà cho ngươi. Đừng nói năm lượng, năm đồng tiền cũng kh !”

Vừa nói Lý Thúy Lan vừa đẩy Quả Phụ Phương ra ngoài.

Đan Đan

Xí! Tưởng mụ ta kh biết nàng ta đang nghĩ gì , nói giúp nhà mụ ta tìm chủ ý nghe thì hay lắm, chẳng qua cũng vì nhà nàng ta cũng bị Quý Lãnh Nguyệt đánh cho mất mặt thôi.

“Ê, Lý đại tỷ, ngươi làm gì vậy chứ, mọi chuyện đều dễ thương lượng mà~”

Bị đẩy ra ngoài, nhớ đến đứa nhi tử kh cưới được vợ và nhà cửa ruộng đất của Tào Quế Lan, cuối cùng Quả Phụ Phương vẫn nhượng bộ trước, hạ giọng xuống.

“Ta kh cần lợi lộc của ngươi nữa là được chứ gì?”

Nghe vậy, Lý Thúy Lan nhe ra hàm răng vàng khè, cười tủm tỉm nói: “Phương tử, đại tỷ biết ngươi là hiểu chuyện.”

“Nói mau, ngươi diệu kế gì?”

Quả Phụ Phương thầm mắng Lý Thúy Lan một tiếng trong lòng, trên mặt kh lộ ra vẻ gì: “Hôm nay cái tiểu tiện tì đó lên trấn, ngươi biết kh?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-th-me-ke-ac-doc-nuoi-con-lam-giau/chuong-49.html.]

Lý Thúy Lan gật đầu, “ ?”

m trong thôn đều th nàng ta mua cả xe đồ đạc, còn thuê xe lừa chở về nữa, ngươi nói xem nàng ta l bạc ở đâu ra?”

Lý Thúy Lan biết Quý Lãnh Nguyệt năm lượng bạc, nhưng mua cả xe đồ thì chắc c kh đủ. Nhưng mụ ta lại kh dám chắc, liệu đại tẩu đó còn giấu chút tiền riêng nào kh.

Nhưng nghĩ lại, chắc là kh thể, nếu kh thì khi m đứa nhóc kia kh cơm ăn, nàng ta đã l tiền ra mua lương thực .

“Chuyện này thì liên quan gì đến việc dạy dỗ nàng ta?”

Quả Phụ Phương vỗ hai tay vào đầu gối, vẻ như kh thể nhịn được sự chậm hiểu: “ lại kh liên quan, quan hệ này lớn lắm đó! Ngươi nghĩ xem, nàng ta kh bạc thì l gì mà mua đồ?”

Lý Thúy Lan ngẫm nghĩ ý trong lời nói của Quả Phụ Phương, dần dần, trong mắt mụ ta lóe lên một tia sáng bừng tỉnh.

“Ngươi nói nàng ta... kh thể nào, nàng ta đã dẫn theo hai đứa trẻ cùng trấn cơ mà.”

gì là kh thể, nếu kh nàng ta bán thân, thì tiền mua đồ l từ đâu ra? Hơn nữa, mặc kệ chuyện đó thật hay kh? Chúng ta nói nàng ta là như vậy, thì nàng ta chính là như vậy! Lý đại tỷ, chỉ cần chúng ta khẳng định nàng ta kiếm tiền bằng cách đó, sau đó tìm cơ hội cho cả làng th nàng ta tằng tịu với đàn , ngươi nói xem, đại tẩu nhà ngươi còn thể dung thứ cho nàng ta kh? Chỉ cần nàng ta bị đuổi khỏi cửa nhà, với cái tính cách mềm nhũn như nắm bột của đại tẩu nhà ngươi, chẳng muốn bóp nặn thế nào thì nhà ngươi bóp nặn thế đó ?”

Lý Thúy Lan càng nghĩ lời Quả Phụ Phương nói, ánh mắt càng sáng rực: “Được, cứ làm theo cách ngươi nói.”

Quả Phụ Phương và Lý Thúy Lan đạt thành hợp tác, hai cười một cách âm hiểm tiếp tục bàn bạc làm thế nào để thực hiện.

Đợi Quả Phụ Phương rời , bước chân Lý Thúy Lan trở về phòng cũng nhẹ nhàng hơn vài phần. Mụ ta nói với lão già nhà , lần này kh lột da Quý Lãnh Nguyệt, mụ ta sẽ kh mang họ Lý nữa.

Lục Thư Hưng lúc này từ nhà xí trong viện bước ra, nhớ lại những lời vô tình nghe được ban nãy, trong lòng ta vô cùng kích động. Con đàn bà thối tha, để xem ngươi còn làm càn được nữa kh, lần này lão tử nhất định cho ngươi biết rõ sự lợi hại của lão tử.

Quả Phụ Phương nào biết kế hoạch của nàng ta và Lý Thúy Lan đều bị Lục Thư Hưng, kẻ đang ngồi nhà xí cách đó vài bước, nghe lọt tai, còn đang hăm hở nghĩ cách hớt tay trên.

Bây giờ nàng ta chỉ biết rằng, nàng ta mau chóng về nhà, nói tin tốt này cho nhi tử nàng ta, tiện thể bàn bạc xem đến lúc đó hành động như thế nào.

Quả Phụ Phương cũng kh hề hay biết rằng, kh chỉ Lục Thư Hưng, còn khác cũng nghe th vài ều trong cuộc nói chuyện của nàng ta và Lý Thúy Lan. Chỉ là khoảng cách khá xa nên kh nghe rõ, chỉ nghe được một chút.

Nhận một bát thịt lớn từ Quý Lãnh Nguyệt, Khương Thúy Phân cảm th chút ngại ngùng. Hôm nay đại tẩu bên nhà mẹ đẻ nàng ta sinh con, mẹ nàng ta đến đưa ít trứng đỏ tiện thể thăm nàng, nàng bèn bảo Hổ Tử mang mười quả trứng đỏ sang cho Lục Thụy Hòa và các đệ .

Thật trùng hợp, khi Hổ Tử vừa ra khỏi nhà thì nghe th hàng xóm đang nói xấu dì kế của Thụy Hòa. Là trẻ con, lòng hiếu kỳ luôn mãnh liệt, thằng bé bèn trốn sau hàng rào để nghe lén một lúc.

“Hổ Tử, các nàng còn nói gì nữa kh?”

Hổ Tử gãi đầu: “Thụy Hòa ca, con chỉ nghe th các nàng nói muốn dạy dỗ dì kế nhà một trận, chi tiết thì con đứng hơi xa kh nghe rõ.”

Nói xong, Hổ Tử đưa ngón tay lên khóe miệng, như đang cố nhớ lại: “À, còn nữa, con còn nghe th các nàng nhắc đến Núi Dã Lang, ngoài ra thì kh nghe th gì nữa.”

Lục Thụy Hòa gật đầu: “Hổ Tử, chuyện này ngươi cứ coi như chưa từng nghe th, cũng đừng nói với bất kỳ ai, được kh?”

“Con biết , con sẽ kh nói đâu, vậy con về đây, mẹ con còn đợi con ăn cơm.”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...