Xuyên Thành Mẹ Kế Ác Độc Nuôi Con Làm Giàu
Chương 98:
Quý Lãnh Nguyệt nhướng mày, song kh hề vạch trần Tuệ Bảo.
Cứ để Quý Đăng Khoa mang khuôn mặt ếch nhái này chịu khổ vài ngày cũng tốt, tránh cho sinh ra thêm những ý đồ xấu xa.
Quý Lãnh Nguyệt cảm th, nhà họ Quý e rằng vẫn sẽ kh chịu an phận.
Bất quá, nàng vừa nãy đã cảnh cáo bọn họ , nàng chỉ cho một cơ hội, xem như là bồi thường cho việc nàng chiếm giữ thân thể nguyên chủ.
Nhưng nếu bọn họ vẫn kh cam tâm, muốn đến chọc ghẹo nàng, vậy nàng cũng vô số cách khiến bọn họ sớm đến Diêm Vương Điện báo d.
Đan Đan
Ba nhà họ Quý vừa , kh còn gì náo nhiệt để xem, hẻm Quế Hoa lập tức trở nên vắng vẻ trở lại.
Quý Lãnh Nguyệt đang dẫn m đứa trẻ chuẩn bị về học đường dùng bữa, liền th Bạch Phu Tử đứng ở cửa từ lúc nào kh hay.
M tiểu tử th Bạch Phu Tử, từng đứa một cung kính xếp hàng đứng thẳng tắp, bộ dạng như đã làm sai chuyện, đều cúi thấp đầu.
"Phu tử, chúng ta sai ."
"Ồ? Các con sai ở ểm nào?"
Tam Bảo: "Quân tử kh nói lời ác độc, huống hồ bọn họ còn là trưởng bối của chúng ta, chúng ta kh nên bất kính với tôn trưởng, kh chỉ lời lẽ thô tục mà còn động thủ."
Quý Lãnh Nguyệt tuy trong lòng kh đồng tình với lời Tam Bảo nói, nhưng Bạch Phu Tử chưa mở lời, nàng cũng kh tiện vội vàng lên tiếng.
"Nếu đã cảm th kh đúng, vậy vì lại làm?"
Nhị Bảo: "Phu tử, ta kh cảm th ta sai."
Tuệ Bảo: "Phu tử, ta cũng kh cảm th ta sai đâu nha~ Bọn họ muốn khi dễ nương thân, Tuệ Bảo đương nhiên kh thể kho tay đứng ."
Lục Viễn: " là kho tay đứng (bàng quan) mới đúng."
Tuệ Bảo vô tư vẫy vẫy cái móng vuốt nhỏ mập mạp của nàng: "Kh đâu nha~ Phu tử hiểu ý ta là được mà."
Mí mắt Bạch Phu Tử giật giật, tiểu học trò nhỏ nhất này khiến y chút đau đầu, th minh tuy kh bằng đại ca, tam ca của nàng, nhưng cũng giống tam ca, là một nội hàm thâm sâu.
"Các con nói kh th lỗi, vậy tại lại nhận lỗi?"
Đại Bảo: "Phu tử dạy dỗ chúng ta kính trọng trưởng bối, chúng ta kh làm được nên chúng ta nhận lỗi, nhưng trong mắt chúng ta, bọn họ kh đáng để chúng ta tôn kính, cho nên chúng ta kh th lỗi."
Bạch Phu Tử liếc m tiểu tử còn lại: "Các con cũng đều nghĩ như vậy ?"
M tiểu tử gật đầu, th vậy Bạch Phu Tử cũng kh nói thêm gì nữa, chỉ quay vào học đường.
Cùng m tiểu tử ăn xong bữa trưa, Quý Lãnh Nguyệt liền kh còn việc gì làm.
Suy nghĩ một lát, nàng đến Cẩm Y Phường, bàn bạc với Kiều chưởng quầy về ý định kinh do thành y (quần áo may sẵn) của , tiện tay vẽ một bản thiết kế cho bà xem.
Kiều chưởng quầy vừa , đôi mắt liền sáng rực lên.
Thành y trong tiệm của bà đã được xem là kiểu dáng khá mới, nhưng vẫn là những món hàng mà sau khi các phủ thành lớn đã thịnh hành thì bà mới nhập về.
Chủ yếu là kiểu dáng mới ra thường bán đắt, bà nhập về thị trấn nhỏ này cũng khó bán.
"Quý tử, quả thực lần nào cũng khiến ta bằng con mắt khác. Kiểu váy áo vẽ này một khi làm ra chắc c sẽ bán chạy.
Vừa hay khi đó treo ở tiệm chúng ta, ở huyện thành lại bán được giá cao, nhất định sẽ kiếm được một khoản lớn."
Quý Lãnh Nguyệt nhấp một ngụm trà, nói với Kiều chưởng quầy ý định muốn kéo Kiều Như Nguyệt vào hợp tác.
Làm ăn mà, làm với quen vẫn hơn lạ.
Y phục nàng thiết kế muốn bán được giá cao, đương nhiên kh thể thiếu thêu thùa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-th-me-ke-ac-doc-nuoi-con-lam-giau/chuong-98.html.]
Thay vì giao việc ra ngoài cho các xưởng thêu, Quý Lãnh Nguyệt cảm th kh bằng kéo Kiều Như Nguyệt vào hợp tác.
Một là thể đảm bảo chất lượng đồ thêu, hai là Kiều Như Nguyệt tham gia cũng thêm một kênh tiêu thụ.
Những phu nhân nhà giàu đến Như Nguyệt Tú Phường đặt thêu kh ít, đến lúc đó treo vài món thành phẩm trong xưởng thêu, sợ gì kh mua.
Kiều chưởng quầy nghe Quý Lãnh Nguyệt nói cũng th hợp lý.
Nhưng vấn đề duy nhất là chi phí.
Áo lót thì chi phí vải Kiều chưởng quầy xuất ra và chi phí mút (hải miên) Quý Lãnh Nguyệt xuất ra xem như tương đương, hai trừ chi phí chia đôi lợi nhuận.
Nhưng chi phí cho thành y này lại kh dễ tính toán.
Bản thiết kế Quý Lãnh Nguyệt đưa ra, và tay nghề Kiều Như Nguyệt bỏ ra, đều kh chi phí cố định, nhưng vải của bà lại là hàng hóa bỏ tiền thật ra mua về.
Nhưng cũng kh thể nói hai bọn họ kh chi phí, bởi vì kh bản vẽ của Quý Lãnh Nguyệt và kh tay nghề của Kiều Như Nguyệt thì thành y cũng kh thể ra đời.
Quý Lãnh Nguyệt ban đầu cũng đã xem xét vấn đề này, vì vậy ý của nàng là tiền chia lợi nhuận thành y sẽ kh cần trừ bất kỳ chi phí nào nữa.
Số tiền kiếm được nàng và Kiều Như Nguyệt mỗi chiếm ba phần, để Kiều chưởng quầy chiếm bốn phần, dù bà cũng là thực sự bỏ vải ra.
Nhưng chuyện này thành hay kh vẫn bàn bạc với Kiều Như Nguyệt trước đã.
Dù thì nàng vẽ một bản thiết kế kh tốn bao nhiêu thời gian, nhưng bên Kiều Như Nguyệt đều là các tú nương (thợ thêu) thêu từng đường kim mũi chỉ, chi phí thời gian và c sức của họ kh giống của nàng.
Hơn nữa, Quý Lãnh Nguyệt sẵn lòng nhượng lại lợi nhuận cũng vì nàng chẳng khác gì một tay hòm chìa khóa ( giao phó mọi việc).
Nàng đưa ra ý tưởng, còn bận rộn lại là Kiều chưởng quầy, và chờ cửa tiệm ở huyện thành được trang hoàng xong, chịu trách nhiệm tiêu thụ cũng là Kiều chưởng quầy.
Kiều chưởng quầy cũng hiểu rõ nếu việc kinh do này thành c, một phần lợi nhuận đó chắc c sẽ vượt xa chi phí ban đầu của bà, vì vậy bà vui vẻ đồng ý.
Về chuyện bàn bạc với Kiều Như Nguyệt, dù hai ngày nữa bà cũng đến huyện thành xem việc trang hoàng cửa tiệm ra , nên bà sẽ gặp Kiều Như Nguyệt trước.
Đợi đàm phán xong, đến lúc ký khế ước thì Quý Lãnh Nguyệt đến sau cũng được.
Ý Quý Lãnh Nguyệt cũng là như vậy, huyện thành tuy chỉ mất khoảng một c giờ đường , nhưng phương tiện giao th chẳng ra .
Ngay cả là xe ngựa, lần trước nàng cũng đã cảm th cái m.ô.n.g kh còn là của nữa.
Ba nhà họ Quý vừa trở về thôn Quý Gia, liền th trước cửa nhà đang vây kín nhiều .
"Chao ôi~ Quý Tú tài bọn họ về ."
Kh biết là ai hô lên một câu như vậy, những vây qu cửa sân nhà họ Quý đều dạt ra nhường một lối .
Quý Tử Chiêm lúc này mới phát hiện Lý Chính đang cùng vài đứng trước cửa nhà bọn họ cãi vã.
đỡ Quý Đăng Khoa bước lên trước: "Biểu , chuyện gì vậy? Bọn họ là ai?"
Lý Chính vừa liếc th bộ dạng của Quý Đăng Khoa đã giật kinh hãi: "Đăng Khoa đây là bị... bị làm vậy?"
Quý Tử Chiêm xua tay: "Haiz, đừng nhắc tới nữa, hôm nay chúng ta tìm Lãnh Nguyệt, muốn nàng giúp đỡ Đăng Khoa một chút, ngươi xem, bị đứa nữ nhi nhỏ kia của nàng hạ thuốc cho thành ra n nỗi này."
Lý Chính nghe xong, liếc Quý mẫu bên cạnh: "Bà cũng theo? Đi tìm Lãnh Nguyệt đòi tiền ?"
Quý mẫu mắt đỏ hoe gật đầu: "Ta nghĩ Đăng Khoa khỏi bệnh thì nha đầu Lãnh Nguyệt cũng tốt chứ , hơn nữa nàng ta giờ làm ăn đâu kh tiền.
Ai ngờ nàng ta lại nhẫn tâm đến thế, nàng ta còn nói... còn nói......
Hức hức hức hức......"
Nghe Quý mẫu nói chưa dứt lời lại bật khóc, Lý Chính thật sự tức đến sôi máu, như thế này mà lúc trước y còn giảng hòa, chẳng tự tát vào mặt !
Kh thèm để ý đến Quý mẫu đang khóc lóc, Lý Chính chỉ vào Lý Thúy Lan vài : "Bọn họ nói là nhà chồng của Lãnh Nguyệt, bị Lãnh Nguyệt đánh, đến tìm các ngươi đòi phí thuốc men."
Chưa có bình luận nào cho chương này.