Xuyên Thành Nam Phụ Thủ Tiết Độc Ác (Đã Hoàn)
Chương 12: Thoả mãn (3)
Bài vị của Tống Côn Lãng đặt trong phòng ngủ ban đầu của , Kỳ Minh bình thường kh dám tùy tiện vào, hôm nay nếu kh Tống Nhất bảo dâng hương đốt tiền gi cho Tống Côn Lãng thì đ.á.n.h c.h.ế.t cũng kh chủ động bước vô đây..
Hiện giờ vẫn là ban ngày, bên ngoài sáng trưng nhưng phòng ngủ của Tống Côn Lãng lại cực kỳ âm u. Rèm cửa được kéo chặt kh để lại khe hở, ánh sáng từ bên ngoài đương nhiên sẽ kh lọt qua.
Nến ện t.ử đặt bên cạnh ảnh thờ Tống Côn Lãng là duy nhất trong căn phòng này.
Kỳ Minh nhẹ nhàng đẩy cửa, trước tiên thò đầu vào thăm dò một chút, tỉ mỉ quan sát một vòng kh th Tống Côn Lãng đâu mới chậm rì rì vào. “Được , vậy mua một ít nhang và vàng mã.”
Vừa tiến vào phòng ngủ Kỳ Minh liền lạnh run cầm cập.
Quá lạnh, y như đang ở trong hầm băng. Tống Nhất: “ nghĩ chưa ăn sáng đã ngủ, lúc dậy hẳn sẽ đói bụng.”
Cánh tay Kỳ Minh nổi đầy da gà da vịt, Tống Nhất còn theo sau , Kỳ Minh kh dám để OOC nên chỉ thể to gan vào trong. Nếu kh lầm thì lúc quay hình Kỳ Minh lại thể trực tiếp sử dụng linh hồn để giao lưu với cụ trong nhà xưởng, chẳng lẽ là bởi vì lão ma chủ động hiện hình trước mặt Kỳ Minh ?
Trên bàn thờ đặt di ảnh và bài vị của Tống Côn Lãng.
Kỳ Minh dừng mắt trên bức ảnh thờ, kh thể kh thừa nhận Tống Côn Lãng là một cực kỳ đẹp trai, mày kiếm mắt sáng, mũi cao môi mỏng, cho dù chỉ là ảnh chụp thì ánh mắt sắc bén kia vẫn thể soi thấu lòng .
Kỳ Minh tiếc nuối than thở trong lòng. Trong màn hình cũng chỉ Kỳ Minh tìm m mối trong nhà máy tối đen, lão kia kh th xuất hiện. Hiện giờ vẫn là ban ngày, bên ngoài sáng trưng nhưng phòng ngủ của Tống Côn Lãng lại cực kỳ âm u. Rèm cửa được kéo chặt kh để lại khe hở, ánh sáng từ bên ngoài đương nhiên sẽ kh lọt qua.
tiền sắc năng lực nhưng lại c.h.ế.t trẻ.
Kỳ Minh hãy còn cảm thán trong chốc lát, lúc dâng hương bởi vì biết hồn phách Tống Côn Lãng thể còn núp đâu đó trong biệt thự nên Kỳ Minh cũng kh dám lừa gạt, thành kính mà dâng hương xong lại đốt nguyên bảo và tiền gi. Kỳ Minh chớp mắt, lại lần nữa về phía , Tống Nhất lại khôi phục vẻ mặt kh cảm xúc đối diện với ánh mắt Kỳ Minh, khó hiểu: “ vậy? Mặt dính gì ?”
Sương khói lượn lờ qu quẩn trong căn phòng tối tăm, dường như một luồng sáng vàng nhạt nương theo làn khói bay tới bài vị sau đó lại lặng lẽ biến mất. Kỳ Minh vừa lên kế hoạch dọn ra ngoài trong đầu vừa vào phòng bếp kiếm đồ ăn.
Kỳ Minh quỳ gối trên đệm hương bồ, chờ nguyên bảo và tiền gi cháy hết.
Cũng kh biết vì đã quen hay nhưng Kỳ Minh kh còn cảm giác được âm u lạnh lẽo nữa, sợ hãi trong lòng cũng vơi chút đỉnh. Kỳ Minh nhẹ nhàng đẩy cửa, trước tiên thò đầu vào thăm dò một chút, tỉ mỉ quan sát một vòng kh th Tống Côn Lãng đâu mới chậm rì rì vào.
Ánh lửa tiếp tục nhảy nhót, lúc tiền gi đã biến thành tro tàn ánh lửa vẫn giãy giụa thêm vài cái hoàn toàn tắt lịm, phòng ngủ lại tối sầm trở lại.
Lúc này Kỳ Minh mới đứng dậy.
Tống Nhất vẫn luôn đứng bên cạnh , Kỳ Minh đứng lên liền th Tống Nhất. Trên khuôn mặt bình thường đến kh thể bình thường hơn được kia hiện lên vẻ vô cùng thỏa mãn. Vừa ra khỏi phòng ngủ của Tống Côn Lãng thì cảm giác âm u nháy mắt rút , Kỳ Minh cảm th toàn thân nhẹ nhàng thoải mái lên kh ít.
Kỳ Minh:!!!
Cái quái gì thế? đốt tiền g cho Tống Côn Lãng Tống Nhất thỏa mãn cái gì? kh biết th còn tưởng tiền gi này là đốt cho Tống Nhất. Trên bàn thờ đặt di ảnh và bài vị của Tống Côn Lãng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-th-nam-phu-thu-tiet-doc-ac-da-hoan/chuong-12-thoa-man-3.html.]
Kỳ Minh chớp mắt, lại lần nữa về phía , Tống Nhất lại khôi phục vẻ mặt kh cảm xúc đối diện với ánh mắt Kỳ Minh, khó hiểu: “ vậy? Mặt dính gì ?”
Giọng nói của kh bình đạm như thường ngày mà nhiều thêm một tia lười biếng thỏa mãn, trầm thấp gợi cảm.
Kỳ Minh là cuồng giọng, rõ ràng là tiếng nói kh gì lạ nhưng lúc này lại khiến lòng ngứa ngáy, giống như cõi lòng một cọng l vũ nhẹ nhàng quét qua quét lại.
“Kh gì.” Kỳ Minh dời mắt: “Ngoài dâng hương đốt tiền gi còn làm gì nữa kh?”
“Tạm thời kh cần.” Tống Nhất nói: “Đương nhiên Kì thể định kỳ tới đây thắp nhang cho tiên sinh.”
Kỳ Minh: “Vì ?”
Tống Nhất chút buồn thương: “Tiên sinh chỉ một , nếu thường xuyên tới đây ngài sẽ kh còn cô đơn nữa.”
Kỳ Minh: “……”
Những lời này từ trong miệng Tống Nhất nói ra, Kỳ Minh chỉ cảm th kh khỏe. tiền sắc năng lực nhưng lại c.h.ế.t trẻ.
Thiết lập thâm tình kh được sụp đổ, nếu Tống Nhất đã đưa ra yêu cầu này Kỳ Minh chỉ còn cách đồng ý, làm một yêu Tống Côn Lãng sâu đậm thể chịu đựng được việc Tống Côn Lãng cô đơn?
Kh chỉ đồng ý mà còn thể hiện rằng đau lòng, Kỳ Minh cụp mắt thì thào: “ sẽ, nếu thể cũng muốn cùng . biết mà, yêu Côn Lãng như thế, sau khi rời cuộc đời chẳng còn gì vui vẻ. Nhưng biết chắc c Côn Lãng vẫn hy vọng sống thật tốt, nếu thường xuyên dâng hương sẽ làm Côn Lãng bớt cô đơn vậy nhất định sẽ đến đây bên cạnh mỗi ngày.” Kỳ Minh vốn là thích yên tĩnh, nhưng tưởng tượng hồn ma Tống Côn Lãng vẫn còn ở đây liền cảm th sởn tóc gáy.
Nói xong lại bắt đầu nghẹn ngào.
Tống Nhất: “……”
Được thôi, luận diễn xuất kh là đối thủ của Kỳ Minh.
“Chúng ta ra ngoài .” Kỳ Minh diễn đứt ruột đứt gan một lát lại lau mặt, làm bộ xốc lên tinh thần, đến trước cửa.
Tống Nhất ừ một tiếng theo Kỳ Minh.
Vừa ra khỏi phòng ngủ của Tống Côn Lãng thì cảm giác âm u nháy mắt rút , Kỳ Minh cảm th toàn thân nhẹ nhàng thoải mái lên kh ít.
Mới xuống lầu Huỳnh Hoàng đã gọi tới.
“ Huỳnh.” Kỳ Minh tiếp ện thoại.
Huỳnh Hoàng: “ mới gửi kịch bản cho , tối xem qua một chút, là vai nam ba. Ngày mai qua đón thử vai, gửi địa chỉ vào ện thoại .”
“Được.” Kỳ Minh đồng ý, sau khi kết thúc trò chuyện n địa chỉ qua cho Huỳnh Hoàng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.