Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Xuyên Thành Nam Phụ Thủ Tiết Độc Ác (Đã Hoàn)

Chương 44: Giả vờ ngủ (2)

Chương trước Chương sau

Kỳ Minh khó được mà th vẻ cẩn thận như vậy trên mặt Tống Nhất, cảm th mới lạ, đồng thời lại làm bộ kh biết thân phận thật sự của Tống Nhất như trước, “ cảm th cổ trạch này bao nhiêu quỷ?”

Tống Nhất rũ mắt: “ kh biết.”

Kỳ Minh cho rằng sẽ giả vờ kh biết gì về quỷ cả, kh ngờ rằng Tống Nhất lại tiếp tục nói: “Nhưng biết trên Hân Hân một con đang bám vào.”

“Ồ.” Kỳ Minh nhích m, bày ra bộ dáng chăm chú lắng nghe.

Tống Nhất: “ cảm th con quỷ bám vào Hân Hân kh ý muốn hại .”

Kỳ Minh biết Tống Nhất đang nhắc nhở , biểu cảm trên mặt lập tức trở nên nghiêm túc, “Vì lại nói như vậy?”

“Dựa theo cách nói của Lão Thích, ‘Hân Hân’ kh muốn Lão Thích tìm thiên sư, thể ra được ‘Hân Hân’ bài xích thiên sư. Thế nhưng cô bé lại kh ngăn cản Lão Thích giữ ở lại, thậm chí còn chủ động lên tiếng để ở lại.” Tống Nhất phân tích cho Kỳ Minh.

“Vậy thể nào ‘Hân Hân’ kh biết năng lực bắt quỷ?” Kỳ Minh hỏi lại.

Nhưng vừa hỏi vấn đề này ra Kỳ Minh liền biết đây là một câu hỏi ngu ngốc. Hân Hân thể th tiểu quỷ, mà tiểu quỷ là do dẫn tới.

thể đưa tiểu quỷ đến đây, khẳng định là năng lực trên phương diện này .

Kỳ Minh kh khỏi rơi vào suy tư.

‘Hân Hân’ kháng cự với thiên sư, luôn kh cho Lão Thích tìm thiên sư ở Hiệp hội Thiên sư tới giải quyết sự tình xảy ra ở Thích gia. Như vậy vẻ là ‘Hân Hân’ kh muốn để Lão Thích tìm tới đối phó . Nhưng nếu như dựa theo logic này mà nói thì ‘Hân Hân’ cũng nên bài xích mới đúng, thể chủ động để ở lại.

‘Hân Hân’ làm vậy là vì cái gì?

Kỳ Minh chìm vào suy nghĩ của chính sẽ dễ quên những việc xung qu, trùm chăn, ều hòa trong phòng lại cao, đổ mồ hôi mà còn kh nhận ra.

Tống Nhất kh qu rầy , yên lặng chỉnh nhiệt độ ều hòa thấp xuống.

Chờ Kỳ Minh suy nghĩ cẩn thận xong, cũng kh nhận ra nhiệt độ xung qu đã thay đổi mà trực tiếp nói ra kết luận của bản thân, “ nói ‘Hân Hân’ kh tin của Hiệp hội Thiên sư kh, thậm chí còn phòng bị với bọn họ? Cho nên mới kh cho Lão Thích tìm thiên sư đến đây hỗ trợ. Mà cô bé bày tỏ thiện ý với , lẽ nào là một phương thức cầu cứu tới ?”

Trong mắt Tống Nhất tràn ngập sự tán thưởng, bởi vì Kỳ Minh đã chỉ ra được trọng ểm, nhưng vẫn cố ý hỏi: “Kỳ tiên sinh, vì lại nghĩ như vậy?”

Kỳ Minh liếc Tống Nhất một cái, diễn, tiếp tục diễn ! Nhưng vẫn nói ra quan ểm của chính : “Trước đó khi nhận ra trên Hân Hân quỷ ám, quá mức kinh hoảng, xem nhẹ một số chi tiết, bây giờ lại nhớ tới. Kỳ thật con quỷ kia kh ý định tổn thương Hân Hân, bằng kh với tuổi tác của Hân Hân, nếu con quỷ kia thật sự muốn làm hại cô bé thì cơ thể của Hân Hân đã sớm kh chịu đựng nổi . Cho nên cảm th con quỷ bám vào Hân Hân kh tâm tư làm hại cô bé, còn đang cố gắng kiềm chế âm khí của , kh để âm khí trên ảnh hưởng đến Hân Hân.”

“Còn về phần vì nó lại bám vào Hân Hân...”

Kỳ Minh nói lại rơi vào trong suy tư của chính , hồi lâu sau mới tự lẩm bẩm nói: “ khi nào chỉ khi bám vào Hân Hân mới thể bảo vệ Hân Hân kh?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-th-nam-phu-thu-tiet-doc-ac-da-hoan/chuong-44-gia-vo-ngu-2.html.]

Nói xong về phía Tống Nhất, “ cảm th ?”

Tống Nhất cho Kỳ Minh một đáp án khẳng định ở trong lòng, ngoài miệng lại nói: “ nghĩ còn chưa rõ ràng bằng Kỳ tiên sinh, kh thể nào cho một đáp án được.”

Kỳ Minh: “...”

Diễn đạt lắm.

Tống Nhất th chuyện nên nhắc nhở cũng đã nhắc , bèn đồng hồ: “Bây giờ đã kh còn sớm nữa, kh biết Kỳ tiên sinh còn chuyện gì muốn thảo luận với kh?” Uyển chuyển hạ lệnh đuổi khách.

Nhưng Kỳ Minh lại kh muốn trở lại phòng một , bây giờ tiểu quỷ còn chưa về, ai biết được chờ sau khi ngủ sẽ xảy ra chuyện gì, ở cùng với đại lão mới cảm giác an toàn.

Vì thế cực kỳ rớt liêm sỉ mà quay đầu , ngáp một cái: “Đã khuya ? Khó trách cảm th mệt mỏi như vậy.”

Nhắm mắt, ngủ, động tác thuần thục, liền mạch lưu loát.

Tống Nhất: “...” Rớt liêm sỉ tới vậy ư?

Ban đầu Kỳ Minh thật sự chỉ giả vờ ngủ, nhưng hôm nay lại quá mệt mỏi, còn đại lão bên , biết chắc kh thứ gì thể gây hại tới , diễn một hồi thì ngủ mất tiêu.

Tống Nhất cảm nhận được nhịp thở của Kỳ Minh trở nên chậm rãi, liền đứng dậy ôm Kỳ Minh tới giường, Kỳ Minh ngủ sâu, bị di chuyển cũng kh dấu hiệu tỉnh giấc.

Tống Nhất dáng vẻ ngủ vô tư lự của Kỳ Minh, trong lòng vô cớ dâng lên một sự tức giận.

Ai cũng thể khiến em bu bỏ cảnh giác ? Yên tâm ngủ bên cạnh Tống Nhất như vậy ?

càng nghĩ trong lòng càng khó chịu, cuối cùng thật sự kh nhịn được cong ngón tay búng lên trán Kỳ Minh một cái, nhưng cũng kh nỡ dùng sức, nhẹ nhàng, tựa như l chim phất qua.

Kỳ Minh ngủ một giấc này đúng là thơm ngọt, khi tỉnh lại thì bên ngoài trời đã sáng trưng.

duỗi ngồi dậy từ trên giường, Tống Nhất kh ở trong phòng, ngược lại tiểu quỷ lại ngồi ở cuối giường, vẻ mặt tò mò về phía .

Kỳ Minh: “Chào.” Kh biết tối hôm qua tiểu quỷ trở về khi nào.

Tiểu quỷ chớp chớp mắt, đôi tay trắng nõn bụ bẫm chống cằm, hỏi Kỳ Minh: “Tối hôm qua và Tống.. làm một vài chuyện kh phù hợp với thiếu nhi?”

Kỳ Minh: “...”

Cái tên nhóc này học từ chỗ nào vậy? Toàn học thứ xấu kh học tốt!


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...