Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Xuyên Thành Nam Phụ Thủ Tiết Độc Ác (Đã Hoàn)

Chương 47: Thật sảng khoái (2)

Chương trước Chương sau

Kỳ Minh và Tống Nhất ở phòng khách thuộc viện thứ ba của Thích trạch, viện thứ tư và thứ năm là nơi nhà Thích gia ở. Chỗ nối liền của viện thứ ba và thứ tư một vườn hoa nhỏ, vườn hoa tên là Vườn bonsai. Ngoại trừ thiết kế ra thì hứng thú lớn nhất của Lão Thích chính là sưu tầm đủ kiểu bonsai, từ sau khi Lão Thích về hưu, đa số bonsai mà sưu tầm đều được dọn vào Vườn bonsai.

Lúc ban ngày Kỳ Minh đã tham quan Vườn bonsai , dưới ánh nắng những bồn cây cảnh hình dáng khác nhau đúng là đẹp đẽ, nhưng khi tới buổi đêm, lại những bồn cây cảnh này giống như là một lại một vẫn luôn đứng trong bóng đêm bằng nhiều tư thế khác nhau. Ánh trăng kéo dài bóng của chúng, lại gió thổi qua, thoại như đang giương n múa vuốt.

Kỳ Minh kh khỏi nhích về phía Tống Nhất, ánh mắt vẫn đặt lên trên bồn cây cảnh, cứ luôn cảm th bồn cây vấn đề, dường như giây tiếp theo sẽ thứ gì đó nhảy phốc ra từ bồn cây vậy.

Tương liên với Vườn bonsai th qua một con đường đá cuội là một tòa hoa viên nhỏ, cửa của tòa hoa viên này mở th với viện thứ tư. Trong vườn hoa nhỏ một dòng suối con con, dòng suối này nối liền với lạch nước của bờ ruộng ngang dọc của Túc Sơn, th ra bên ngoài.

Dòng suối nhỏ vẫn chạy uốn lượn về phía trước, xuyên qua trung tâm viện thứ tư và thứ năm, từ một cái cầu đá mà nối liền hai viện bốn năm.

Bây giờ là mùa đ, cũng may nơi đây là phương nam, tuy rằng kh cảnh đẹp trăm hoa đua nở nhưng cũng x um tươi tốt.

Trong vườn hoa m cái đèn đường, ánh đèn nhạt nhòa, chỉ thể chiếu sáng một khoảnh đất nhỏ dưới đèn đường. Dòng suối nhỏ qua là một mảnh đen nhánh, đứng bên bờ đều lo lắng khi nào trong dòng suối kia sẽ một bàn tay túm xuống dưới hay kh.

Kỳ Minh cũng hơi sợ, vốn dĩ đứng dựa vào bờ gạch bên kia, khi nói chuyện cùng Tống Nhất thì làm bộ như kh gì mà vào bên trong, đến bên phía bờ gạch của Tống Nhất.

Kỳ Minh cho rằng diễn quá đỉnh, Tống Nhất lại thấu toàn bộ tâm tư nhỏ bé của trong mắt, khóe môi bèn cong lên, chủ động nhích ra bên ngoài một bước.

Kỳ Minh kh hề biết gì về việc này, còn tưởng rằng đã thay đổi vị trí với Tống Nhất kh chút dấu vết nào, chọn một đề tài nói chuyện cùng : “ luôn cảm giác âm khí trong tòa nhà đặc biệt nặng, nói xem liệu thứ gì đó thể tụ âm hồn hoặc là âm khí lại đây kh?”

Trước đó Tinh Thần nói trong tòa nhà này thiết lập trận pháp tụ âm, chỉ cần phá vỡ mắt trận thì trận pháp tụ âm sẽ biến mất. Hai ngày nay thừa dịp tham quan Thích trạch mà tìm trận pháp tụ âm của Thích trạch, nhưng đến bây giờ cũng chưa tìm được.

Hơn nữa Kỳ Minh vẫn cảm th sự tình kh đơn giản như vậy, nếu phá vỡ trận pháp tụ âm là thể giải quyết chuyện này thì những âm hồn kia sẽ thế nào? Sẽ trở về địa phương vốn ư? Hay là diệt trừ toàn bộ? Nhưng đa số những âm hồn đó là bị trận pháp tụ âm thu hút mà đến, lẽ bản thân chúng kh ác ý, nếu diệt trừ há chẳng sẽ liên lụy đến nhân quả ?

Càng nghĩ Kỳ Minh càng cảm th bước vào một cái ngõ cụt, đôi mày kh khỏi nhíu chặt lại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-th-nam-phu-thu-tiet-doc-ac-da-hoan/chuong-47-that-sang-khoai-2.html.]

Kỳ Minh cảm th đã qua hồi lâu mà kh nghe được Tống Nhất trả lời, bèn ngẩng đầu thì kh biết từ khi nào Tống Nhất đã rời khỏi bên .

đưa mắt qu, bóng dáng của Tống Nhất đã biến mất khỏi tầm mắt.

Thịch!

Thịch!

Thịch!

Kỳ Minh nghe th tiếng trái tim trong lồng n.g.ự.c ngực đập mãnh liệt, rõ ràng cảnh sắc xung qu vẫn giống như lúc trước nhưng Kỳ Minh cảm giác gì đó đã thay đổi.

quấn chặt áo khoác trên , nhưng làn gió thổi tới vẫn lạnh như cũ, lạnh đến trong xương tủy.

“Tõm-”

Bỗng nhiên, âm th của thứ gì đó rơi xuống nước cách kh mà truyền tới bên tai Kỳ Minh. Lý trí nói với Kỳ Minh rằng kh nên quay đầu , nhưng kh khống chế được, cứng đờ mà chuyền đầu về phương hướng phát ra tiếng nước.

Nơi đó trùng hợp là cầu đá nối liền viện thứ tư và thứ năm, kh biết từ khi nào đèn tiết kiệm năng lượng đã biến thành chiếc đèn lồng trắng toát, ngọn nến trong đèn lồng lay lắt trong gió.

Trên cầu đá kh hề bất kỳ thứ gì, nhưng dưới cầu đá, con suối lại phản chiếu hai ngọn đèn lồng trắng toát, thể th rõ ràng những gợn sóng khuếch tán từng vòng từng vòng một, giống như thật sự thứ gì đã rơi xuống.

Kỳ Minh biết trong nước nhất định thứ gì đó, muốn quay đầu nhắm mắt làm ngơ, thế nhưng dường như mạnh mẽ ấn đầu lại, chống mí mắt buộc về phía cầu đá.

Gợn nước càng ngày càng lớn, âm thành xôn xao vang lên, một tóc dài choàng khăn, mặc áo dài màu trắng từ trong nước t lên, nó dường như vô tri vô giác, bò từ trong nước lên bờ, nện bước nặng nề, lên cầu đá.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...