Xuyên Thành Nam Phụ Thủ Tiết Độc Ác (Đã Hoàn)
Chương 49: Manh mối (1)
Từ đầu đến cuối Thích Lâm và Trịnh Khâm đều kh mở mắt ra, dường như bọn họ đang tiến hành một nghi thức cổ xưa ở bên cạnh giếng cổ, mà âm hồn núp trong bồn cây cảnh lại trở thành chứng kiến cho bọn họ.
Màu đỏ của đèn lồng rợp cả Vườn bonsai, hai Thích Lâm và Trịnh Khâm đứng đối diện ở hai bên giếng cổ, cúi rạp với nhau, đó c.ắ.n ngón tay , để giọt m.á.u đỏ tươi nhỏ vào giếng cổ. Máu tươi lan thành từng giọt từng giọt huyết châu, rơi vào bên trong giếng cổ.
Kỳ Minh đứng trong chỗ tối còn thể nghe th tiếng nước sôi trào bên trong giếng.
Khoảng 10 phút sau, Thích Lâm và Trịnh Khâm trở về, vẫn là bay về phòng ngủ của họ, đến phòng kho ở lầu một thay bộ đồ đỏ trên ra quay về phòng ngủ đóng cửa lại.
Khắp nơi yên tĩnh, giống như chưa hề xảy ra chuyện gì.
Kỳ Minh chằm chằm cửa phòng hồi lâu mới trở về phòng khách, vô cùng tự giác vào phòng Tống Nhất.
Khi trở về, Tống Nhất đang ở trong phòng, giả vờ hoang mang hỏi bọn họ một câu, “Xảy ra chuyện gì vậy?”
Kỳ Minh kh thèm tin Tống Nhất kh xem cùng họ, tuy rằng vừa kh nhận th sự tồn tại của Tống Nhất, nhưng mà hiện tại này tự cảm th thân khoác áo choàng (ý nói Tống Côn Lãng đang giả làm Tống Nhất), Kỳ Minh cũng kh chọc phá , lời ít ý nhiều mà kể sự tình th ra.
Nói xong, bèn hỏi: “Rốt cuộc đạo diễn Trịnh và vợ ta bị vậy?”
Nghi thức quỷ dị kia, cuối cùng còn muốn hai l máu, vào khiến lòng sợ run.
Tống Nhất trầm ngâm một lát, đáp: “Trước đó nghe tiên sinh nói qua, một vài cặp vợ chồng ở chung lâu ngày hơn nữa lại đối xử thật lòng với nhau thì khí vận của bọn họ thể tương th. Với lại, tính chất c việc của đạo diễn Trịnh và vợ ta gần như là liên quan mật thiết với nhau, phỏng chừng khí vận của họ đã sớm dung hòa làm một .’’
“Cái trận pháp kia đang hấp thu khí vận của bọn họ ư?” Kỳ Minh ngồi kh yên, bỗng chốc đứng lên, “ lại là hút khí vận?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-th-nam-phu-thu-tiet-doc-ac-da-hoan/chuong-49-m-moi-1.html.]
Tống Nhất cho Kỳ Minh một ánh mặt tạm thời đừng nóng nảy, tiếp tục nói: “ thể nói là hút khí vận, chính xác hơn mà nói thì là khống chế đạo diễn Trịnh và Trịnh phu nhân, khiến cho bọn họ chủ động hiến tế khí vận, khí vận được hiến tế so với hút khí vận sẽ càng thuần túy hơn , hơn nữa khí vận của hai vợ chồng bọn họ đã sớm dung hòa làm một, như vậy khí vận sẽ càng đậm.”
Nói cách khác Trịnh Khâm và Thích Lâm chính là một món ngon hiếm , sau màn kh chỉ muốn hút khí vận của hai mà còn muốn họ th qua nghi thức kia mà chủ động hiến tế.
Lúc này Kỳ Minh cũng bình tĩnh lại, tiếp tục hỏi: “Lúc trước vợ của Thích Vân bị ấp t.h.a.i quỷ, cũng đang hấp thụ khí vận của hai vợ chồng bọn họ kh?”
“Ừm.” Tống Nhất gật đầu, “Vào thời ểm vợ Thích Vân m.a.n.g t.h.a.i được bốn tháng thì âm hồn chui vào bụng cô ta, từ tháng bốn đến tháng chín, âm hồn kia vừa chiếm giữ cơ thể của đứa trẻ, đồng thời cũng đang hấp thụ khí vận của Thích Vân và vợ ta. Một khi quỷ t.h.a.i ra đời, những khí vận đó sẽ khiến quỷ t.h.a.i trở nên mạnh mẽ hơn. Sau khi tiên sinh giải quyết chuyện này xong thì khí vận bị âm hồn hấp thụ đều chuyển dời lên Ngưu Ngưu, lẽ đó là nguyên nhân cốt yếu mà lúc đó Ngưu Ngưu thể sống sót.” Cũng coi như là vạn hạnh trong bất hạnh.
Kỳ Minh thầm nghĩ, quả nhiên sự việc Thích Vân gặp được 5 năm trước quan hệ với sự việc phát sinh hiện tại, thậm chỉ Kỳ Minh mở rộng suy đoán, hết thảy những gì Thích gia đang gặp đều là vì muốn hấp thụ khí vận của nhà bọn họ.
Thật ra ều này cũng kh khó lý giải, kh nói đến khí vận của lão Thích, chỉ cần nhắc đến ba đứa con của , ai kh kẻ đứng đầu trong lĩnh vực của chính ? Đây chính là cái kiểu thể tự lập một vùng trời làm vai chính trong tiểu thuyết chứ đâu nữa.
Khiến ta đỏ mắt kh gì đáng trách, nhưng dùng phương thức như vậy để trộm l khí vận của một nhà ta thì khó thể khiến ta chấp nhận nổi.
Hiện tại trong lòng Kỳ Minh còn một nghi hoặc, sự nghi hoặc này đến từ chính Hân Hân.
Kỳ Minh thoáng qua nhóc tt đang chen trong lòng , nhéo nhéo mặt nhóc, hỏi nó: “M ngày nay em đều ở cạnh Hân Hân, cô bé nói gì với em kh?”
Tiểu quỷ lắc đầu, “Hân Hân kh biết cái gì hết trơn, Oánh Oánh đã biết cái gì thì kh thể nói.”
Kỳ Minh nghĩ liệu Oánh Oánh khả năng bị hạ cấm chế nếu nói ra sẽ tự bạo hay kh, cho nên mặc dù biết tiểu quỷ ghê gớm, cũng kh thể nào trực tiếp cầu cứu với nhóc.
Như vậy con quỷ gọi là Oánh Oánh này, rốt cuộc là chủ động bám vào Hân Hân, hay là bị ép bám vào Hân Hân, lại vì là Hân Hân?
Những nghi hoặc này tạm thời kh đáp án, còn cần Kỳ Minh tiếp tục tìm kiếm.
Chưa có bình luận nào cho chương này.