Xuyên Thành Nam Phụ Thủ Tiết Độc Ác (Đã Hoàn)
Chương 52: Rạng đông (2)
Sau khi liên hệ của Từ Xương Hoa với trận pháp bị cắt đứt, trận pháp dần dần bị phá hủy, Kỳ Minh đến cửa hàng nhang đèn mua nhang nến tiền vàng, thừa dịp trời còn chưa sáng hoàn toàn mà đến bãi đất trống sau bệnh viện đốt cho bọn họ.
Kim quang nhàn nhạt kéo theo hương khói lượn lờ bốc lên, Kỳ Minh biểu cảm tràn ngập mờ mịt trên mặt những âm hồn bị khói quay chung qu, vẻ mặt họ thỏa mãn, chậm rãi biến mất nơi chân trời.
Cách đó kh xa, hai mươi m đứa trẻ con nắm tay nhau, cô giáo và tài xế đứng ở hai bên, động tác bọn họ thống nhất mà cúi đầu thật sâu với Kỳ Minh.
Oánh Oánh đứng giữa bọn họ, cô bé bu tay bạn học bên cạnh, vẫy vẫy tay với Kỳ Minh.
“ Kỳ Minh ơi, cảm ơn ”.
Cô bé lại về phía Tinh Thần, từ từ chạy lại đây: “Em trai Tinh Thần ơi, vui được gặp em, chị và Hân Hân đều thích em”.
Sau khi nói xong thì cúi đầu hôn cái bẹp lên mặt Tinh Thần.
Tinh Thần cứng đờ, nói chuyện cũng trở nên lắp bắp: “Em... em cũng thích... hai ”.
Oánh Oánh nở nụ cười, lại lần nữa phất tay với Kỳ Minh và Tinh Thần, chạy về phía bạn học và cô giáo của .
Rạng đ thoát khỏi sự trói buộc của đêm đen, tưới xuống những ánh sáng ban mai đầu tiên, nơi xa xăm sương mù ngập tràn, một loạt bóng dáng nho nhỏ được cô giáo và bác tài xế dắt mà nhảy nhót biến mất dưới tia ban mai trong sương mù.
Mãi đến khi những bóng dáng biến mất, Kỳ Minh mới phiền muộn thở dài một hơi, cúi đầu về phía Tinh Thần, lại th gương mặt của Tinh Thần ửng hồng tựa như mặt trời treo ở phía đ.
Kỳ Minh kh thèm nhịn cười: “Ha ha ha”.
Ai thể ngờ tiểu quỷ mỗi ngày treo m từ kh phù hợp với thiếu nhi bên miệng lại ngây thơ như vậy.
Tinh Thần thẹn quá hóa giận, nhào tới muốn c.ắ.n Kỳ Minh, sau cổ lại bị ta giữ chặt, Tinh Thần quay đầu, th Tống Nhất rũ mắt , Tinh Thần liền sợ hãi rụt về, làm cái mặt quỷ với Kỳ Minh.
Kỳ Minh giả vờ kh th.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-th-nam-phu-thu-tiet-doc-ac-da-hoan/chuong-52-rang-dong-2.html.]
Mặt trời ngày càng lên cao, làm tan sương mù trắng xóa dày đặc, ánh mặt trời soi rọi, hết thảy lại là một khởi đầu mới.
Từ Xương Hoa ên , linh hồn ta bị ác quỷ gặm nhấm mà tàn khuyết kh đầy đủ, ai cũng kh thể chữa khỏi cho ta.
Kỳ Minh trả tro cốt của Oánh Oánh lại cho nhà họ Thích, là mẹ của Oánh Oánh nhận l hủ tro cốt của cô bé, cái hủ này chính là cô tự tay chọn cho con gái của .
Thích gia quyền được biết chân tướng, bao gồm cả Thích Sương, đều đã biết bộ mặt thật của Từ Xương Hoa, cũng biết từ ban đầu Từ Xương Hoa tiếp cận Thích Sương đã mang theo mục đích kh thể để cho ai biết, âm thầm mưu tính hai mươi m năm, thậm chí kh tiếc l cốt nhục thân sinh làm c cụ.
Nói một câu kh bằng súc sinh còn hời cho Từ Xương Hoa. Những năm gần đây Thích gia bọn họ đối xử với Từ Xương Hoa kh tệ, Thích lão đối đãi và bồi dưỡng ta như con ruột, Thích Vân và Thích Lâm cũng kính trọng ta như trai, Thích Sương càng coi ta như yêu làm bạn cả đời, nhưng kết quả này tất cả đều là sự ngụy trang của Từ Xương Hoa.
Trong khoảng thời gian ngắn nhà họ Thích kh thể chấp nhập nổi sự thật này, nhưng sự thật đẫm m.á.u phơi bày trước mặt bọn họ, kh cho phép bọn họ kh thừa nhận.
Năm này, Thích gia nhất định bị bao phủ bởi một tầng u ám.
Kỳ Minh kh qu rầy nhà họ Thích, gửi lời từ biệt vào ngày 29, nhà họ cũng kh giữ Kỳ Minh lại, bọn họ biết hiện tại giữ Kỳ Minh lại chỉ khiến kh được tự nhiên mà thôi.
Thời ểm Kỳ Minh muốn lên xe, Hân Hân chạy tới ôm l đùi , ngửa đầu Kỳ Minh: “ ơi, chị Oánh Oánh đâu?”.
Cô nhóc bé bỏng kh hiểu chuyện gì đã xảy ra, chỉ biết chị Oánh Oánh vẫn luôn chơi cùng kh th đâu.
Kỳ Minh xoa đầu tóc của Hân Hân, dịu dàng nói: “Chị Oánh Oánh đã trở về thế giới của chị , ở thế giới đó chị sẽ nhiều bạn bè, mỗi ngày đều vui vẻ, cho nên Hân Hân cũng vui vẻ nha”.
Thích Sương đứng cách đó kh xa, nghe th lời của Kỳ Minh thì cuối cùng cũng trụ kh nổi nữa, ngồi sụp xuống ôm mặt bật khóc kh thành tiếng.
Hân Hân gật đầu với Kỳ Minh: “Dạ, Hân Hân sẽ vui vẻ hạnh phúc, nếu sau này gặp chị, nói chị nhớ Hân Hân đó, Hân Hân cũng sẽ nhớ chị Oánh Oánh”.
“Được”. Kỳ Minh cúi , nhẹ nhàng ôm l Hân Hân mới vẫy tay tạm biệt cô bé.
Xe rời khỏi cổ trạch của Thích gia, khi Kỳ Minh ngẩng đầu lên, sự u ám bao phủ trên đỉnh Thích trạch đã biến mất, thay vào đó là ánh nắng ấm áp.
Mây tan mưa tạnh, hết thảy đều sẽ tốt đẹp hơn.
Chưa có bình luận nào cho chương này.