Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Xuyên Thành Nam Phụ Thủ Tiết Độc Ác (Đã Hoàn)

Chương 64: Thích (2)

Chương trước Chương sau

Ban đầu Kỳ Minh cho rằng Trần Du bị ám, con quỷ ám vào cô ta chiếm giữ cơ thể của cô ta. Để chứng minh suy đoán của , còn cố ý khai linh nhãn của trước mặt Trần Du, nhưng kh th một chút m mối nào từ trên cô ta.

Điều này làm cho Kỳ Minh vô cùng khó hiểu, hỏi Tinh Thần, Tinh Thần dùng vẻ mặt mờ mịt nói với rằng: “Em kh th chỗ nào kh phù hợp cả, cô ta là sống mà.”

Dường như trong khoảng thời gian này tập đoàn nhà họ Tống xảy ra vấn đề, từ khi [Độc] bắt đầu quay Tống Nhất liền kh theo Kỳ Minh nữa, bằng kh thì Kỳ Minh thể hỏi một chút, rốt cuộc tình huống của Trần Du là như thế nào.

Đúng vậy, đã m ngày nay Tống Nhất kh theo , mỗi lần về nhà cũng kh Tống Côn Lãng, Kỳ Minh cứ cảm th thiếu thiếu gì đó, trong lòng tràn đầy phiền muộn.

Tinh Thần kéo tay Kỳ Minh , “Kỳ Minh Minh, lại nghĩ đến Tống Côn Lãng kh?” Trên mặt tiểu quỷ là bộ dáng thấu chân tướng, “Đây là lần thứ 15 lộ ra biểu cảm như vậy trong ngày đó.”

Kỳ Minh cà khịa lại: “Biểu cảm như vậy là biểu cảm gì? em thể như vậy hả?”

Tinh Thần liền cười he he, bắt chước Kỳ Minh bày ra biểu cảm tương tư, “Ồ, chính là biểu cảm như vầy nè, mất hồn mất vía, xuân tâm nhộn nhạo, pháo hoa nở rộ, xuân ấm...”

Nó nói liên tiếp mười m thành ngữ chữ xuân, giống y hệt mùa xuân trong tâm tình Kỳ Minh lúc này vậy, nói đơn giản chính là Kỳ Minh tương tư.

Kỳ Minh hung hăng vò đầu tiểu quỷ một phen, “Chỉ nhóc miệng hả, từ sáng đến tối cứ bla bla.”

Nhắc Tào Tháo thì Tào Tháo đến, ban ngày Kỳ Minh vừa nhắc tới Tống Côn Lãng với Tinh Thần ở đoàn phim, đến tối khi diễn xong về nhà liền th Tống Côn Lãng ở nhà.

Tống Nhất và Tống Côn Lãng là một , kh khả năng Tống Nhất bận rộn chuyện Tống thị mà Tống Côn Lãng lại ở nhà được. Kỳ Minh cũng kh vạch trần , cứ theo lẽ thường mỗi ngày mà dâng hương và đồ cúng.

Lúc trước còn chưa cảm th gì, bây giờ bỗng nhiên th Tống Côn Lãng ở nhà khiến tâm trạng Kỳ Minh lập tức trở nên vui vẻ, thậm chí còn xúc động muốn nhào tới ôm l Tống Côn Lãng, cũng may đã được kiềm nén lại.

Bây giờ ngẫm lại những ngày mà Tống Côn Lãng kh ở nhà, dường như ...

Đúng là hơi nhớ ?

Kỳ Minh bị ý nghĩ của chọc cho mặt nóng ran, lại như đột nhiên ý thức được ều gì mà yên lặng Tống Côn Lãng cách đó kh xa.

Từ khi Kỳ Minh vừa vào Tống Côn Lãng đã quan sát , th rõ ràng sự hân hoan đột nhiên nở rộ trong đôi mắt , kh nhịn được cười, đứng dậy về phía Kỳ Minh, trêu chọc: “ th trở về đường cũng kh biết nữa à?”

Kỳ Minh lắc đầu, cho dù thẹn thùng thì vẫn thản nhiên mà nói: “Em cảm th dường như em hơi nhớ .”

Trong khoảng thời gian này đã tách ra khỏi thiết lập hình tượng thâm tình, đúng lúc Tống Côn Lãng rời khỏi một thời gian, sau khi khoảng cách càng dịp để th rõ chân tình của .

Lúc kh thiết lập thâm tình vào, toàn bộ cảm thụ của đối với Tống Côn Lãng đều xuất phát từ thật lòng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-th-nam-phu-thu-tiet-doc-ac-da-hoan/chuong-64-thich-2.html.]

Sau m ngày kh th khi gặp lại vui mừng, cộng với sự nhớ mong bị bỏ quên qu quẩn trong lồng n.g.ự.c m ngày nay. Liệu ều này chứng minh rằng...

Kỳ Minh thẳng vào đôi mắt sâu thẳm của Tống Côn Lãng, nói rõ từng chữ một: “Dường như hơi hơi thích .”

Giọng nói của trong sáng thong thả, khi nói những lời này dường như đã sử dụng hết tất cả bản lĩnh đọc lời thoại của trên những lời nói này, dịu dàng tha thiết, thâm tình triền miên. Ánh mắt Tống Côn Lãng sáng ngời, tất cả những tình cảm chân thành tha thiết chất đầy ở trong ánh mắt , hận kh thể đem cảm xúc nội tâm của xuyên qua ánh mắt này truyền đạt cho Tống Côn Lãng.

Tình cảm nóng bỏng chân thành tha thiết , đương nhiên là Tống Côn Lãng cảm nhận được.

Sự yêu thích từ lâu rốt cuộc cũng được đáp lại, tuy Tống Côn Lãng là một đại lão, cũng cảm th vui mừng khôn xiết. vươn tay nắm l tay Kỳ Minh, bàn tay lạnh lẽo chạm vào bàn tay ấm áp của , nói cho biết rằng tất cả những ều này đều là thật.

“Em lặp lại lần nữa ?” Tống Côn Lãng kìm nén tâm trạng kích động, hỏi lại.

Kỳ Minh là một dứt khoát, sẽ ngại ngùng nhưng khi đã xác định được lòng thì sẽ kh ngại thể hiện tình cảm của ra, huống chi còn biết rằng Tống Côn Lãng cũng thích , vậy thì kh lý gì che giấu.

đan ngón tay vào bàn tay Tống Côn Lãng, đan mười ngón tay với Tống Côn Lãng, trịnh trọng nói lại một lần nữa: “Em thích , thật ra kh chỉ một chút thôi đâu.”

Nồng nàn giống như rượu trắng, vừa nói ra liền cực kỳ kích động, khiến ta đầu váng mắt hoa, chân như đạp trên mây, lửng lửng lơ lơ. Nhưng trong lòng lại cất giấu một sự nóng cháy, đốt từ đầu đến chân, khiến cho khuôn mặt đẹp đẽ của Kỳ Minh bị nung đến ửng đỏ.

Kỳ Minh nghĩ rằng thật sự kích động đến độ mất hết sự lý trí.

Nói một lần xong còn chưa th đã ghiền, nhón chân, lặp lại từng lần một bên tai Tống Côn Lãng. “Em thích .”

“Em thích .”

“Em thích .”

...

lặp lại ba chữ từng lần từng lần một, hơi thở ấm áp phả vào bên tai Tống Côn Lãng, khiến cuối cùng cũng kh nhịn được mà cúi đầu hôn lên bờ môi đã hé mở của Kỳ Minh, bao phủ l một câu “em thích ” của Kỳ Minh vào giữa hai đôi môi đang quyện l nhau của hai .

Từ đầu đến cuối Tinh Thần vẫn luôn ở đây, vậy mà từ đầu đến đuôi đều bị phớt lờ.

Năm ngón tay của nhóc hé ra che trên mặt , xuyên qua khe hở của ngón tay mà Kỳ Minh và Tống Côn Lãng hôn môi, ềm tĩnh nói: “Aiz, mùa xuân tới, lại đến mùa động vật giao phối .”

Đột nhiên một bàn tay ấn xuống, xoay đầu Tinh Thần qua bên cạnh, Tinh Thần chỉ thể th bức màn bên kia cửa sổ đang bay bay trong gió đêm.

Tinh Thần: Tui khổ quá mà.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...