Xuyên Thành Nam Phụ Thủ Tiết Độc Ác (Đã Hoàn)
Chương 67: Hiểu lầm (2)
Lão Hà kh muốn đối mặt với một bản thân chật vật yếu đuối kia, cũng đồng thời kh muốn để Chu Tích Tình biết của khi .
ta cho rằng chỉ cần ta kh nói ra, cứ gạt Chu Tích Tình thì chuyện này sẽ qua , vĩnh viễn vùi lấp trong dòng thác lũ thời gian, lại kh thể nào ngờ rằng Chu Tích Liên đã trở lại, dùng một phương thức khiến ta sợ hãi như thế mà trở lại!
Lão Hà biết Chu Tích Liên hiểu lầm Chu Tích Tình, Chu Tích Liên cho rằng ngay từ đầu Chu Tích Tình đã biết ta là bạn trai của Chu Tích Liên mà kết quả vẫn lựa chọn ở bên ta, Chu Tích Liên cảm th bị em gái phản bội, trong lòng cũng mang theo sự thù hận với Chu Tích Tình.
Đồng thời lão Hà cũng biết chỉ cần ta nói ra chân tướng cho Chu Tích Liên biết thì Chu Tích Liên sẽ kh tàn nhẫn với Chu Tích Tình, thậm chí sẽ nảy sinh sự áy náy với em , về sau Chu Tích Tình sẽ được an toàn.
Nhưng lão Hà cơ hội nói ra chân tướng lại vẫn cứ kh nói với Chu Tích Liên.
Lão Hà thừa nhận, ta đang trả thù.
Chu Tích Liên uy h.i.ế.p ta như vậy, kh thể nào trong lòng ta kh hề một câu oán hận nào, ta bèn nghĩ dùng cách này để trả thù Chu Tích Liên, nếu đến lúc đó Chu Tích Liên thật sự hại c.h.ế.t Chu Tích Tình vì sự thù hận của , lại biết từ đầu đến cuối Chu Tích Tình đều là vô tội nhất thì nhất định Chu Tích Tình sẽ hối hận kh kịp.
Chỉ cần tưởng tượng đến dáng vẻ hối hận của Chu Tích Liên, lão Hà liền cảm th vô cùng sung sướng.
ta đã từng yêu Chu Tích Liên nhưng tình yêu sâu nặng trải qua sự cọ rửa suốt mười m năm đã chẳng còn sót lại chút gì. Nếu hiện tại Chu Tích Liên kh trở về tìm ta lẽ trong đáy lòng ta vẫn sẽ một chút vị trí cho Chu Tích Liên, dù Chu Tích Liên cũng là mối tình đấu, là đóa hồng rực rỡ của thời niên thiếu.
Sau đó cuối cùng trên xe cũng kh còn ai nói chuyện, lão Hà lái xe trực tiếp đưa Chu Tích Liên vào Điện ảnh Hoàn Thành.
Thật ra mười m năm trước lão Hà cũng làm đại diện, nhận chức ở Điện ảnh Hoàn Thành. Sau đó kh đạt được thành tích gì bèn thay đổi đường sang làm nhà làm phim, kh ngờ lại nổi d dựa vào nhà làm phim.
C ty của ta trên d nghĩa là trực thuộc Điện ảnh Hoàn Thành, hơn nữa bây giờ ta vẫn là c nhân của Điện ảnh Hoàn Thành.
ta đưa Trần Du lên thang máy, đến bộ phận quản lý nghệ sĩ ở tầng 12, gõ cửa văn phòng tổng giám đốc quản lý nghệ sĩ.
nh, cửa văn phòng mở ra, Lý Hướng Vinh xuất hiện trước mặt hai .
Trần Du liếc mắt Lý Hướng Vinh một cái lập tức cúi đầu, trong mắt hiện lên vẻ oán độc, gần như thể tụ thành nước.
Lý Hướng Vinh cũng đang đ.á.n.h giá Trần Du, “Ngẩng đầu lên cho xem.”
Trần Du từ từ ngẩng đầu lên, khóe miệng vẽ lên nụ cười quyến rũ động lòng , “Chào giám đốc Lý.” Giọng nói nhẹ nhàng quyến rũ, thấm vào xương cốt.
Lý Hướng Vinh híp mắt sau đó cười, về phía lão Hà, “Được đó lão Hà, tìm được cho một hạt giống tốt.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-th-nam-phu-thu-tiet-doc-ac-da-hoan/chuong-67-hieu-lam-2.html.]
Lão Hà cười theo, thái độ chút nịnh nọt, “Giám đốc Lý vừa lòng là được.”
Sau khi Lý Hướng Vinh ký hợp đồng kinh tế với Trần Du thì đem Trần Du từ cái c ty nhỏ kia tới Điện ảnh Hoàn Thành.
Mục đích hôm nay lão Hà đưa Trần Du tới chính là để cô ta ký hợp đồng với Lý Hướng Vinh, sau khi ký hợp đồng xong thì lão Hà lại đưa Trần Du .
Ngồi trên xe, lão Hà một cảm giác giải thoát sau khi hoàn thành nhiệm vụ, ta nói với Trần Du: “Chuyện cô kêu làm đều đã làm xong, thể bu tha cho chưa?”
Trần Du cười hung ác, “Ông cảm th ?”
lão Hà nổi giận, “Chu Tích Liên! Cô đừng được một tấc lại tiến thêm một thước! Cũng lắm thì đến lúc đó cá c.h.ế.t lưới rách, nói thân phận thực sự của cô cho Lý Hướng Vinh, cô nói xem ta sẽ bỏ qua cho cô chắc?”
“Ông sẽ kh nói.” Chu Tích Liên khẳng định, “Mười m năm qua , cho dù đã khoác được cái áo nhân sĩ thì trong xương cốt vẫn nhát gan yếu đuối, ích kỷ tiểu nhân.”
Cho nên dũng khí để cá c.h.ế.t lưới rách cũng kh được.
lão Hà trừng mắt Chu Tích Liên, cuối cùng ngồi liệt xuống ghế lái giống như một cái bong bóng cao su xì hơi, sự tức giận trong mắt hóa thành cầu xin, ta bu tôn nghiêm của xuống, “ cầu xin cô, bu tha cho .”
Chu Tích Liên: “Ồ.”
Mười bảy năm, Hà Quang Vĩ vẫn là dáng vẻ này, lúc cô bị mù mắt mới thể cảm th đây là một đàn đáng giá để phó thác cả đời.
Tinh Thần thuật lại toàn bộ những gì th lại cho Kỳ Minh, cho dù nó kh biết diễn biến tâm lý lúc của lão Hà và Trần Du nhưng Kỳ Minh cũng thể suy đoán một ít sự việc th qua đối thoại của hai .
Nếu Kỳ Minh nghĩ kh sai thì hẳn là mười bảy năm trước lão Hà là bạn trai của Chu Tích Liên, sau khi Chu Tích Liên qua đời lão Hà lại yêu đương với Chu Tích Tình, một lần là mười m năm.
Mấu chốt hiện tại ở chỗ, rốt cuộc Chu Tích Tình biết lão Hà là bạn trai của chị gái hay kh?
So sánh với biểu hiện của Chu Tích Liên mà Chu Tích Tình nhắc tới trước đó, Kỳ Minh càng k hướng nghĩ rằng hẳn là Chu Tích Tình kh rõ.
Mà lão Hà lại kh nói rõ ràng với Chu Tích Liên, để mặc Chu Tích Liên tiếp tục hiểu lầm, từ ểm này xem ra cho dù lão Hà ngoại tình xuất phát từ sự tự nguyện hay là cưỡng ép thì ta kh chút vô tội nào.
Tinh Thần nói xong thì đ.á.n.h ngáp một cái , thời ểm Kỳ Minh hoàn hồn liền th Tinh Thần há miệng, bộ dáng vô cùng mệt mỏi bèn vươn tay xoa xoa đầu nhóc, “Vất vả .”
Tinh Thần lắc đầu, “Kh mệt. Nhưng mà thế giới của lớn các quá phức tạp, em đến độ đau cả sọ não.”
Kỳ Minh: “...” còn tưởng cái gì nhóc cũng biết đ chứ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.