Xuyên Thành Nam Phụ Thủ Tiết Độc Ác (Đã Hoàn)
Chương 98: Ông lão (2)
Tống Côn Lãng nhận được tin n của Kỳ Minh thì lập tức liền chạy tới, trong lúc đến thì Kỳ Minh đã viết hết đầu đuôi trên ện thoại, kh biết Triệu Nguyên Tín thể nghe th và Kỳ Minh trao đổi bằng linh hồn hay kh cho nên trước tiên gõ những ều cần nói thành văn bản.
Tống Côn Lãng vào trong xe Kỳ Minh liền đưa ện thoại cho xem, sau đò dùng ánh mắt dò hỏi ý kiến của Tống Côn Lãng.
Hai phút sau, Tống Côn Lãng gõ một vào ện thoại Kỳ Minh: “Tạm thời thể tin tưởng.”
Bởi vì Triệu Nguyên Tín ở đây nên Kỳ Minh và Tống Côn Lãng kh nói chuyện tiếp, nhưng Kỳ Minh cũng kh hề kiêng kỵ việc Tống Côn Lãng bị khác biết bèn gối đầu lên vai Tống Côn Lãng: “Tới thì gọi em.”
Tống Côn Lãng đáp được nhúc nhích cơ thể, để cho Kỳ Minh nằm trên ghế sau còn đùi của thì làm gối của .
Tống Côn Lãng ở đây Kỳ Minh cảm giác vô cùng an toàn, kh đến một hồi là liền ngủ , mặt còn cọ cọ vào đùi của Tống Côn Lãng. Hiện tại đúng là lúc thời tiết nóng nhất, cái ều hòa di động như Tống Côn Lãng ở đây Kỳ Minh đúng là kh cảm nhận được chút nóng nào.
Một giấc này Kỳ Minh cũng kh biết đã ngủ mất bao lâu, mải đến khi bên tai vang lên một giọng nói quen thuộc mới mơ màng mở hai mắt, hơi mờ mịt mà Tống Côn Lãng: “Tới ?”
“Tới .” - Tống Côn Lãng đáp.
Kỳ Minh ngồi dậy ngáp một cái, để tỉnh táo lại một chút.
Cửa xe mở ra, Kỳ Minh xuống xe thì th Triệu Nguyên Tín đang ở cách đó kh xa hút thuốc, phỏng chừng là đã chờ hồi lâu, Kỳ Minh cũng đoán được sương sương là do Tống Côn Lãng cố ý để thể ngủ nhiều thêm đôi chút nên kh gọi tỉnh lại ngay lúc vừa đến, trong lòng th ấm áp, khóe môi cong lên.
Triệu Nguyên Tín nghe tiếng cửa xe được mở ra thì bóp tắt t.h.u.ố.c lá, xoay lại. Hai mươi m phút trước đã đến địa ểm cần đến, nhưng ta kêu thế nào Kỳ Minh cũng kh chịu tỉnh, mở cửa sau xe cũng kh mở được, ta đoán là do Tống Côn Lãng muốn để Kỳ Minh ngủ thêm một lát nên kh cho ta đ.á.n.h thức Kỳ Minh. Tuy rằng trong lòng ta sốt ruột nhưng cũng chỉ thể chờ, đã hút m ếu t.h.u.ố.c thì cuối cùng Kỳ Minh mới xuống từ trên xe.
Kỳ Minh th Triệu Nguyên Tín về phía thì cười nhẹ: “Để đợi lâu .”
Triệu Nguyên Tín lắc đầu: “Là do muốn nhờ mà.”
Dứt lời ta liền làm một cái thủ thế với Kỳ Minh: “Mời đến đây với .”
Nơi đây là một cách đồng bát ngát, đưa mắt bốn phía kh th một tòa nhà nào, chỉ ánh trắng rọi xuống ánh bạc nhàn nhạt, chiếu sáng thế giới trước mắt.
Côn trùng núp trong bụi cổ kêu to, đó là âm th duy nhất trong nơi đất trời này.
Kỳ Minh yên lặng di theo sau Triệu Nguyên Tín, kh đặt câu hỏi ngu ngốc nào, đây là một thế giới kh khoa học, ai biết cánh đồng bát ngát trong mắt qua tay Triệu Nguyên Tín sẽ trở thành thứ như thế nào?
Quả nhiêu giống hệt như suy nghĩ của Kỳ Minh, cũng kh biết Triệu Nguyên Tín làm như thế nào mà vài phút sau Kỳ Minh cảm th trước mắt một trận sương trắng, khi tầm mắt rõ ràng lại lần nữa thì trước mắt đã xuất hiện một đống kiến trúc châu Âu lâu đời, chung qu kh còn là cánh đồng bát ngát mà bị hàng cây cao lớn hai bên đường thay thế, dưới chân là đá cuội lát thành đường.
Cho dù đã trải nghiệm về thế giới kh khoa học này thì Kỳ Minh vẫn cảm th ngạc nhiên vì nó.
Dường như trong phòng biết Triệu Nguyên Tín đã trở về nên khi Triệu Nguyên Tín mới vừa đưa Kỳ Minh đến cổng tòa nhà thì cửa chính liền từ từ mở ra trước mặt họ, một lão mặt áo bành to hơi khom , bàn tay đeo bao tay trắng làm một động tác mới: “Mời.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-th-nam-phu-thu-tiet-doc-ac-da-hoan/chuong-98-ong-lao-2.html.]
Ông lão phía trước dẫn đường, đưa Kỳ Minh đến phòng khách của biệt thự trước.
Vị trí chủ của phòng khách một ngồi, mặc bộ âu phục đoan chính, một chiếc đồng hồ quả quyết được để trong túi áo trên n.g.ự.c âu phục, trong tay cầm một cây gậy đầu rồng, gìay da dưới chân được lau sáng bóng, thể khúc xạ được ánh đèn trên nóc nhà.
Tóc ta trắng bạc, trên mặt đầy nếp nhăn, hẳn là đã ngoài ngũ tuần, eo lưng đều đã hơi còng.
Mắt của già ở tuổi này đáng ra đã mở đục nhưng đôi mắt của lão này lại sáng ngời thần, như lóe lên ánh sáng, tràn ngập cảm giác khó chịu.
Nhưng khi kỹ sẽ phát hiện, trong đồng t.ử của lão còn một đôi mắt, cặp mắt kia màu vàng kim, đứng trước ánh mắt này khiến ta cảm giác kh tài nào che giấu được gì.
Thời ểm Kỳ Minh đang đ.á.n.h giá lão thì lão cũng đang đ.á.n.h giá .
Cuối cùng, lão chậm rãi lên tiếng: “Kỳ tiên sinh, đến từ đâu?”
Giọng nói của lão khàn khàn mất tiếng, kh khỏi khiến ta sởn tóc gáy.
Ánh mắt Kỳ Minh ngưng lại, hoàn toàn kh ngờ lão mời tới đây, chưa kịp nói gì đã giả vờ trước mặt .
Chỉ trong thoáng chốc, Kỳ Minh đã hiểu rõ mục đích của lão.
Đôi mắt của lão giống với Triệu Nguyên Tín, lẽ thể nói đôi mắt của ta còn lợi hại hơn cả Triệu Nguyên Tín, liếc mắt một cái liền thấu linh hồn này kh vừa nhập nên mới câu hỏi như vừa . Nếu Kỳ Minh vì vậy mà luống cuống thì quyền chủ động sẽ bị ta nắm giữ hoàn toàn.
Nếu đã biết phía trước chôn một cái bẫy thì Kỳ Minh sẽ kh ngu mà nhảy vào.
Kh là giả bộ , Kỳ Minh sẽ kh bị khác đ.á.n.h bại.
cười nhẹ một tiếng, nói: “Các mời đến đây cũng chỉ là vì hỏi vấn đề này thôi, vậy thì đúng là kh cần.” - Khi nói chuyện giọng nói mang theo vài phần trào phúng, ánh mắt hờ hững, kh ra chút dấu vết nào là bị chọc phá hoảng loạn.
Ông lão sửng sốt, hai mắt giống như đèn pha lần nữa đ.á.n.h giá Kỳ Minh, xác định sau khi Kỳ Minh bị vạch trần lai lịch thì hoàn toàn kh hề gì liền lập tức hiểu được đã một nước cờ dở.
th niên trước mắt hãy còn trẻ tuổi nhưng kh hề dễ bị lừa như một trẻ.
Ông lão híp mắt, bỗng nhiên bật cười, nếp nhăn trên mặt xô vào nhau, phảng phất như một đóa hoa cúc nở rộ.
“Kỳ Minh Kỳ tiên sinh đúng kh?” - Ông lão cười tủm tỉm mà đứng lên, ra hiệu về phía sô pha, “Ngồi chứ, còn đứng làm gì?”
Thái độ chi là nhiệt tình, tương phản mãnh liệt với bộ dáng nghiêm túc giây trước, tốc độ thay đổi sắc mặt cực kỳ nh, lật sách khi còn kh đuổi kịp.
Chưa đợi Kỳ Minh ngồi xuống lão đã kêu vị quản gia mặc áo bành tô: “Mau dâng trà cho Kỳ tiên sinh, ta muốn thắp nến tâm sự suốt đêm với Kỳ tiên sinh.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.